Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Cực Phẩm Nông Gia - Chương 344
Cập nhật lúc: 13/03/2026 02:09
Nếu tất cả những người đó thực sự bị đem đi hỏa thiêu, ôn dịch dĩ nhiên sẽ bị dập tắt, nhưng số người c.h.ế.t quá nhiều, oan khuất thấu trời.
Trình Thiên Hữu buông tiếng thở dài sườn sượt: "Haiz, nói đi cũng phải nói lại, đều là do bọn Hoàng Cân quân (quân Khăn Vàng) gây ra cơ sự này. Ban đầu, dịch bệnh chỉ bùng phát ở quy mô nhỏ, một hai ngôi làng. Nhưng bọn Hoàng Cân quân thua trận lại trà trộn vào đó. Biết mình nhiễm bệnh, bọn chúng bắt đầu tháo chạy tán loạn. Đứa thì tìm thầy chạy chữa, đứa thì rắp tâm kéo người khác c.h.ế.t chùm. Dù triều đình đã tức tốc phái binh lính đến khống chế tình hình, bất chấp thương vong, nhưng trước sự cố ý của bọn chúng, mọi chuyện đã muộn màng.
Hiện tại, lấy huyện Hồng Hà và huyện Phượng Dương – nơi dịch bệnh bùng phát đầu tiên – làm trung tâm, bốn năm tòa thành xung quanh đều bị đại quân vây ráp. Tuy nói người nhiễm bệnh và người khỏe mạnh đã được tách riêng, nhưng hàng ngày vẫn có không ít người đang ở vòng ngoài đột nhiên phát bệnh. Quan binh tuyệt nhiên không dám để một ai lọt ra ngoài.
Tầm năm ngày trước, bên trong xảy ra một vụ xung đột. Có kẻ muốn phá vây đào tẩu. Chẳng rõ nguyên cớ ra sao, đám người trong dịch khu chọc thủng được phòng tuyến của quan binh, tràn vào khu sinh hoạt. Ôn dịch bùng phát lần hai, không chỉ dân thường mà ngay cả đại phu cũng mất mạng vô số. Nghe phong thanh đến ngự y cũng đã có hai người quy tiên. Sau vụ đó, toàn bộ khu vực bị phong tỏa c.h.ặ.t chẽ. Ngoại trừ quan binh ra ngoài thu gom lượng lớn lương thực, thảo d.ư.ợ.c và đồ chống rét, chẳng ai tường tận bên trong giờ đang ra sao."
Dẫu chưa bước chân vào dịch khu, nhưng chỉ nghe những lời Trình Thiên Hữu kể cũng đủ hình dung ra t.h.ả.m cảnh bên trong. Sắc mặt Đường Bảo Châu và Tôn Vân Hạc thoắt cái đã trầm xuống.
Tôn Vân Hạc dẫu là d.ư.ợ.c nhân (người thử t.h.u.ố.c), nhưng lão cũng chẳng dám vỗ n.g.ự.c xưng tên mình hoàn toàn miễn nhiễm với ôn dịch. Xem ra trận ôn dịch lần này còn khủng khiếp hơn bất cứ trận nào trong lịch sử. Chẳng biết chủ t.ử rốt cuộc có dự tính gì.
Trong lúc Tôn Vân Hạc đang chìm trong suy nghĩ, Trình Thiên Hữu hắng giọng: "Bảo Châu à, nói thật lòng, sư bá không tán thành việc cháu vào đó. Trong ấy giờ loạn cào cào. Nếu cuối cùng không khống chế nổi, việc t.h.ả.m sát và hỏa thiêu toàn bộ là điều hoàn toàn có thể xảy ra. Chẳng ai dám để kẻ nhiễm bệnh lọt ra ngoài. Chúng ta không vào đó thì vẫn có thể giúp sức từ bên ngoài. Ta đang giữ vài phương t.h.u.ố.c trị ôn dịch được tuồn từ trong đó ra. Chúng ta ở ngoài này cũng bận tối mắt tối mũi. Nhưng một khi đã bước vào, nếu chuyện tồi tệ nhất xảy ra, không ai dám đảm bảo điều gì sẽ chờ đón chúng ta."
Đường Bảo Châu im lặng một lát rồi gật đầu. Cô gặng hỏi thêm nhiều chuyện, cuối cùng cũng mượn được từ Trình Thiên Hữu vài phương t.h.u.ố.c trị ôn dịch truyền từ bên trong ra. Dẫu gọi là phương t.h.u.ố.c trị bệnh, nhưng tình trạng ôn dịch vẫn đang hoành hành, rõ ràng chúng chẳng phát huy tác dụng là bao. Dù vậy, đã được đúc kết thành bài t.h.u.ố.c thì ắt hẳn cũng có điểm đáng để tham khảo.
Lúc đến tay không, lúc về Trình Thiên Hữu lại gói ghém cho Đường Bảo Châu một bọc hành lý to bự. Chẳng cần mở ra, chỉ ngửi mùi cũng biết bên trong toàn là d.ư.ợ.c liệu, lại còn là những loại dịch khu đang khát khao, cộng thêm vài lọ đan d.ư.ợ.c trân quý của Trần Kinh Mặc.
Rời khỏi Hồi Xuân Quán, Đường Bảo Châu và Tôn Vân Hạc đều trầm mặc, ai nấy chìm trong suy tư riêng.
Hồi Xuân Quán cách khách điếm nhóm Đường Bảo Châu nghỉ trọ không xa, nên cô từ chối nhã ý cử người đưa về của Trình Thiên Hữu. Ngay lúc sắp về tới khách điếm, phía trước bỗng ồn ào náo động. Cảnh tượng này xuất hiện ở một huyện Bành Dương vắng ngắt vắng hơ thật sự là điều khó tin.
Ánh mắt Đường Bảo Châu lập tức bị thu hút. Cách đó không xa, một đám đông đang tụ tập. Khi Đường Bảo Châu và Tôn Vân Hạc tiến lại gần, mới phát hiện hóa ra đang diễn ra một màn kịch "bán mình táng cha".
Đường Bảo Châu chỉ mới nghe đồn chứ chưa từng mục sở thị chuyện này bao giờ. Phút chốc, tâm trạng nặng nề trước đó tan biến, cô tò mò kiễng chân ngó vào.
Nữ t.ử quỳ trên mặt đất có dung mạo thanh tú. Tuy không phải bậc quốc sắc thiên hương, nhưng đang độ tuổi thanh xuân phơi phới, da dẻ trắng ngần, ngũ quan thanh tú. Khoác trên mình bộ tang phục thô kệch, quỳ rạp dưới đất, quả đúng như câu ngạn ngữ của người xưa: "Muốn tiếu (xinh đẹp) thì mặc áo hiếu".
Chẳng cần mở miệng buông lời, chỉ cần đôi mắt rơm rớm đỏ hoe cũng đủ toát lên vẻ yểu điệu, đáng thương, khiến người ta nảy sinh lòng thương xót.
Xung quanh lúc này đã bu lại chừng mười mấy người, rõ ràng đều bị nhan sắc của mỹ nhân thu hút. Cũng may nhờ huyện Bành Dương dạo này khá vắng vẻ, nếu không e là đã bị vây kín ba vòng trong ba vòng ngoài rồi.
