Cuộc Sống Làm Nông Của Tống Đàm - Chương 1564: Đều Là Số Mệnh!
Cập nhật lúc: 22/03/2026 17:05
Buổi thưởng rượu của ông chủ Thường c.uối cùng lại biến thành hội bán hàng kiểu “đa cấp”, kết thúc qua loa.
Còn khi màn đêm buông xuống, nhà họ Tống lại là một cảnh yên bình an hòa.
c.uối tháng 5 đã bắt đầu có muỗi xuất hiện, may mà năm nay trong nhà cái gì không có chứ ngải cứu thì rất nhiều, chưa đến Tết Đoan Ngọ, Ngô Lan đã cắt mấy bó treo khắp nơi.
Bà luôn cảm thấy, năm ngoái thời điểm này trong nhà không có muỗi, là nhờ công của ngải cứu.
Tống Đàm âm thầm giấu công lao, thấy bà vui cũng mặc kệ.
Lúc này ăn no uống đủ, Tống Tam Thành rất có tinh thần: “Ra quảng trường chơi đi.”
Chơi gì?
Tống Tam Thành nói rất có lý: “Quảng trường này là nhà mình quyên cho làng, chẳng lẽ không được đi dạo nhiều chút à!”
Đàn ông trung niên được nở mày nở mặt, chút tâm tư này cũng không cần nói ra.
Nhưng thực ra cũng chẳng có gì để dạo.
Làm việc cả ngày rồi, đội nhảy múa còn chưa thành lập, mọi người chỉ là lắc lư trên mấy thiết bị tập thể d.ụ.c, vừa tán gẫu chuyện phiếm.
Bà chủ tiệm tạp hóa năm nay chỉ riêng tháng 5 đã kiếm được không ít, giờ cũng hào phóng hơn nhiều, không biết từ đâu ôm đến một quả dưa hấu 20 cân, “rắc” một cái bổ ra, cả quảng trường ai cũng được phần.
Mọi người vừa ăn vừa trò chuyện về rau của nhà mình, lại nói về đơn hàng trên tiểu trình, ngay cả thím Trương Hồng cũng hiếm khi cùng chồng ra ngoài dạo chơi.
Người trong làng thấy vậy liền cười: “Làm ăn tốt thế mà không tranh thủ về xay đậu làm đậu phụ, còn ra đây nhàn rỗi?”
Thím Trương Hồng cũng hớn hở: đừng thấy lúc đầu làm gấp, đầu tư cũng không nhỏ, nhưng chưa hết tháng 5, về nhà tính toán lại, chi phí đã thu hồi rồi.
Thế là bà ta nói lớn: “Nhà tôi lại thêm một cối đá chạy điện, còn có máy ép đậu phụ, hiệu suất cao hơn nhiều, hai vợ chồng cũng có thể thay phiên nghỉ ngơi cho t.ử tế.”
Nếu không thì liều mạng kiếm tiền, biết đến bao giờ mới là điểm dừng?
Chỉ là không ngờ cối đá lại được ưa chuộng đến vậy.
Khách nào đến cũng muốn tháo thiết bị điện ra, đứng bên cối đá chụp hình một hồi.
Chụp nhiều quá, để không ảnh hưởng sản xuất, chiếc cối đá đó được chuyển hẳn ra góc sân, số đậu xay ra ít ỏi cũng không trộn vào làm đậu phụ nữa, chỉ để mọi người chụp ảnh, ngược lại còn lên hình đẹp hơn.
Chồng của thím Trương Hồng tính tình hiền lành, bất kể khách có mua hay không, mua 1 cân hay 5 cân, chỉ cần đến, muốn đứng bên cối đá tạo dáng, ông ta đều vui vẻ giúp đỡ.
Nhờ vậy, khi mọi người đăng lên mạng đều nhấn mạnh sự thật thà của ông chủ, càng thu hút nhiều người kéo đến hơn.
Nhiều bạn trẻ ban đầu còn không biết ăn đậu phụ thế nào, chỉ vì muốn “check-in” cho hợp trend.
Nhưng những người này sau khi nếm thử một lần, lại trở thành khách quen. Lần sau đến, tiện thể mua thêm các loại rau khác trong làng.
Rau ngon của nhà họ Tống trong làng từ lâu đã bán sạch, giờ những thứ còn lại chỉ đắt hơn ngoài chợ một chút, nhưng hương vị vẫn rất tốt.
Người trẻ lặn lội xa xôi mua về, ngược lại còn được cha mẹ ở nhà khen ngợi, nên càng chạy đi chạy lại hăng hái hơn.
Hiện giờ tuy thím Trương Hồng không nói ra, nhưng nhìn lượng khách mỗi ngày, mọi người đều hiểu rõ.
Nhưng tính lại thu nhập của mình, đó còn là “làm không vốn” nữa! Cũng không ít đâu.
Mọi người trong lòng đều rất thỏa mãn, lúc này thấy cả nhà Tống Tam Thành đi tới, còn chưa kịp chào hỏi đã có người chủ động gọi: “Tam Thành à, năm nay trái trên núi khi nào chín? Đến lúc hái nhớ gọi tôi một tiếng, tôi lên giúp.”
“Đúng đấy, anh nói với Đàm Đàm một tiếng, năm nay khỏi thuê người nữa. Người trong làng mình mỗi người làm nửa ngày là hái xong rồi.”
Tống Đàm cười tươi, cũng không ngăn: “Được thôi! Qua một thời gian nữa đào chín, nhà tôi đang thiếu người đóng gói tại chỗ, đến lúc đó nhờ mọi người giúp một tay.”
“Lúc đó trên núi chỉ ăn uống đơn giản, mọi người đừng chê nhé.”
Cô không khách sáo, mọi người đi dạo trên quảng trường cũng càng thoải mái hơn, lúc này liền đồng ý ngay.
Trong đám đông, chỉ có Lý Lan Hoa là trong lòng không dễ chịu.
Buổi tối chính là thời điểm tốt nhất để sao trà, trà hái ban ngày sau khi để một thời gian, đến giờ là vừa lúc, vì vậy Chu Mao Trụ vẫn đang ở xưởng cùng mấy thợ sao trà khác làm việc.
Năm nay vì thuê thêm người, tiền lương tăng lên, nhưng phúc lợi trà như năm ngoái thì không còn nữa.
Chuyện này cũng thôi đi, vốn dĩ đồ đắt như vậy họ cũng ngại lấy, chỉ là cái đậu phụ này…
Nói thật, mỗi lần Lý Lan Hoa đi ăn, đều cảm thấy trong miệng có vị chua chua.
Nếu như thằng con vô dụng Chu Thiên Vũ ở nhà, ba người họ cùng làm cái này,Thiên Vũ còn biết làm quảng bá trên Douyin nữa!
Lại nhìn Kiều Kiều đang cười hớn hở, cùng bạn bè nhảy nhót trên quảng trường, Lý Lan Hoa lại không nhịn được thở dài:
Đều là số mệnh!
Thật sự là không có cái số phát tài.
Nhưng nói thì nói vậy, nhìn nụ cười mãn nguyện trên mặt Trương Hồng, trong lòng bà ta lại đột nhiên dấy lên một tia không cam tâm:
Không được, cơ hội này đã bỏ lỡ rồi, chẳng lẽ cả đời cứ tiếc nuối mãi sao!
Vì vậy, bà ta cũng tiến lại gần: “Trương Hồng, mai để lại cho tôi hai cân đậu phụ, tôi định làm đậu phụ nhũ (đậu phụ nhự, chao).”
“Ôi chao!” Thím Trương Hồng còn khá bất ngờ: “Chị muốn làm đậu phụ nhũ à? Hai cân làm được gì? Lấy cho chị 10 cân nhé?”
Bà ta cũng từng nghĩ làm chao để bán, nhưng làm một lần tay nghề không tốt. Đậu phụ ngon như vậy mà làm ra cũng chỉ bình thường, dứt khoát bỏ luôn, dù sao mỗi ngày làm đậu phụ cũng đã không xuể rồi.
Nhưng tay nghề nấu ăn của Lý Lan Hoa, trong làng cũng thuộc hàng số một. Đậu phụ nhũ bà ta làm, đúng là ngon hơn người khác.
Đương nhiên, cũng chỉ ngon hơn một chút.
Nhưng bây giờ rất nhiều người đến mua đồ, đều tiện tay mua thêm cái này cái kia. Chỉ cần ăn thấy hợp khẩu vị, chẳng phải cũng là một nguồn thu sao?
Hai người phụ nữ trung niên trước kia hay tụ tập buôn chuyện, lúc này lấy lại tinh thần, nhanh ch.óng tụ lại một góc bàn bạc.
Tống Đàm tai thính mắt tinh, lúc này nghe hai người thương lượng cách định giá, không khỏi cùng Lục Xuyên nhìn nhau cười.
Lục Xuyên còn khen: “Sau khi c.uộc sống khá giả, quả nhiên tâm thái của mọi người đều trở nên ôn hòa hơn.”
Cả làng đồng lòng hướng lên, cùng hợp tác phát triển, cảnh tượng này đâu phải dễ thấy.
Anh cảm khái một câu: cái gọi là nghèo sinh mưu kế xấu, giàu thì sinh lương tâm, quả nhiên là trí tuệ lớn mới tổng kết ra được.
Con người chỉ khi thoát khỏi áp lực sinh tồn bủa vây từng bước, mới có thể từ tận linh hồn mà trở nên ung dung và bao dung hơn.
Mà trên núi, trong phòng giám sát, nhân viên gọi Trần Nguyên đến: “Đội trưởng, anh xem này.”
Trong hình ảnh camera, có người ở các khung giờ khác nhau đã đi qua đi lại nhiều lần trên khu đất sườn đá.
Bảo vệ cau mày: “Trạm gác lớn như vậy, còn có người tuần tra và ch.ó, thậm chí trên đầu còn có camera. Hắn đang dò đường à? Sao đến cả quần áo cũng không thèm thay vậy?”
Quá thiếu chuyên nghiệp rồi.
Trần Nguyên nhìn một cái là biết: “Chắc là người ngoài làng, không hiểu tình hình, trước tiên phát cảnh báo đi.”
Đối phương gật đầu, lúc này ấn nút, trong camera ở sườn đá lập tức vang lên giọng máy móc:
[Bạn đã vào khu vực giám sát, vui lòng cẩn thận!]
