Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Cực Phẩm Nông Gia - Chương 379
Cập nhật lúc: 13/03/2026 03:02
Tiết trời thu mát mẻ hiện tại quả là lý tưởng để thưởng hoa cúc. Tuy nhiên, Đường Bảo Châu vốn ít giao lưu với bạn bè cùng trang lứa. Nếu không thấy thiệp mời do nhà Huyện lệnh gửi đến, có lẽ cô đã từ chối thẳng thừng.
Huyện lệnh hiện tại của huyện Xương Bình họ Lư, phu nhân họ Vương. Đây là năm thứ hai ông ta nhậm chức tại đây. Quan lại triều đình cứ ba năm lại được đ.á.n.h giá một lần, thành tích tốt sẽ có cơ hội thăng tiến.
Huyện Xương Bình được xếp vào hàng ngũ những huyện khá giả, đặc biệt là từ khi Bách hóa Đường gia phất lên, nơi đây càng trở thành "miếng mồi ngon" trong mắt nhiều người. Việc Lư Huyện lệnh được điều chuyển đến đây chứng tỏ ông ta cũng có thực tài.
Nhìn tấm thiệp mời, Đường Bảo Châu đưa mắt sang nương mình, định bụng hỏi rõ tình hình rồi mới quyết định. Xa cách huyện Xương Bình suốt ba bốn năm, cô thực sự mù tịt về tình hình nơi này, càng không hiểu rõ mạng lưới quan hệ giữa các phu nhân trong huyện. Việc đi hay không còn phải hỏi ý kiến gia đình.
Vương Xuân Hoa có vẻ không bất ngờ trước tấm thiệp này, bà gật đầu nói: "Ta tính cũng đến lúc họ phải gửi thiệp rồi."
Đường Bảo Châu tò mò: "Nương, nhà mình và nhà Lư Huyện lệnh thân thiết lắm sao?"
Tuy đại ca sắp cưới thiên kim nhà Huyện lệnh, nhưng mấy ngày nay ở nhà, cô hiếm khi nghe mọi người nhắc đến họ. Hơn nữa, vị thế hai nhà khác biệt, nương cô lại không phải kiểu người thích xum xoe nịnh bợ. Cô cứ đinh ninh mối quan hệ giữa hai nhà cũng chỉ ở mức bình thường, cớ sao nương lại điềm nhiên như vậy khi nhận được thiệp mời.
Vương Xuân Hoa mỉm cười. Dù sao cũng đã làm thiếu phu nhân nhà giàu được vài năm, bà không còn bộc trực và nóng nảy như trước. Dẫn con gái vào phòng, bà mới chậm rãi giải thích: "Chẳng có gì gọi là thân hay không thân, đại tẩu con là thứ nữ mà."
Đường Bảo Châu chợt hiểu ra. Tuy ít khi ở huyện Xương Bình, nhưng thời gian cô sống ở Lư Châu cũng không hề ngắn. Những rắc rối chốn hào môn cô đã chứng kiến quá nhiều, trong đó không ít chuyện lùm xùm xuất phát từ sự phân biệt đích - thứ.
"Đừng nghĩ ngợi nhiều, con cứ coi như đi chơi cho khuây khỏa. Mấy vị phu nhân nhà giàu rảnh rỗi hay bày vẽ tiệc ngắm hoa, thưởng nguyệt thế thôi." Vương Xuân Hoa thực sự không để tâm đến chuyện này. Dặn dò con gái vài câu xong, bà bảo cô đi nghỉ ngơi.
Bữa tiệc thưởng cúc của nhà Huyện lệnh dĩ nhiên thu hút sự quan tâm của rất nhiều người. Gia đình nào không nhận được thiệp mời chắc chắn sẽ bị đem ra làm trò cười, thậm chí còn ảnh hưởng đến việc làm ăn.
Chính vì vậy, từ khi thiệp mời được phát đi, các tiệm vải ở huyện Xương Bình buôn bán đắt như tôm tươi, giá cả nhiều loại vải cũng mượn cớ đó mà tăng vọt.
Đường Bảo Châu không cần phải bận tâm về chuyện y phục. Vương Xuân Hoa đã chu đáo sắm sửa cho hai chị em từ trước. Riêng với Đường Bảo Châu, lo sợ con gái từ xa về không mang đủ đồ, bà đã đặt may hàng chục bộ với đủ loại kiểu dáng, chất liệu khác nhau từ mấy hôm trước. Giờ thì đồ đã được giao đến gần hết, khỏi lo không có đồ mặc.
Đến ngày diễn ra bữa tiệc, Đường Bảo Châu bị gọi dậy từ sáng sớm tinh mơ. Nhờ sự phất lên của gia đình trong hai năm qua, nhà họ Đường đã tậu thêm không ít người làm. Khi Đường Bảo Châu trở về, đã có sẵn hai tỳ nữ theo hầu hạ, việc chải tóc, trang điểm cô không cần phải tự tay làm nữa.
Cô không chọn kiểu tóc hay lớp trang điểm quá cầu kỳ, chỉ b.úi tóc hai bên, điểm xuyết vài bông hoa châu là xong. Bước ra cửa, thấy Đường Tiểu Ngư cũng ăn vận tương tự, hai chị em nhìn nhau cười khúc khích.
Vương Xuân Hoa đã quá quen với những buổi tụ họp thế này. Sợ con gái út lạ lẫm với tình hình trong huyện, suốt dọc đường bà không ngừng kể về các gia tộc ở huyện Xương Bình: "Bảo Châu, lát nữa con không cần phải lo lắng gì cả, cứ đi theo nương và tỷ tỷ là được. Nhà họ Đường chúng ta bây giờ cũng không phải dễ bắt nạt, chỉ cần tránh gây xích mích với nhà Huyện lệnh và nhà họ Trần là được."
Nắm c.h.ặ.t t.a.y cô con gái út, Vương Xuân Hoa lộ vẻ tự hào. Đường Bảo Châu gật đầu, tò mò hỏi thêm một câu: "Nhà họ Trần nào cơ ạ?"
Từ ngày cô về nhà, mọi người chưa từng đặc biệt nhắc đến các gia tộc ở huyện Xương Bình. Nhưng một huyện lỵ thì cũng chỉ có vài ba gia đình có thế lực, không cần cất công hỏi thăm cũng có thể nghe ngóng được. Hình như cô chưa từng nghe ai nhắc đến nhà họ Trần, nhưng việc gia đình đặc biệt lưu ý cô về họ, lại còn đặt ngang hàng với nhà Huyện lệnh, chứng tỏ nhà họ Trần cũng không phải dạng vừa.
Lúc này, Đường Tiểu Ngư lên tiếng: "Bảo Châu, muội còn nhớ Ngụy Khiêm không?"
Đường Bảo Châu lục lại trí nhớ một hồi mới gật đầu. Đó là đồng môn của đại ca, sinh ra ốm yếu, từng bị Mai Hoa - con gái nhị bá - nhắm trúng, suýt chút nữa thì bị hại c.h.ế.t. Bỏ qua chuyện đó, ở trong làng, người có thể thi đỗ tú tài khi còn trẻ tuổi như vậy cũng chỉ có hắn ta và đại ca cô.
