Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Cực Phẩm Nông Gia - Chương 95
Cập nhật lúc: 12/03/2026 02:03
Cả hai cái tên đều lạ hoắc, Vương Xuân Hoa và Đường Thạch Đầu đưa mắt nhìn nhau. Đường Tiểu Ngư hạ giọng trình bày: "Bánh ngọt được làm từ trứng gà, bột mì và đường. Khi làm xong, bánh sẽ xốp mềm, vị ngọt thanh, tan ngay trong miệng, kể cả những cụ già rụng hết răng cũng ăn được ngon lành. Còn Sa kỳ mã thì chủ yếu làm từ bột mì..."
"Nương ơi, con muốn ăn." Nghe tỷ tỷ diễn tả hương vị bánh ngọt, Đường Bảo Châu đã nhịn không được nuốt nước miếng ực ực, cuối cùng không kìm nén nổi mà nũng nịu đòi ăn.
"Chuyện này..." Vương Xuân Hoa tỏ vẻ đắn đo. Nghe Tiểu Ngư miêu tả ngon lành đến thế, bản thân cô cũng thấy thèm thuồng. Nhưng những món này cô chưa từng bắt tay vào làm bao giờ, chẳng biết có thành công không. Hơn nữa, trứng gà và đường đều là của hiếm ở chốn đồng quê, đâu thể đem ra lãng phí vô cớ. Nếu muốn làm, họ phải tự móc tiền túi đi mua nguyên liệu. Rủi như làm hỏng, tiền bạc coi như ném qua cửa sổ.
Đường Thạch Đầu thấy hai đứa con cứ trân trân nhìn nương với ánh mắt thèm khát, bản thân hắn cũng bị gợi cơn thèm, liền vỗ đùi đ.á.n.h đét: "Thì cứ làm thử xem sao. Cùng lắm là tốn vài đồng bạc lẻ. Kể cả có thất bại, trứng gà với đường đều là đồ bổ béo, chắc cũng không đến nỗi phải đổ đi đâu nhỉ." Tới câu cuối, giọng Đường Thạch Đầu cũng hơi chột dạ.
Đường Tiểu Ngư lại chợt nhớ ra điều gì đó. Khi lục lọi lại công thức làm bánh ngọt, cô bé mới phát hiện ra cần phải có bột mì số tám (bột mì ít gluten), mà thứ này thì ở nhà đào đâu ra. May thay, trong ký ức của cô bé vẫn có cách chữa cháy, nhưng xem ra trong một sớm một chiều thì chưa thể bắt tay vào làm bánh ngọt được.
Cô bé vội vàng trình bày lại sự việc. Muốn dùng bột mì đa dụng làm bánh ngọt thì phải trộn thêm tinh bột ngô để điều chỉnh, mà công đoạn chiết xuất tinh bột ngô lại khá là lằng nhằng rắc rối.
Thực ra khi nghe Đường Tiểu Ngư giải thích rườm rà, hai người lớn đã bắt đầu lợn gợn nghi ngờ có khi nào họ bị ảo giác rồi không. Lời con nít nói sao có thể tin sái cổ được? Dẫu có là thật đi chăng nữa, cái thứ lằng nhằng rắc rối thế này, liệu họ có tài cán gì mà làm ra được?
Vương Xuân Hoa gượng cười: "À ừm... Tiểu Ngư à, con xem, nhà mình nếu làm thế này chắc chắn nãi nãi sẽ làm ầm lên vì tội lãng phí đồ ăn. Hay là thôi, chúng ta cứ trực tiếp ra ngoài mua cho xong. Yên tâm đi, sau này khi nào dọn ra ở riêng, các con muốn thử làm món gì nương cũng chiều."
Đường Tiểu Ngư thất vọng gật đầu: "Dạ vâng ạ." Thực ra cô bé cũng chẳng nắm chắc phần thắng. Nhưng nếu bánh ngọt khó quá, cô bé vẫn còn đầy ắp các công thức làm điểm tâm khác trong đầu: "Nương ơi, vậy chúng ta làm Sa kỳ mã, bánh đậu xanh, bánh đậu đỏ, bánh đậu ván đi. Mấy món này con đều rành rọt cách làm."
Trong ký ức của Đường Tiểu Ngư, đây đều là những món dễ làm, không đòi hỏi kỹ thuật cao siêu, cô bé tin chắc mình sẽ làm được.
Sau khi hỏi cặn kẽ các nguyên liệu cần thiết, mặc dù vẫn xót ruột vì tốn kém, Vương Xuân Hoa cuối cùng cũng gật đầu đồng ý. Cô trao đổi ánh mắt với trượng phu, ngầm hiểu ý nhau. Thôi thì cứ coi như mua đồ về cho con gái nghịch ngợm tập tành, còn điểm tâm biếu phu t.ử thì đành phải ra ngoài mua vậy.
Không phải họ không tin tưởng con gái, mà là nghề làm bánh trái đâu phải ai cũng dễ dàng học mót được. Nếu món nào cũng đơn giản như thế thì các cửa tiệm bánh trái làm sao mà tồn tại được nữa.
Thế là Đường Thạch Đầu lên thị trấn sắm sửa đồ đạc, còn mấy mẹ con ở nhà xắn tay áo vào chuẩn bị làm bánh.
Bánh đậu xanh và bánh đậu đỏ là hai món có nguyên liệu dễ tìm nhất, Vương Xuân Hoa chỉ cần dạo một vòng quanh thôn là mua đủ.
Vì cần phải ngâm đậu cho nở rồi đãi vỏ, nên sau khi sơ chế và cất gọn mớ đậu, Đường Tiểu Ngư bắt đầu chuyển sang chuẩn bị các nguyên liệu làm Sa kỳ mã.
Nói là Đường Tiểu Ngư làm, nhưng thực chất là cô bé đứng chỉ đạo, Vương Xuân Hoa trực tiếp ra tay. Lúc đầu vì chưa quen tay, lại sợ làm hỏng lãng phí đồ ăn, nên cô chỉ dám nhào một lượng bột nhỏ.
Đến khi mẻ Sa kỳ mã đầu tiên được vớt ra khỏi chảo dầu, Vương Xuân Hoa vừa hít hà hương thơm nức mũi thèm thuồng, vừa xót xa vì tốn mất nửa chảo dầu. Nếu không phải hôm nay mẹ chồng tình cờ vắng nhà, chắc bà ta đã nhảy dựng lên c.h.ử.i bới ầm ĩ rồi.
Khâu cốt lõi của Sa kỳ mã là nhồi bột và rán ngập dầu. Chỉ cần bột nở phồng lên đẹp mắt là coi như thành công một nửa. Công đoạn tiếp theo là áo đường và ép khuôn định hình.
Từ một nhúm bột nhỏ xíu ban đầu, thành phẩm làm ra cũng được một mớ kha khá. Mặc dù chưa định hình hoàn toàn, nhưng cả căn phòng đã sực nức mùi thơm ngọt ngào đặc trưng của bánh trái. Mùi hương này quyến rũ đến lạ kỳ. Vương Xuân Hoa nhanh tay lẹ mắt dọn dẹp sạch sẽ căn bếp, xếp gọn mọi thứ đâu vào đấy, rồi bưng nồi đất sét đựng bánh đi thẳng vào trong phòng tam phòng.
