Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Cực Phẩm Nông Gia - Chương 398
Cập nhật lúc: 13/03/2026 03:05
Cô rất thích người đại tẩu này
Việc Lư Huyện lệnh và Trần gia chủ đích thân đến tận cửa xin lỗi chẳng hề dấy lên chút gợn sóng nào trong nhà họ Đường. Tâm trí của mọi người lúc này đều dồn cả vào việc Triệu Thần sắp phải rời đi.
Đứa con gái cưng được người ta chăm bẵm suốt hai, ba năm ròng, dẫu cho người ta chỉ là tiện tay giúp đỡ, Đường Thạch Đầu cũng vô cùng cảm kích. Hiếm hoi lắm ông mới chịu gạt bỏ sự phòng bị đối với chàng trai này.
Nhà họ Đường không màng đến chuyện này, nhưng những gia đình vẫn luôn dõi theo họ thì không thể ngó lơ. Câu nói của Lư Yên Nhiên hôm trước đã đắc tội với không ít người, mà những nhà buôn bán thì ai chẳng có chút mối quan hệ. Lư Huyện lệnh vốn dĩ đã nhức đầu vì sự phản kháng từ nhiều phía, thế nên khi biết nhà họ Đường có An Lạc vương làm chỗ dựa, ông ta lập tức "quay xe" cúi đầu cái rụp.
Dù không có Triệu Thần ra mặt, sự cứng rắn của ông ta cũng chẳng kéo dài được mấy ngày. Nội sự bất hợp tác của thuộc hạ cũng đủ khiến ông ta đau đầu. Dù hiểu rõ nguyên nhân, nhưng việc cúi đầu trước một gia đình thương nhân thì e là quá mất mặt, dễ bị coi thường. May thay, sự xuất hiện của An Lạc vương đã tạo cho ông ta một cái cớ hoàn hảo. Cùng với việc kéo theo Trần Húc Quang chịu chung sự bẽ bàng, Lư Huyện lệnh bề ngoài có vẻ sợ hãi tột độ, nhưng thực chất trong lòng lại lén thở phào nhẹ nhõm.
Ngay hôm đó, Lư Huyện lệnh vội vã đến nhà họ Đường tạ lỗi, cốt là nể mặt An Lạc vương. Thế nhưng chỉ hai ngày sau, Lư phu nhân lại đích thân dẫn theo Lư Yên Nhiên đến nhà họ Đường dâng lễ vật bồi tội. Lư Huyện lệnh thừa hiểu, bất kể An Lạc vương có quyền uy đến đâu, sau khi ông ta hạ mình đến mức này, đối phương cũng sẽ không tiếp tục làm khó dễ nữa.
Khi biết mình phải đến xin lỗi Đường Bảo Châu, Lư Yên Nhiên suýt thì tức hộc m.á.u. Vì con nha đầu ti tiện đó mà nàng bị cha tát một cái, thế còn chưa đủ, nay lại phải tự thân đến xin lỗi. Nếu không phải Lư Huyện lệnh dọa dẫm rằng nếu không đi sẽ tống nàng đến trang viên và cho Lư Duyệt - con tiện tì kia - làm con thừa tự, Lư Yên Nhiên thà c.h.ế.t chứ chẳng chịu ấm ức thế này.
Trên xe ngựa, Lư phu nhân liếc nhìn Lư Duyệt đang ngoan ngoãn cúi đầu bên cạnh, trong lòng chẳng lấy làm vui vẻ, khẽ nhíu mày chán ghét. Nhưng nghĩ đến lời dặn của trượng phu, bà ta đành cố nuốt cục tức vào bụng.
"Yên Nhiên, nghe lời nương, đến đó xin lỗi Đường tiểu thư đàng hoàng. Chỉ cần con làm được, ngày mai nương sẽ gửi thư cho dì con, sắp xếp cho con lên kinh thành." Sợ con gái bất mãn làm hỏng chuyện, Lư phu nhân nhỏ nhẹ an ủi.
Mắt Lư Yên Nhiên sáng rực lên: "Nương, người cho con đến chỗ dì thật sao?" Nàng đã muốn đi kinh thành từ lâu rồi. Cái huyện Xương Bình nhỏ bé này thì đào đâu ra đấng lang quân như ý. Nếu không phải vì đại bá quá mức độc đoán, cha nàng cũng chẳng đến nỗi phải dạt về cái xó xỉnh này làm một tên huyện lệnh quèn.
Lúc mới biết cha mình bị điều đi làm huyện lệnh ở một nơi khỉ ho cò gáy, Lư Yên Nhiên đã c.h.ế.t sững. Sau khi hoàn hồn, nàng làm ầm ĩ một trận, nhưng đáng tiếc Lư Huyện lệnh vốn chỉ là con vợ lẽ. Việc lão thái gia chịu ra tay sắp xếp cho một chỗ ngon lành như vậy đã là tận tình tận nghĩa rồi. Hồi đó nếu không nhờ Lư phu nhân vẫn còn chút tỉnh táo để can ngăn, chẳng biết cơ sự giờ đã ra sao.
Dĩ nhiên Lư Yên Nhiên không tường tận những chuyện này. Nàng chỉ biết mình từ một đích nữ phòng thứ ba của nhà Đại lý tự khanh, nay lại trở thành thiên kim của một tên huyện lệnh thất phẩm. Bề ngoài nghe thì chẳng có gì khác biệt, nhưng thực chất lại khác nhau một trời một vực. Trước kia khi còn sống ở nhà đại bá, danh xưng "đích nữ phòng thứ ba nhà họ Lư" nghe sang biết bao. Còn bây giờ, sống ở cái nơi khỉ ho cò gáy này làm thiên kim huyện lệnh, nàng đã nung nấu ý định về kinh từ lâu. Nay Lư phu nhân nới lỏng, Lư Yên Nhiên mừng như bắt được vàng.
Lư phu nhân xót xa vuốt lại mái tóc cho con gái, dặn dò: "Đến nhà họ Đường, con phải kìm nén tì khí lại. Lần này mà làm hỏng chuyện, không cần cha con ra mặt, nương cũng sẽ nhốt con lại." Vốn luôn cưng chiều con cái, Lư phu nhân nay lại tàn nhẫn đến vậy cũng là vì đã nghe danh An Lạc vương. Nếu thật sự chọc giận Vương gia, nhà họ Lư coi như xong đời.
Trong lúc Lư phu nhân không ngừng dặn dò con gái, Lư Duyệt ngồi bên cạnh cúi gằm mặt, thu hết mọi chuyện vào tai. Tuy có chút ngạc nhiên khi vị đích mẫu luôn cao ngạo nay lại chịu cúi đầu trước gia đình thương nhân mà bà ta luôn coi thường, thậm chí còn đưa nàng theo để lấy lòng nhà họ Đường, nàng hiểu rõ tất cả chỉ là màn kịch bề ngoài. Nhưng chẳng sao cả, chỉ cần cố gắng chịu đựng thêm một tháng nữa là nàng có thể thoát khỏi nhà họ Lư rồi. Bất kể nhà họ Đường có phải là thương nhân hay không, nàng đều sẵn lòng làm một người vợ hiền của Đường Phát Tài.
