Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Cực Phẩm Nông Gia - Chương 366
Cập nhật lúc: 13/03/2026 02:12
Trời càng lúc càng lạnh, nhưng tin vui cứ nối tiếp nhau báo về. Triều đình lần này hành động vô cùng quyết liệt. Bọn phản quân trà trộn trong dân chúng còn chưa kịp giở trò đã bị tóm gọn, số còn lại sau khi tra khảo cũng bị tống giam.
Tết nguyên đán đang cận kề, lại thêm việc phần lớn ruộng đồng phì nhiêu ở vùng dịch đã bị tàn phá nặng nề sau chiến tranh và dịch bệnh. Nếu triều đình rút quân giữa lúc bão tuyết mịt mù, e rằng một nửa số người ở đây sẽ không thể vượt qua nổi mùa đông khắc nghiệt này.
Cũng may Triệu Thần đã nhìn xa trông rộng, từ một tháng trước đã điều động một lượng lớn lương thực đến Lư Châu. Cộng thêm việc Lư Châu hiện đang được quân đội bảo vệ nghiêm ngặt, chẳng kẻ nào dám làm càn, nên mọi thứ vẫn diễn ra trong yên bình.
Tôn thúc lại bắt đầu dụ dỗ người ta rồi
Gió xuân hãy còn se lạnh, cây cối vùi mình dưới lớp tuyết dày suốt một mùa đông bắt đầu rụt rè nhú lên những mầm non. Hơi xuân dần thêm đậm đà, Lư Châu cũng khôi phục lại vẻ thanh bình vốn có. Những con người từng ngày đêm sống trong sợ hãi, nay khi mùa xuân đến, tựa như những nhánh cỏ dại kiên cường, bừng lên sức sống mới. Dưới sự hỗ trợ của triều đình, họ bắt tay vào việc tái thiết quê hương.
Tháng Năm về, cả Lư Châu đã nhộn nhịp, sầm uất trở lại, hoàn toàn không còn dấu vết điêu tàn, cô liêu của mấy tháng trước. Bên ngoài khách điếm, một thiếu nữ kiều diễm, đáng yêu hớn hở chạy tót vào một trong những gian phòng: "Thần ca ca, huynh xem muội tìm được bảo bối gì này!" Vừa nói, cô vừa chìa chiếc gùi t.h.u.ố.c trên lưng ra trước mặt Triệu Thần.
Triệu Thần bỏ cuốn sách xuống, lướt mắt nhìn đám d.ư.ợ.c liệu trong gùi, kinh ngạc nhận ra mình hoàn toàn mù tịt về chúng, bèn ngước lên nhìn cô bé bằng ánh mắt đầy thắc mắc. Đường Bảo Châu đắc ý ra mặt khi thấy vẻ tò mò của Triệu Thần, càng thêm phần hưng phấn: "Đây là một loại d.ư.ợ.c liệu đặc hữu của vùng này, mỗi năm chỉ mọc từ tháng Tư đến tháng Sáu, công hiệu cầm m.á.u cực kỳ thần kỳ."
Giữa lúc cô đang hăng say thuyết minh, Tôn Vân Hạc thở hồng hộc, khó khăn lắm mới đuổi kịp, loạng choạng bước vào. Lão chẳng buồn nói tiếng nào, vội vàng tự rót cho mình một ly trà, ừng ực nốc cạn để điều hòa nhịp thở, rồi mới lên tiếng: "Đường Bảo Châu, đây chính là cái bảo bối mà cháu nằng nặc đòi đi tìm đấy hả?"
Tôn Vân Hạc cảm thấy nếu người đứng trước mặt không phải là một cô nương mười mấy tuổi đầu, lão chắc chắn sẽ bóp cổ cô ta mất. Vài hôm trước, Đường Bảo Châu bí hiểm rỉ tai lão rằng cô phát hiện ra một loại d.ư.ợ.c liệu kỳ diệu của địa phương. Tôn Vân Hạc thân là đại phu, dĩ nhiên nghe đến d.ư.ợ.c liệu là sáng mắt lên, ba hoa vài câu đã bị Đường Bảo Châu lừa vào núi làm cửu vạn. Kết quả, thứ mang về chỉ là một đống cỏ dại rẻ tiền, còn lão thì mất toi mấy ngày trời leo đèo lội suối, mệt đến bở hơi tai. Nghĩ lại, Tôn Vân Hạc tự thấy thương hại chính mình.
Đường Bảo Châu cười hì hì: "Tôn thúc thúc đừng nóng vội. Thúc xem, đây chẳng phải là bảo bối sao? Cái vị thợ săn bị thương nặng bữa trước, chẳng phải nhờ nắm cỏ này mà nhặt lại được cái mạng đó sao, sao có thể nói không phải là đồ tốt được."
Tôn Vân Hạc trừng mắt lườm cô: "Cháu mà muốn, cứ bỏ tiền ra mua, khối người tranh nhau bán. Đằng này lại lôi kéo ta trèo đèo lội suối ba bốn ngày trời, cuối cùng lại phán một câu xanh rờn là cỏ dại mọc dưới chân núi, ta..." Những lời thô tục chực trào ra cửa miệng, nhưng nể mặt chủ t.ử đang ở đây, lão đành nuốt ngược vào trong. Tuy nhiên, vẻ mặt hậm hực của lão đủ để người khác hiểu lão đang phẫn nộ đến nhường nào.
Triệu Thần nhón lấy một nhánh cỏ trong gùi, điềm đạm nhận xét: "Nếu quả thật có công hiệu cầm m.á.u tốt, thì đúng là bảo bối."
Lời nói của hắn như gáo nước lạnh tạt tắt ngọn lửa giận dữ trong lòng Tôn Vân Hạc. Dĩ nhiên, cơn giận ban đầu một nửa là do mệt mỏi, nửa còn lại là cố tình diễn kịch. Bám trụ ở đây nửa năm trời, Tôn Vân Hạc cũng chán ngấy rồi, nếu không vì sợ làm lỡ việc của chủ t.ử, lão đã chuồn êm từ lâu.
Cơn khát vơi đi, Tôn Vân Hạc kéo ghế ngồi phịch xuống, than vãn: "Chủ t.ử cũng thiên vị quá đáng, sớm muộn gì cũng chiều hư con nha đầu thối này mất."
Đường Bảo Châu ngoan ngoãn đẩy đĩa bánh ngọt và ấm trà sang phía Tôn Vân Hạc, khiến những lời càm ràm còn lại của lão nghẹn ứ ở cổ họng, chỉ biết bất lực trừng mắt lườm cô một cái.
Đường Bảo Châu cười vô tội. Cảnh tượng này lọt vào mắt Triệu Thần, hắn gập ngón tay gõ nhẹ lên trán cô: "Đừng có bắt nạt Tôn đại phu." Đường Bảo Châu phân trần: "Muội thật sự không có ý lừa Tôn thúc thúc đâu."
Nghe vậy, Tôn Vân Hạc trợn trừng mắt. Đường Bảo Châu vội vàng giải thích: "Mấy hôm trước dạo phố, muội có nghe loáng thoáng người ta bàn tán về một kẻ kỳ dị sống trên ngọn núi gần đây. Kẻ đó ăn mặc khác hẳn người Triệu quốc, lại còn có tài điều khiển vô số độc trùng, rắn rết, thúc nghe có thấy quen không?"
