Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Cực Phẩm Nông Gia - Chương 368

Cập nhật lúc: 13/03/2026 02:12

Chi phái của Triệu Quảng Sinh khá đặc biệt. Cứ cách vài thế hệ lại xuất hiện một "Thiên Quyến chi nhân" (người được trời chiếu cố) – đây là cách gọi nội bộ của gia tộc. Những người này có đặc điểm chung là vận may cực thịnh, trực giác cực kỳ chuẩn xác. Nhờ vào điều này, mỗi khi có Thiên Quyến chi nhân xuất hiện, gia tộc lại có cơ hội phát triển mạnh mẽ.

Triệu Quảng Sinh chính là Thiên Quyến chi nhân đương thời của gia tộc. Có điều, chẳng biết do anh ta xui xẻo, hay do chi phái của anh ta đã hưởng quá nhiều lộc lá, mà từ khi sinh ra, vận may của anh ta tuy hơn người, nhưng nguy hiểm bủa vây cũng nhiều hơn. Đơn cử như thuở thiếu thời, lẽ ra anh ta không phải nhập ngũ, nhưng ma xui quỷ khiến thế nào lại trở thành một binh nhì.

Nếu sau đó không gặp được quý nhân, e rằng anh ta đã bỏ mạng trong kiếp nạn sinh t.ử. Nhưng điều đó cũng chẳng sao, vượt qua t.ử kiếp, những Thiên Quyến chi nhân như anh ta sẽ có một cuộc đời suôn sẻ, chỉ cần không tự mình rước họa vào thân thì đảm bảo sẽ sống thọ.

Triệu Quảng Sinh vốn dĩ đã tính bài cáo lão hoàn hương làm phú ông, hưởng thụ cuộc sống an nhàn, thì đùng một cái, lại đụng phải t.ử kiếp hiếm gặp của Thiên Quyến chi nhân. Đến mức anh ta phải hoài nghi không biết mình có phải là Thiên Quyến chi nhân hàng "auth" (chính hiệu) hay không.

Có lẽ vì khí vận của Thiên Quyến chi nhân quá "bá đạo" khiến cả ông trời cũng ngứa mắt, nên thi thoảng họ vẫn gặp phải t.ử kiếp. Cảm giác đó rất khó diễn tả, đại loại như bạn luôn cảm thấy có một thanh gươm sắc bén treo lơ lửng trên đỉnh đầu, sẵn sàng rơi xuống bất cứ lúc nào.

Khi nhận ra điều đó, anh ta lập tức tìm gặp tộc trưởng, thậm chí kinh động đến cả những vị trưởng lão đã quy ẩn. Bởi lẽ, Thiên Quyến chi nhân dẫu có gặp t.ử kiếp thì cũng thường xảy ra lúc tuổi già, có người cả đời còn chẳng gặp. Mà dẫu có gặp lúc bảy tám chục tuổi thì c.h.ế.t cũng chẳng lỗ. Nhưng Triệu Quảng Sinh năm nay chưa đầy bốn mươi tuổi. Lục tung toàn bộ sổ sách của gia tộc, cuối cùng các vị trưởng lão cũng chỉ có thể đưa ra kết luận: Triệu Quảng Sinh quá xui xẻo.

Chuyện xui hay không tạm gác lại. Đã là t.ử kiếp thì dẫu nói "cửu t.ử nhất sinh" cũng đã là nói vớt vát. Theo ghi chép lịch sử, chưa một ai thoát khỏi t.ử kiếp.

Triệu Quảng Sinh dĩ nhiên không chịu ngồi chờ c.h.ế.t, bởi anh ta chỉ linh cảm mình sắp c.h.ế.t, chứ chưa c.h.ế.t ngay lập tức. Vì thế, anh ta quyết định dấn thân giang hồ tìm kiếm cơ may, xem có cách nào hóa giải không.

Sau đó, anh ta gặp một vị thầy bói mù. Chẳng hiểu ma đưa lối quỷ dẫn đường thế nào, anh ta lại nổi hứng nhờ bói một quẻ. Vị thầy bói đó gieo quẻ xong, liền chỉ cho anh ta hướng Lư Châu.

Lúc bấy giờ, Lư Châu chưa có ôn dịch, nhưng cũng đã manh nha loạn lạc. Vì cái mạng nhỏ của mình, dẫu biết nơi đó hung hiểm, anh ta vẫn dứt khoát lên đường. Khi mới đến, vì nóng lòng tìm cách hóa giải, anh ta lang thang khắp các con phố, mua sắm đủ thứ đồ.

Anh ta đụng độ người Miêu chính trong một lần dạo phố như vậy. Bề ngoài đối phương ăn mặc chẳng khác gì người bình thường, là một gã đàn ông vạm vỡ nằm thoi thóp trên mặt đất với cơ thể đầy thương tích.

Từ lời bàn tán của những người xung quanh, Triệu Quảng Sinh biết được gã đàn ông này đã xảy ra xô xát với đám lưu manh trong huyện và bị chúng quây đ.á.n.h. Động lòng trắc ẩn, Triệu Quảng Sinh liền đưa gã đến y quán gần nhất.

Vốn dĩ anh ta chẳng biết làm cách nào để hóa giải t.ử kiếp, nên coi việc này như "mỗi ngày làm một việc thiện". Đến khi gã đàn ông kia tỉnh lại và nói chuyện, anh ta mới nhạy bén nhận ra đối phương không phải người Lư Châu. Nhưng lúc đó, anh ta vẫn chưa liên tưởng đến người Miêu.

Đợi gã đàn ông kia bình phục, trước khi cáo từ, gã đã để lại cho anh ta một cái hũ. Hũ không lớn, chỉ cỡ bàn tay người lớn, bên trong ngoài một con tằm có hình thù kỳ dị và một tờ giấy ghi cách nuôi tằm, tuyệt nhiên không có thứ gì khác.

Điều này khiến Triệu Quảng Sinh bắt đầu sinh nghi. Nhất là con tằm đó, anh ta nuôi hơn một năm trời mà chẳng thấy nó nhả tơ đóng kén. Kết hợp với những lời đồn đại về người Miêu ở Lư Châu sau này, anh ta mới lờ mờ suy đoán đối phương có thể là người Miêu.

Thực ra, khi Triệu Quảng Sinh nhắc đến việc đối phương để lại một cái hũ có chứa tằm, Đường Bảo Châu đã ngờ vực đối phương là người Miêu rồi. Nhưng vẫn phải "trăm nghe không bằng một thấy" mới chắc chắn được.

Triệu Quảng Sinh quay về phòng, lát sau mang theo một cái hũ nhỏ bằng bàn tay quay lại. Tôn Vân Hạc còn háo hức hơn cả Bảo Châu, sốt sắng đón lấy. Sau một hồi tỉ mẩn xem xét, lão khẳng định chắc nịch: "Là Thanh Tàm Cổ."

Lão nhìn Triệu Quảng Sinh với ánh mắt ghen tị: "Hèn chi mọi người lại ghen tị với ngươi, vận may của ngươi đúng là nghịch thiên. Thanh Tàm Cổ là loại cổ khó nuôi nhất, bởi vì nó có khả năng biến dị. Con trong tay ngươi chính là Thanh Tàm Cổ đang trong quá trình biến dị. Nếu ngươi không thích thì bán lại cho ta đi, ta nói cho ngươi nghe..." Đoạn sau, Tôn Vân Hạc bắt đầu giở trò dụ dỗ Triệu Quảng Sinh hòng chiếm đoạt con Thanh Tàm Cổ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.