Cuộc Sống Showbiz Của Nữ Thần Học Bá - Chương 168
Cập nhật lúc: 13/01/2026 02:02
Sở Ca cũng giống như những người mẫu khác, nhận được câu trả lời là "khi nào có kết quả sẽ thông báo".
Cô không thấy quá buồn bã, bởi lẽ hôm nay ở đây, cô quả thực đã thấy rất nhiều người mẫu xuất sắc hơn mình cũng đến phỏng vấn.
Nghĩ lại, nếu không trúng tuyển thì cũng là chuyện thường tình.
Sở Ca là người phỏng vấn cuối cùng.
Cô vừa thay đồ xong bước ra, định cùng Khúc Ninh rời đi thì bất ngờ bị một người đàn ông chặn lại.
Người đó cau mày quan sát gương mặt Sở Ca, hỏi: "Cô là người mẫu đến phỏng vấn à?"
Sở Ca sững người, gật đầu: "Vâng, đúng vậy."
Người đàn ông nọ đ.á.n.h giá Sở Ca một lúc lâu, sau đó mới chỉ tay về phía văn phòng phỏng vấn: "Vào thử thêm một bộ trang phục nữa xem sao?"
Sở Ca quay sang nhìn Khúc Ninh.
Khúc Ninh gật đầu đáp ứng: "Không vấn đề gì ạ."
Người đàn ông ừ một tiếng rồi đi vào trong.
Một nhân viên đứng gần đó tiến lên dẫn Sở Ca vào, theo yêu cầu của người đàn ông kia, đưa cho cô một bộ trang phục khác để thay.
Khi cô bước ra, không ngoài dự đoán, hầu như toàn bộ nhân viên trong studio đều không kìm được tiếng trầm trồ.
Bộ lễ phục đó cứ như thể được đo ni đóng giày cho riêng cô vậy.
Nó quá hợp với Sở Ca, một sự kết hợp hoàn hảo giữa nét thanh thuần và vẻ quyến rũ.
Đôi mắt và nốt ruồi lệ của cô vốn thuộc kiểu thiên về gợi cảm, nhưng gương mặt lại là dáng trái xoan thanh tú.
Dù gương mặt cô không hẳn là quá khác biệt—trong giới giải trí có rất nhiều minh tinh sở hữu khuôn mặt trái xoan—nhưng đôi mắt đào hoa hơi xếch cùng nốt ruồi lệ kia lại giống như một dấu ấn riêng biệt, khiến người ta nhìn vào là không thể rời mắt.
Chiều cao của Sở Ca thực ra vẫn chưa đạt đến tiêu chuẩn quốc tế.
Nhưng rất kỳ lạ, từ năm lớp mười hai đến giờ, không biết có phải do chế độ ăn uống hay không mà cô đã cao từ một mét bảy mươi tư lên một mét bảy mươi sáu, thậm chí có lúc đo còn được một mét bảy mươi bảy...
cô vẫn đang trong đà phát triển.
Bản thân cô không thấy chiều cao này có gì cản trở, ngược lại, cô còn mong mình cao được một mét bảy mươi tám, như vậy mới được coi là tương đối chuẩn.
Có như vậy mới tôn được dáng khi mặc lễ phục.
Bộ đồ cô đang mặc là một chiếc váy hoa lộng lẫy.
Lớp trang điểm không quá cầu kỳ, nhưng ở phần mắt, chuyên viên đã nhấn nhẹ khiến đuôi mắt hơi xếch lên, tạo nên một đôi mắt đào hoa long lanh như sóng nước đang nhìn xoáy vào tâm trí người đối diện.
Khi bước vào văn phòng phỏng vấn, ánh mắt của những người bên trong đều thay đổi.
Những dáng ngồi uể oải lúc trước đều đồng loạt ngồi thẳng dậy.
Cuộc phỏng vấn không khó, chỉ là đi vài vòng catwalk để phô diễn bộ đồ và trả lời vài câu hỏi.
"Cô thấy bộ lễ phục này thế nào?"
Sở Ca hơi khựng lại, suy nghĩ rồi đáp: "Rất tuyệt ạ."
"Tuyệt ở chỗ nào?"
Sở Ca mỉm cười nhẹ nhàng: "Đã là con gái thì ai cũng sẽ yêu bộ lễ phục này."
Bởi lẽ một thứ mộng ảo như thế này, chẳng ai có thể khước từ.
Đừng nói là con gái, ngay cả đàn ông nhìn thấy cũng khó lòng rời mắt.
"Cô nghĩ cảm hứng của bộ lễ phục này bắt nguồn từ đâu?"
Sở Ca ngẫm nghĩ một chút, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết, đưa ra một đáp án đầy dè dặt: "Nàng tiên hoa ạ?"
Người đàn ông nọ bật cười: "Tốt, rất tốt." Anh ta nhìn cô: "Cô là người mẫu chuyên nghiệp chứ?"
"Vâng, nhưng..." Cô chưa kịp nói hết câu thì người đó đã ngắt lời.
"Được rồi, cô chờ tin của tôi.
Show diễn lớn này cần dành ra một tháng để luyện tập, trong thời gian đó yêu cầu cô phải hủy bỏ toàn bộ các công việc khác, cô có sẵn lòng nhận không?"
"Nếu xứng đáng, tôi sẵn lòng."
Người đó gật đầu, ra hiệu cho nhân viên: "Dẫn cô ấy ra ngoài thay đồ đi."
Sở Ca thay xong quần áo rồi cùng Khúc Ninh rời khỏi cửa.
*
Mãi đến khi ngồi lại vào trong xe, Sở Ca mới cảm thấy có điều gì đó kỳ lạ.
"Người đó là ai vậy chị?
Sao lúc nãy chị cứ nháy mắt với em mãi thế?"
Khúc Ninh thở phào một hơi: "Đó chính là nhà thiết kế đấy."
"Hả?
Nhà thiết kế gì mà oai thế ạ?"
Khúc Ninh chỉ tay về phía sau: "Cái studio đó là của anh ta."
Sở Ca: "..." Im lặng một hồi lâu, cô mới thốt lên: "Một nhà thiết kế vừa đẹp trai vừa tài hoa đến thế sao?"
