Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Cực Phẩm Nông Gia - Chương 420
Cập nhật lúc: 13/03/2026 03:07
Đường Thạch Đầu lập tức hiểu ý con gái. Ông gọi quản gia đến dặn dò. Trước con mắt sững sờ của mọi người, chỉ sau một khắc đồng hồ, quản gia đã nhẩm tính ra một con số ước chừng.
Khi con số được xướng lên, ai nấy đều hít một ngụm khí lạnh. Đường Thạch Đầu tủm tỉm cười: "Nhị tẩu, nhà Tam phòng chúng tôi nuôi con toàn theo tiêu chuẩn tốt nhất. Khoản chi tiêu ở làng những năm đầu thì thôi không tính, đây mới chỉ là số tiền tiêu tốn trong bốn năm chuyển lên trấn. Không nhiều nhặn gì đâu, ba ngàn lượng thôi. Đây mới chỉ là những khoản lớn, chưa tính số tiền Tiểu Ngư mượn để mở cửa hàng. Nếu Nhị tẩu muốn, chúng ta sẽ tính toán chi li hơn."
Cả Đường Nhị tẩu lẫn Đường Hà Hoa đều c.h.ế.t đứng. Không ngờ chỉ trong bốn năm ngắn ngủi, Đường Tiểu Ngư lại có thể tiêu xài hoang phí đến thế. Dù chưa tính toán tỉ mỉ, Đường Hà Hoa cũng đỏ mắt ghen tị. Ả không thể tưởng tượng nổi cuộc sống thường ngày của Đường Tiểu Ngư xa hoa đến mức nào.
Đường Tiểu Ngư cũng không phải kẻ ngốc. Cô thừa hiểu nếu lúc này mình im lặng, sau này chắc chắn sẽ bị người ta mang ra đàm tiếu. Cô liền giả vờ nức nở: "Mẹ ơi, con biết mẹ thương con mà. Mẹ đưa tiền là con có thể làm con gái mẹ rồi. Mẹ, con biết mẹ chắc chắn sẽ đưa mà, đúng không mẹ?"
Giọng Đường Nhị tẩu ré lên ch.ói tai: "Không thể nào, chắc chắn là lừa gạt. Một đứa con gái ranh thì làm sao tiêu nhiều tiền đến thế."
Đường Bảo Châu thở dài: "Nhị bá mẫu, cháu và Tiểu Ngư tỷ đều là báu vật của gia đình. Cha cháu còn chưa tính đến những chi phí ăn uống sinh hoạt hàng ngày đâu. Chỉ riêng cây trâm gỗ cháu đang cài đây, là do đích thân một nghệ nhân nổi tiếng ở Giang Nam chế tác. Chỉ riêng tiền công đã ngốn mất năm trăm lượng. Trâm làm từ gỗ trầm hương thượng hạng, không phải loại trầm hương bình thường mà các người biết đâu. Đây là một loại gỗ quý hiếm từ phiên bang tiểu quốc, hương thơm dai dẳng không phai, lại có tác dụng an thần. Một cây trâm thế này bán ra ngoài là có giá mà không có hàng. Cháu tính rẻ cho bá, cứ coi như tám ngàn lượng đi. Nhiều đồ dùng của cháu và Tiểu Ngư tỷ đều mua chung. Những món đồ tương tự thế này cũng phải ba đến năm món. Nhị bá mẫu khao khát nhận lại Tiểu Ngư tỷ như thế, chắc chắn sẽ không tiếc tiền đâu nhỉ."
Tiếc chứ, sao bà ta lại không tiếc? Mục đích bà ta muốn nhận lại đứa con ranh này là vì tiền. Giờ tiền chưa thấy đâu mà đã phải nôn ra ba ngàn lượng. Đường Nhị tẩu lấy đâu ra ngần ấy tiền. Cứ nghĩ đến những món đồ đắt tiền như cây trâm kia còn có cả tá, muốn nhận lại con thì phải xì ra mấy vạn lượng, Đường Nhị tẩu sợ đến mức rụt vòi lại ngay.
Bà ta lúng b.úng: "Không cần, tôi không cần nữa. Nó không phải con gái tôi, đừng đòi tiền tôi." Nói rồi, bà ta ba chân bốn cẳng bỏ chạy về phía nhà Lão trạch.
Đám đông chưa kịp hoàn hồn thì lại được phen trợn tròn mắt. Nhưng lúc này, chẳng ai dám lớn tiếng. Nghĩ đến chuyện một cây trâm trên đầu cô nha đầu kia cũng có giá trị bằng ngần ấy tiền, họ không dám tưởng tượng nhà Tam phòng bây giờ giàu nứt đố đổ vách đến nhường nào. Ban đầu họ chỉ nghĩ Tam phòng phất lên, có vài cửa hàng, nay xem ra người ta đã vượt xa tầm phú thương bình thường rồi.
Đường Thạch Đầu chẳng bận tâm đến những chuyện đó. Ông rất hài lòng với kết quả này, lớn tiếng dõng dạc nói với đám đông: "Mọi người đều nghe rõ rồi đấy, chính Trương Nhị Nữu tự miệng nói không cần đứa con gái Tiểu Ngư này nữa."
"Đúng đúng đúng, chúng tôi đều nghe thấy cả." "Thạch Đầu cứ yên tâm, ai cũng biết nhà Đường lão nhị mặt dày, vừa muốn con gái lại vừa không muốn trả tiền."...
Có những người làm chứng, cộng thêm văn tự trong tay, Đường Thạch Đầu hoàn toàn không lo Đường Nhị tẩu giở trò. Thậm chí trước đó ông tức giận cũng chỉ vì bà ta làm ầm lên trước mặt lũ trẻ.
Thấy chuyện đã được giải quyết êm xuôi, Đường Thạch Đầu định đưa mọi người rời đi, cũng để xem Đường Tiểu Ngư có bị dọa sợ bởi chuyện hôm nay không.
Đúng lúc này, Đường lão đại, người nãy giờ vẫn im lặng, cuối cùng cũng lên tiếng: "Lão Tam, đợi chút." Ông ta chen đến trước mặt Đường lão tam, vẻ mặt đầy lo âu: "Vừa nãy cha mẹ nghe được tin, trong lúc nóng giận, cha bị ngất đi rồi vô tình ngã một cú. Em có thể để Bảo Châu qua xem cho cha được không?"
Dù sao cũng là cha ruột, bao nhiêu uất ức, bất mãn đến lúc này cũng tan biến hết. Sắc mặt Đường Thạch Đầu biến đổi. Ông nhìn sang con gái, thấy Bảo Châu không hề sợ hãi mới nói: "Xuân Hoa, bà đưa Tiểu Ngư về nhà trước đi, đừng để con bé hoảng sợ. Bảo Châu, Phát Tài đi theo cha sang xem ông nội."
Với tuổi tác của Đường lão gia t.ử, một cú ngã không phải chuyện đùa, nhất là khi sức khỏe hai ông bà vốn đã không tốt. Những oán hận ngày thường giờ đây chỉ còn nhường chỗ cho sự lo lắng.
