Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Cực Phẩm Nông Gia - Chương 330

Cập nhật lúc: 13/03/2026 02:07

Đám đông vội vã quay lại với công việc, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng vẫn liếc trộm về phía Đường Bảo Châu.

Vương Đại Sơn đấu tranh tư tưởng một hồi, cuối cùng không kìm được bước tới, cách Đường Bảo Châu vài bước chân thì khựng lại: "Tiểu cô nương, cháu nấu cháo kiểu gì mà thơm nức mũi thế này?"

Đường Bảo Châu nghe tiếng, ngẩng đầu lên thì thấy một gã đàn ông vạm vỡ, to gấp ba lần mình. Thấy gã ngượng ngùng xoa xoa tay, trên mặt nở nụ cười nịnh nọt, Bảo Châu không nhịn được cũng bật cười: "Chào đại thúc."

Chào hỏi xong, thấy ánh mắt đối phương vẫn dán c.h.ặ.t vào nồi cháo, cô cười híp mắt: "Lát nữa cháo chín, cháu sẽ múc cho đại thúc một bát nếm thử."

"Ối, a... thế thì cảm ơn tiểu cô nương nhiều lắm." Vương Đại Sơn không ngờ đối phương lại thân thiện đến vậy, trong lòng cũng an tâm phần nào. Nhưng cái mùi hương này càng lúc càng khiến ông ngứa ngáy tâm can.

Tuy ban nãy không nhìn chằm chằm vào Đường Bảo Châu, nhưng mọi ngóc ngách trong bếp đều nằm trong tầm kiểm soát của ông. Đường Bảo Châu dùng những gì để nấu cháo, ông nắm rõ mười mươi. Chỉ là rau xanh, gạo tẻ và vài loại ngũ cốc thông thường. Sống ngần ấy năm, ăn biết bao nhiêu loại cháo, ông chưa từng thấy ai có thể biến một bát cháo bình thường trở nên xuất thần như vậy.

Với bản năng của một đầu bếp, ông không khỏi tò mò, nhưng lại sợ chạm vào bí kíp gia truyền của người ta, nên mới đ.á.n.h tiếng dò hỏi trước. Thấy cô bé dễ gần, lòng ông chợt nảy sinh hảo cảm.

Đường Bảo Châu ở một mình cũng buồn chán. Cháo phải ninh thêm lúc nữa mới nhừ, cô bèn lân la trò chuyện cùng Vương Đại Sơn. Chẳng mấy chốc hai người đã thân thiết. Biết Vương đại thúc tò mò, Bảo Châu đành bất lực kể lại quy trình nấu cháo.

Thật ra biết cũng chẳng để làm gì. Ở nhà, người nhà họ Đường đã thử không biết bao nhiêu lần. Cùng một công thức trong sách, mỗi người nấu ra một vị khác nhau, nhưng lần nào cháo Bảo Châu nấu cũng ngon nhất, tiếp đó là Đường Phát Tài.

Dù Bảo Châu có cầm tay chỉ việc, mùi vị làm ra vẫn khác biệt. Lâu dần, họ đành kết luận đây là thiên bẩm, người khác có muốn học cũng chẳng học được.

Vương Đại Sơn nghe rất chăm chú. Sau khi xác định quy trình chẳng khác gì cách mình vẫn làm hàng ngày, ông càng thêm phần hiếu kỳ.

Ông không nghi ngờ Bảo Châu giấu nghề, vì ban nãy ông cũng đã quan sát sơ qua các động tác của cô: "Xem ra là do tay nghề của cháu quá đỉnh rồi. Hì hì, đúng là sinh ra để làm đầu bếp mà. Thế nào, có hứng thú đến chỗ thúc phụ việc không?"

Tuy có chút thất vọng vì không học lỏm được bí quyết gì đặc biệt, nhưng Vương Đại Sơn cũng thừa hiểu có những người sinh ra đã được ông trời ban cho đôi tay vàng. Thấy cô bé có thiên bẩm như vậy, ông không khỏi tiếc tài, muốn thu nhận làm tiểu đồ đệ.

Đường Bảo Châu lắc đầu: "Cảm ơn ý tốt của Vương thúc, nhưng bạn cháu đang ốm nên mới tạm nghỉ ở đây. Dăm ba bữa nữa chúng cháu sẽ rời đi."

Vương Đại Sơn gật đầu tiếc rẻ: "Vậy thì thôi. Nhưng hai chú cháu mình cũng coi như có duyên, cháu đã gọi ta một tiếng thúc, sau này muốn ăn gì cứ bảo thúc một tiếng. Vương thúc của cháu trước đây cũng từng theo học một vị đại trù ở kinh thành đấy, đảm bảo làm cháu ăn là ghiền."

Đường Bảo Châu vội vàng cảm tạ. Lúc này cháo cũng đã chín. Bảo Châu múc ra hai bát, mỉm cười nói: "Chỗ còn lại Vương thúc cứ tự nhiên nếm thử tay nghề của cháu nhé. Cháu mang cơm lên cho bạn trước đây."

Vương Đại Sơn gật đầu. Thấy Bảo Châu chuẩn bị rời đi, ông vội gọi giật lại: "Đợi đã." Ông nhanh tay múc một bát canh sườn đã ninh từ sớm, lấy thêm hai món điểm tâm vừa ra lò: "Cầm lấy đi. Tối nay thúc sẽ làm vài món ngon đãi cháu. Nếu có hứng thú thì xuống đây, hai chú cháu mình hàn huyên tâm sự."

Bảo Châu rối rít cảm ơn. Khay thức ăn của cô bé thoắt cái đã chất đầy ắp. Vương Đại Sơn nhìn dáng vóc nhỏ bé của Đường Bảo Châu, rồi lại nhìn cái khay thức ăn to đùng, cười ha hả: "Tiểu Thuận Tử, qua bưng giúp Đường nha đầu lên phòng đi."

"Có ngay ạ!" Lập tức có một gã tiểu nhị chạy tới đỡ lấy khay thức ăn.

Nhìn bóng hai người khuất dần, Vương Đại Sơn quay lại, bắt gặp một nha đầu nấm lùn đang lè lưỡi vì nóng, tay vẫn bo bo ôm bát cháo húp xì xụp. Ông tóm gọn cô ả: "A Na Sa, hừ, ta biết ngay là mi không nhịn được mà."

Kẻ bị tóm là một thiếu nữ chừng mười lăm mười sáu tuổi, vô cùng xinh đẹp. Dù mặc trang phục váy áo trung nguyên, nhưng đường nét trên gương mặt cô sâu hơn hẳn những cô gái bình thường, toát lên một vẻ đẹp lạ kỳ, ma mị.

A Na Sa trợn tròn mắt: "Đại Sơn thúc, thúc cố ý."

Vương Đại Sơn cười híp mắt nhìn cô: "Hừ, biết ngay là mi tham ăn mà. Bà bà đã dặn dò thế nào, mi còn dám vác mặt ra đây, không muốn sống nữa sao?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.