Cuộc Sống Showbiz Của Nữ Thần Học Bá - Chương 298

Cập nhật lúc: 13/01/2026 02:17

Tưởng Dục mím môi, lắc đầu: "Không có gì, con ra ngoài một lát."

Mẹ Tưởng liếc nhìn con trai, bà ngồi gần Tưởng Dục nhất, cái tên phát ra trong điện thoại lúc đầu bà đã nghe rõ mồn một.

"Mẹ đi cùng con."

"Mẹ đi làm gì?" Sắc mặt Tưởng Dục căng thẳng: "Mẹ, con ra ngoài có việc gấp, Thanh Diễn tìm con."

Mẹ Tưởng cười khẩy: "Mẹ tiện đường ra ngoài không được à?

Đi nhờ xe của con trai mình mà cũng không cho?"

Tưởng Dục: "..." Đang lúc do dự, Tưởng Thâm từ trên lầu thong dong bước xuống.

Người đó hoàn toàn ngó lơ tất cả mọi người trong phòng khách.

Trên tay đương sự còn cầm một tệp tài liệu.

Tưởng Dục há miệng, suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Chú út, chú định ra ngoài ạ?"

Tưởng Thâm thản nhiên gật đầu: "Đến phòng làm việc một chuyến."

Nghe vậy, Tưởng Dục tức thì thả lỏng không ít.

Mẹ Tưởng kéo kéo tay áo anh: "Đi thôi."

Tưởng Dục lúc này cũng không còn thời gian dây dưa với mẹ mình, đành phải đồng ý.

"Mẹ nói rồi đấy nhé, chỉ là đi nhờ xe thôi."

Mẹ Tưởng gật đầu: "Phải phải, mẹ đến là hoài nghi không biết con có phải con ruột mẹ không nữa, chở mẹ mình đi một đoạn cũng chẳng cam lòng."

Tưởng Dục khẽ hừ một tiếng: "Mẹ này."

Mẹ Tưởng xua tay: "Đi thôi, đi thôi."

"Chờ đã." Phía sau truyền đến tiếng gọi của Tưởng Thâm, hai người khựng lại tại chỗ.

Tưởng Thâm liếc nhìn Tưởng Dục, nói nhẹ tênh: "Cháu đến nhà Thanh Diễn à?

Tiện đường đưa chú đến phòng làm việc đi, xe chú có chút vấn đề."

Tưởng Dục: "..."

Trong xe, không gian im lìm như cũ.

Ngoại trừ tiếng ho khẽ thỉnh thoảng của mẹ Tưởng, thì chỉ còn tiếng lật tài liệu của Tưởng Thâm.

Điện thoại Tưởng Dục vang lên, anh nhanh ch.óng bắt máy: "Alo."

Giọng Cố Thanh Diễn truyền đến từ đầu dây bên kia: "Đến chưa?"

"Chưa." Tưởng Dục cười hà hà: "À, cậu bị cảm rồi à, muốn tìm bác sĩ gia đình nhà tớ hả, tớ đi đón bác sĩ ở nhà qua xem cho cậu ngay đây."

Nói xong, Tưởng Dục nhanh tay lẹ mắt cúp điện thoại, nhìn về phía chú út ở ghế sau: "Chú út, xin lỗi chú nhé, cháu phải đi đón thêm một người."

"Bác sĩ Trần?"

"Vâng ạ, Cố Thanh Diễn ở nhà một mình hình như bị sốt rồi."

Tưởng Thâm hồ nghi nhìn đứa cháu trai cả của mình: "Nếu chú nhớ không lầm, bác sĩ Trần đâu có quản việc sốt hay cảm mạo?"

Tưởng Dục ho khẽ: "Vị bác sĩ khác không có ở đây, vùng này chỉ có bác sĩ Trần là gần nhất."

Nghe vậy, Tưởng Thâm nhướn mày, không hỏi thêm gì nữa.

Sau khi thuận lợi đón được bác sĩ Trần và đưa Tưởng Thâm đến phòng làm việc, nhìn bóng dáng chú út xuống xe, Tưởng Dục mới thở phào một cái nhẹ nhõm.

Mẹ Tưởng liếc nhìn vẻ mặt con trai, mỉa mai: "Đồ nhát gan."

Tưởng Dục nghẹn lời, không phản bác.

Anh nhìn sang mẹ mình: "Mẹ, có phải lúc nãy mẹ nghe thấy điện thoại của con không?"

"Ừ, con lái xe nhanh lên đi, Tiêu Tiêu xảy ra chuyện gì rồi?

Thanh Diễn lại cuống cuồng tìm con như thế."

Tưởng Dục hất cằm: "Mẹ đâu phải không biết hôm nay là ngày bao nhiêu, mẹ nhìn thời tiết này xem."

Hôm nay không chỉ trùng ngày Lâm Tiêu Tiêu gặp nạn năm xưa, mà ngay cả thời tiết cũng giống hệt lúc đó.

Mưa tầm tã, sấm chớp đùng đoàng.

Tiếng sấm liên hồi không dứt.

Nghĩ đến chuyện cũ, Tưởng Dục cảm thấy lòng nặng trĩu.

Mẹ Tưởng nhìn ra ngoài trời, thở dài: "Đến xem sao đi, con bé đó số khổ quá."

"Vâng."

Tưởng Dục đạp ga, tăng tốc thêm một chút, nhưng vì trong xe còn có mẹ và bác sĩ nên anh vẫn lái khá êm ái.

...

Phía Sở Ca, Lâm Tiêu Tiêu vẫn không ngừng khóc, trùm chăn kín mít mà khóc.

Bất kể Sở Ca nói gì, Lâm Tiêu Tiêu dường như đều không lọt tai, chỉ thút thít nhỏ dần.

Sở Ca thấy lo lắng, trùm kín như vậy e rằng sẽ khó thở, cô nhẹ nhàng vén một góc chăn, hạ giọng vỗ về: "Chị Tiêu Tiêu, không sao rồi, bên ngoài không còn sấm nữa đâu."

Trong miệng Lâm Tiêu Tiêu không ngừng lẩm bẩm: "Đáng sợ quá...

tôi cứ ngỡ mình sắp c.h.ế.t rồi, ngày hôm đó...

không có ai cứu tôi cả...

đôi chân của tôi, chân của tôi...

A a a a!"

Sở Ca nhíu mày, nhìn Cố Thanh Diễn vừa xuất hiện ở cửa, dùng ánh mắt hỏi: "Phải làm sao bây giờ?"

Cố Thanh Diễn lắc đầu, thực tình đây không phải lần đầu anh thấy Lâm Tiêu Tiêu phát bệnh, nhưng là lần đầu tiên nghiêm trọng đến mức này.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.