Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Cực Phẩm Nông Gia - Chương 73

Cập nhật lúc: 12/03/2026 02:01

Bởi vậy, cho dù bây giờ biết ông lão sẽ không tùy tiện đ.á.n.h đ.ấ.m mình nữa, nhưng mỗi khi ông nổi trận lôi đình, bà ta vẫn nơm nớp lo sợ.

"Hừ, thứ ngu ngốc vô dụng." Đường lão đầu gắt gỏng một câu, chẳng rõ là đang c.h.ử.i rủa ai, đôi mắt mờ đục lóe lên tia tinh ranh sắc lẹm.

Ông liếc nhìn Đường bà t.ử, cố kìm nén cơn thịnh nộ, trước khi bàn chuyện chính còn tiện miệng buông một câu xỉa xói: "Lão Tam đúng là thằng con hiếu thảo của bà."

Đường bà t.ử run b.ắ.n người, không dám hé nửa lời.

Hạ điếu cày xuống, Đường lão đầu hít sâu một hơi, vừa nhồi t.h.u.ố.c lá vào điếu, vừa chầm chậm cất giọng: "Xem ra chuyện này không thể cứ thế mà cho qua được. Chiều nay Lão Đại về, bà lựa lời mà khuyên nhủ nó. Dẫu sao sau này chúng ta vẫn phải cậy nhờ nó phụng dưỡng tuổi già. Bà báo cho nó biết chúng ta đã ưng thuận chuyện cho Thiết Đản đi học. Thôn bên cạnh cũng có một lớp học chữ, tôi dò hỏi rồi, mỗi mùa học phí chỉ tốn bốn món lễ mọn với hai trăm đồng tiền lẻ."

Châm mồi lửa, Đường lão đầu hít một hơi ngập tràn mùi khói t.h.u.ố.c: "Bốn món lễ đó sau này bảo Đại nha, Nhị nha mỗi đứa đóng góp hai phần. Thiết Đản là cháu ruột của tụi nó, sau này thằng bé thành tài, tụi nó cũng được thơm lây."

Đường bà t.ử vội vàng gật đầu cái rụp: "Được, để tui gặp Lão Đại rồi sẽ nói với nó." Thấy ông lão có vẻ đã nguôi ngoai phần nào, bà ta mới dè dặt lên tiếng: "Lão Đại là đứa có hiếu, chắc chắn sẽ không bị Lão Tam khích bác đâu."

"Hừ, bà thì biết cái quái gì." Đường lão đầu gắt lên, tiện tay vung luôn cái điếu cày đập trúng cánh tay Đường bà t.ử.

Nhiệt độ nóng rẫy khiến Đường bà t.ử không kìm được bật thốt lên một tiếng kêu đau đớn: "Á!" Rồi lập tức c.ắ.n răng chịu đựng, sợ người ngoài nghe thấy.

Bỏ ngoài tai tiếng kêu rên của Đường bà t.ử, Đường lão đầu nheo mắt lại: "Nếu Lão Tam không đào bới con số kia ra, mọi người cứ thế mơ hồ sống qua ngày. Bọn Lão Đại cũng mong ngóng nhỡ đâu Lão Tứ đỗ tú tài, bọn chúng cũng được hưởng sái chút ít, sẽ không truy cứu đến cùng.

Nhưng giờ Lão Tam đã chỉ đích danh con số đó ra rồi, bọn nó đâu phải lũ ngốc không biết tính toán, nhẩm sơ qua là biết ngần ấy năm Lão Tứ đã tiêu tốn bao nhiêu.

Trăm lạng bạc, đừng nói là bọn Lão Đại, ngay cả bà và tôi nghe xong cũng phải đỏ mắt. Một bên là hy vọng mù mịt không thấy bến bờ, một bên là lợi ích sờ sờ ngay trước mắt, đâu cần Lão Tam phải châm chọc? Nhà Lão Đại tự khắc sẽ loạn xà ngầu lên thôi."

Luận về độ thấu hiểu đứa con cả, Đường lão đầu minh mẫn, sáng suốt hơn Đường bà t.ử gấp bội phần. Ông cũng thừa biết, chuyến này trong lòng Lão Đại chắc chắn sẽ có gai tỳ, nhưng vẫn câu nói cũ, bao tâm huyết, bao kỳ vọng đã trót đầu tư vào Lão Tứ, ông nào nỡ dứt lòng buông tay.

Đường Thạch Đầu hoàn toàn không hay biết về cuộc nói chuyện bí mật của hai thân già trong nhà chính. Lúc này, hắn cũng đang rầm rì to nhỏ với thê t.ử: "Vợ chồng mình gom góp được bao nhiêu tiền rồi?"

Vương Xuân Hoa không hiểu nam nhân hỏi chuyện này làm gì, nhưng vẫn thành thật đáp: "Được năm sáu lạng gì đó, tóm lại cũng chẳng đáng là bao. Ấy, chàng nói xem sao muốn kiếm được chút tiền lại gian nan đến thế cơ chứ?"

Đường kiếm tiền của dân quê vốn đã ít ỏi hẹp hòi, thêm vào đó là chi phí sinh hoạt hàng ngày, cả năm trời quần quật cũng chẳng chắt bóp được là bao. Chưa kể nhà họ còn phải oằn lưng gánh vác một người đi học.

Sáu lạng bạc này không chỉ có tiền Đường Lão Tam dùng đủ mọi mưu hèn kế bẩn kiếm được, mà còn có cả của hồi môn của Vương Xuân Hoa, và cả số tiền bán hai con thỏ mấy hôm trước. Hai năm nay, lâu lâu lại sắm sửa thêm vài món đồ cho khuê nữ, nên cũng chẳng để dành được đồng nào.

Đường Thạch Đầu cau mày, không nói thêm gì nữa, bỗng buột miệng: "Giá mà có được hai mươi lạng bạc, chúng ta sẽ ra ở riêng."

"Cái gì, chàng sốt sảng rồi à?" Vương Xuân Hoa hồ nghi nhìn nam nhân. Đường Thạch Đầu cười hề hề, lái sang chuyện khác: "Nương không chịu cho nuôi ch.ó, giờ tính sao đây?"

"Hừ, sớm muộn gì cũng phải chịu thôi. Bà ấy mà không chịu, ta sẽ làm ầm lên mỗi ngày." Vương Xuân Hoa tỉnh bơ, hai cô con gái mãi mới thích một thứ, nói gì thì nói cô cũng phải xoay xở cho bằng được.

Ngày thường tiền bạc thì đổ dồn cho Lão Tứ, của ngon vật lạ thì nhét vào mồm đại phòng, chỉ chực chèn ép đày đọa mỗi tam phòng. Nếu không nhờ trượng phu ranh ma khôn khéo, mẹ con cô đã sớm đói đến mức da bọc xương như đám người bên nhị phòng rồi.

Nhắc đến chuyện này, cô lại sôi m.á.u: "Chàng nhìn nhà Lão Tứ xem, một năm trời tiêu tốn ba bốn lạng bạc là ít nhất. Những đồng bạc trắng lóa vứt qua cửa sổ mà chẳng nghe được tiếng vang, trong khi khuê nữ nhà ta lớn chừng này rồi mà đến miếng bánh điểm tâm cũng chưa từng được nếm thử. Cái bà già thiên vị đó sớm muộn cũng sẽ gặp quả báo."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.