Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Cực Phẩm Nông Gia - Chương 319

Cập nhật lúc: 13/03/2026 02:06

Vò vò góc áo, Đường Bảo Châu lí nhí: "Con muốn tự mình đến xem. Cha à, con học y ngần ấy năm, không muốn chỉ quanh quẩn ở nhà chơi đồ hàng. Con muốn được chiêm ngưỡng những bậc danh y, muốn trở thành một đại phu thực thụ, chữa bệnh cứu người."

Thấy sắc mặt Đường Thạch Đầu ngày một khó coi, Đường Bảo Châu nói nhỏ hơn: "Cha yên tâm, chuyến này con sẽ cải nam trang, đi theo Tôn thúc thúc, nhất định sẽ không sao đâu."

Nhìn đứa con gái cưng, lại ngẫm nghĩ những lời nó thốt ra, Đường Thạch Đầu thực sự không thể nào đồng ý. Cuối cùng, ông sầm mặt, nghiêm giọng: "Không được đi! Một thân một mình chạy đi, con có biết người nhà lo lắng thế nào không? Con có biết bên ngoài hung hiểm nhường nào không?"

"Hừ, đi theo người nhà họ Triệu? Con có biết thân phận của Triệu Thần là gì không? Có biết chuyến này hắn đi làm gì không? Con không sợ bị người ta bán đứng sao? Cứ ngoan ngoãn ở nhà cho cha, cấm không được bước ra nửa bước. Nếu thực sự muốn chữa bệnh cho người ta, vài ngày nữa cha sẽ mở cho con một y quán, lúc đó con muốn làm gì thì làm." Nói xong, Đường Thạch Đầu phớt lờ những lời của Đường Bảo Châu, sải bước rời khỏi phòng.

Đường Bảo Châu thở dài. Dù đoán trước được cha mẹ sẽ phản đối, nhưng cô không ngờ sự chống đối lại kịch liệt đến nhường này.

Thế là ngay trong ngày, cả nhà họ Đường đều biết Bảo Châu đã chọc giận Đường Thạch Đầu, mà còn là cơn thịnh nộ hiếm có, bởi vì Đường Thạch Đầu đã dõng dạc tuyên bố trước mặt mọi người là cấm túc Bảo Châu trong thời gian tới.

Buổi chiều, Vương Xuân Hoa cũng nghe ngóng được ngọn nguồn từ miệng chồng. Dẫu xót con, nhưng bà thừa hiểu chuyện này chẳng giống những lần Bảo Châu lên trấn học y lúc trước. Lư Châu là chốn hiểm ác, đàn ông trai tráng đi lại còn chưa chắc an toàn, huống hồ Bảo Châu lại là thân nữ nhi. Bỏ qua chuyện đó, việc theo chân một đám người lạ mặt lên đường cũng đủ để những người làm cha làm mẹ như họ ăn không ngon ngủ không yên.

Đường Phát Tài cũng chẳng tán thành việc muội muội đi xa. Người duy nhất cùng hội cùng thuyền với Bảo Châu là Đường Tiểu Ngư. Nhưng chưa kịp nói đỡ vài câu, cô nàng đã bị cả nhà lườm nguýt, đành c.ắ.n răng nuốt ngược những lời muốn nói vào bụng.

Đêm xuống, nghe tiếng thở dài trằn trọc của nam nhân nhà mình, Vương Xuân Hoa biết ông còn đang rối bời chuyện cô con gái út, ngẫm nghĩ một chốc rồi nói: "Hay là... vợ chồng mình đi theo con bé?"

Đường Thạch Đầu thở dài thườn thượt, biết rằng vợ cũng có cùng suy nghĩ với mình. Cái tính khí của Bảo Châu từ nhỏ đã bướng bỉnh, một khi con bé đã quyết thì không ai có thể ngăn cản nổi.

Lắc đầu trong màn đêm, Đường Thạch Đầu bất lực nói: "Tính nết của Bảo Châu khác biệt với những cô nương khác. Tiểu Ngư còn ham mê buôn bán, thích sơn hào hải vị, lụa là gấm vóc, châu báu ngọc ngà, còn Bảo Châu thì khác. Bề ngoài con bé có vẻ trầm tĩnh, thực chất những món ăn con bé thích, hay y thuật con bé học, con bé đều chẳng hề để tâm quá nhiều. Đường đời của con bé quá suôn sẻ, bất kể muốn thứ gì, chỉ cần muốn là sẽ có được.

Nhiều người nghĩ Bảo Châu quá thánh thiện, thực ra không phải là thiện, mà là tâm tư con bé quá rộng lớn. Cái con bé yêu là vạn vật trên thế gian. Cái thiện của Bảo Châu giống như 'Đại thiện' mà nhà Phật thường nhắc tới, đối đãi với thiên địa vạn vật đều bình đẳng như nhau, chỉ là rất ít người nhận ra. Có lần này rồi ắt sẽ có lần sau. Điều ta lo lắng nhất là có một ngày con bé sẽ bước tới một cảnh giới mà chúng ta không thể chạm tới, không thể che chở được nữa."

Vương Xuân Hoa nghe mà lùng bùng lỗ tai, hoàn toàn không hiểu nổi những triết lý cao siêu của chồng. Bà đét cho ông một cái: "Nói cái gì mà rối tinh rối mù thế, tôi nghe chẳng hiểu mô tê gì. Thạch Đầu, ông có phải nghĩ ngợi nhiều quá rồi không? Dù Bảo Châu có thế nào, con bé vẫn là khuê nữ của chúng ta.

Giống như tôi và ông, chỉ thích ăn no ngủ kỹ, sống qua ngày đoạn tháng. Tôi chẳng ép ông phải bon chen thăng tiến, ông cũng chẳng ép tôi phải hiền thục đảm đang như những nữ nhân khác. Chúng ta đều đã chọn cuộc sống mà mình mong muốn, vậy thì con cái muốn sống cuộc sống như thế nào, chúng ta cũng không nên can thiệp. Ông lấy gì đảm bảo lựa chọn của ông là đúng đắn? Đời người ngắn ngủi có vài chục năm, miễn sao sống vui vẻ là được, muốn sống thế nào thì sống."

Tâm trạng buồn bực của Đường Thạch Đầu phút chốc bị những lời lẽ chất phác của Vương Xuân Hoa đ.á.n.h tan. Ông nhớ lại năm xưa ở nhà họ Đường, đại ca đại tẩu luôn tính toán so đo vì cái tổ ấm nhỏ bé của mình, lúc nào cũng nhăm nhe đục khoét lợi ích từ cha mẹ. Nhị ca nhị tẩu thì nói khó nghe là hèn nhát, nói dễ nghe là thật thà. Hồi xưa ông luôn chướng mắt họ, nhưng họ lại sống rất vui vẻ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.