Cuộc Sống Tái Hôn Cực Ngọt Của Đại Mỹ Nhân Ở Thập Niên 70 - Chương 109: Chuẩn Bị Đi Thi

Cập nhật lúc: 13/04/2026 19:22

Nguyễn Tư Kiều còn đang định nhờ Thanh Mai nếm thử xem nhân sủi cảo đã vừa miệng chưa, nghe cô nói vậy thì dứt khoát nói: “Vậy chúng ta gói ngay trong phòng em đi, đỡ cho em đi lên đi xuống không tiện.”

Thanh Mai cười cười nói: “Được.”

Cô đang làm một phần bài tập ôn thi Toán học trong tay, là đề do thầy giáo Trần ra cho Triệu Tiểu Hạnh và Tiểu Yến được tổng hợp từ các đề thi thật trước đây, tốn hết tâm huyết ra thành ba bộ đề.

Tuần trước Triệu Tiểu Hạnh mang bài thi đến, hớn hở nói mình đạt tiêu chuẩn, đạt được điểm sàn. Thanh Mai rất vui cho cô, cũng muốn thử sức trình độ của mình.

Cô chuyên tâm giải đề dưới gốc cây long não, Triệu Ngũ Hà đi từ ngoài vào cũng không hay biết.

Triệu Ngũ Hà một mình vào nhà rửa tay, thay quần áo, rồi hái từng chùm nho xuống rửa sạch sẽ đưa đến trước mặt Thanh Mai, nhưng Thanh Mai chưa hề ngước mắt lên.

Triệu Ngũ Hà thấy trên trán cô có mồ hôi lấm tấm, liền đi vào lấy chiếc quạt hương bồ (quạt làm bằng lá cây bồ) ngồi bên cạnh Thanh Mai, nhẹ nhàng quạt cho cô một cách trìu mến. Giống như vô số bậc phụ huynh trông mong con thành rồng thành phượng vậy, lặng lẽ bảo vệ ở một bên.

Thanh Mai làm xong câu đại đề cuối cùng, bỗng nhiên phát hiện có người đang ngồi bên cạnh.

Triệu Ngũ Hà sợ dọa cô, vội mở miệng nói: “Là mẹ đây.”

Thanh Mai che lấy bụng đang to nói: “Con cũng không biết mẹ đến lúc nào. Chỉ có một mình mẹ thôi ạ?”

Triệu Ngũ Hà nói: “Tiểu Yến cũng tới. Biết con gần đây trong người nóng, con bé học làm sương sáo với chị dâu hai nhà Hoa Nhi, đi đến Cung Tiêu Xã mua nguyên liệu, lát nữa sẽ tới.”

Thanh Mai lâu lắm không ăn sương sáo, lập tức mong đợi.

Triệu Ngũ Hà ngẩng đầu nhìn bóng cây đang tỏa ra. Vì là cây long não không có ve sầu làm ồn, ngược lại mang theo một mùi hương thanh mát của gỗ chương.

Bà ngửi ngửi nói: “Cái này không ảnh hưởng đến cơ thể con chứ?”

Thanh Mai nói: “Không sao đâu ạ.”

Triệu Ngũ Hà thấy trên cằm cô nổi lên một cái mụn nhỏ, đứng dậy nói: “Mẹ đi lấy cho con lọ Erythromycin bôi lên. Ai, hồi mẹ m.a.n.g t.h.a.i không thấy hỏa khí lớn như con.”

Thanh Mai l.i.ế.m môi, không dám nói lời nào.

Cô há chỉ là nóng?

Kể từ khi đầu hè bắt đầu, Cố Khinh Chu ở trong nhà không biết giữ ý, ngày nào cũng cởi trần lượn lờ trước mặt cô.

Gần đây anh thao luyện đội ngũ, da lại đen sạm đi hai tông, khi cười lên sáng láng rạng rỡ, khiến mắt Thanh Mai nhìn thẳng đờ đẫn. Anh thường xuyên khoe mẽ cuộn cánh tay lên, trình diễn thành quả luyện tập cho Thanh Mai, đưa đến trước mặt cô để cô sờ sờ bóp bóp.

Thanh Mai vô cùng oán niệm.

Không phải ai cũng nói khi m.a.n.g t.h.a.i thì đàn ông sẽ khó chịu sao? Sao nhà này lại là cô khó chịu?

Sau này Thanh Mai nghĩ thông suốt, Cố Khinh Chu cả ngày thay đổi cách rèn luyện cơ thể, giải tỏa tinh lực, thỉnh thoảng cọ tới cọ lui để tranh thủ phúc lợi trên tay cô một chút, đương nhiên anh sống thoải mái hơn cô.

Thực ra bác sĩ nói tháng to hơn một chút, vợ chồng có thể sinh hoạt. Nhưng Cố Khinh Chu biết cân lượng của mình. Cô vợ nhỏ sau khi m.a.n.g t.h.a.i càng thêm mềm mại, anh sợ mình đôi khi quá mạnh mẽ, không kiểm soát được mà làm tổn thương cô vợ nhỏ, dứt khoát tính toán ăn chay mãi.

“Tiểu Mai.” Tiểu Quyên xách cái giỏ tre đứng ngoài sân, mặt đỏ bừng. Cô bước vào sân, lấy ra hoa sen trong giỏ tre đưa cho Thanh Mai nói: “Cho chị, đồng hương nhà em mang đến.”

“Tịnh đế liên đẹp quá! Cái này quá quý hiếm.” Thanh Mai trước đây từng đọc tin tức, tịnh đế liên ở phương Nam được chuyên gia bảo hộ, là một loại sen rất hiếm lạ.

Thanh Mai ngắm nhìn tịnh đế liên, mỗi cánh hoa phấn nộn kiều diễm, nửa nở nửa khép, tràn đầy khí chất tao nhã tươi mát thoát tục.

“Quê em là tỉnh ngàn hồ, mọi người ở đó đều nói hoa sen tượng trưng cho sự cao khiết. Chỉ có người có phẩm đức và khí độ như quân t.ử mới xứng đôi với nó. Tịnh đế liên nở hai đóa, cộng tâm, cộng căn, cộng phúc. Tượng trưng cho trăm năm hòa hợp, vĩnh kết đồng tâm. Em hy vọng vợ chồng chị Đoàn trưởng Cố ân ái, bảo bối trong bụng khỏe mạnh vui vẻ.”

Không có gì gây xúc động hơn một lời chúc phúc chân thành.

Thanh Mai ôm đóa tịnh đế liên mỹ lệ cát tường ngửi ngửi, trân trọng ôm vào lòng. Cô kéo tay Tiểu Quyên đặt lên bụng mình nói: “Có lời chúc phúc của em, cả nhà chúng ta nhất định sẽ hạnh phúc vui vẻ như em mong muốn.”

Tiểu Quyên cẩn thận sờ sờ cái bụng phồng lên, bản thân cũng cảm thấy hạnh phúc.

Trước đây cô rất muốn sinh một đứa con của hai người với Ngô Thế Trung, khi đó cô mong đợi hạnh phúc.

Sau này cô muốn có con, là để gắn kết tình cảm giữa họ. Nhưng bây giờ cô đã thay đổi cái nhìn, nhìn thấy Thanh Mai và Cố Khinh Chu ở bên nhau, cô cảm thấy gia đình như vậy mới đáng có con, đứa trẻ được sinh ra như vậy mới có thể cảm nhận được tình yêu của cha mẹ và sự ấm áp của gia đình.

Cô và Ngô Thế Trung, thôi đi vậy.

“Ê, chị là đồng chí Tiểu Quyên à? Em tên là Tiểu Yến, chị Tiểu Mai đã nói với chị rồi đi.”

Tiểu Yến từ Cung Tiêu Xã trở về, xách theo nguyên liệu mua về, khách khí đi vào sân chào hỏi Tiểu Quyên.

“Thì ra em là Tiểu Yến, chị nghe nói qua rất nhiều lần rồi.”

Tiểu Quyên nghe Thanh Mai nói nhiều lần, ở quê có một cặp chị em tốt. Mãi không có cơ hội gặp, hôm nay xem như gặp mặt: “Lại đây, chị giúp em lấy đồ.”

Thanh Mai ngồi dưới gốc cây cười khúc khích nhìn hai người họ tâm sự như quen thân từ lâu. Trong vô thức, cô phát hiện Tiểu Yến đã trưởng thành không ít.

Trước đây còn là cô gái nói chuyện không dám lớn tiếng, vâng vâng dạ dạ, mấy lần này qua lại nói chuyện giọng cũng lớn, cảm giác cũng tự tin hơn.

Nghe Triệu Tiểu Hạnh nói, Tiểu Yến cả ngày đối lập với cô. Triệu Tiểu Hạnh bị phê bình, Tiểu Yến được khen ngợi. Thế nên chẳng phải ngày càng tự tin sao.

Triệu Tiểu Hạnh là người vô tâm vô phế, phê bình thì phê bình, mỗi ngày ăn no bụng là thấy rất vui. Nếu có thể làm cô mắc thêm vài mũi kim thì ngày đó sẽ tốt đẹp hơn.

Triệu Ngũ Hà từ trong phòng đi ra, thấy Thanh Mai một mình ở ngoài thưởng thức hoa tươi, bà tươi cười nói: “Tiểu Yến đủ khả năng đấy nha, nó còn cảm ơn Tiểu Quyên đã chăm sóc con, còn nhắn con nghỉ ngơi nhiều, uống nhiều nước.”

Thanh Mai ôm tịnh đế liên, cười khúc khích nói: “Con bé là một đứa trẻ tốt.”

Triệu Ngũ Hà nhìn thấy tịnh đế liên, vẻ mặt kinh ngạc: “Cái này đẹp quá, vẽ cũng không thể vẽ ra được hoa sen mỹ lệ như vậy.”

Bà vừa cảm thán xong, Tiểu Quyên từ trong phòng đặt đồ vật xong đi ra, còn bưng mấy cái đài sen đưa tới nói: “Hạt sen mới non ngọt non ngọt, ăn chút không?”

Thanh Mai vui mừng khôn xiết. Thời thế ngày càng tốt, nhưng đồ tươi mới của Nam Bắc cũng hiếm lạ. Nếu không phải đồng hương của Tiểu Quyên nhà có đường ngó sen, hái tươi xong lên tàu hỏa, cô còn không ăn được thứ tốt như vậy.

Cô đang định giơ tay lấy, lại nghe Tiểu Quyên nói: “Em thấy chị gần đây có chút nóng trong, tim sen là loại cao cấp trừ hỏa, chị ăn nhiều một chút nhé.”

Thanh Mai rụt bàn tay nhỏ đang thò ra về, lại oán niệm.

Thôi được rồi, bây giờ ai cũng biết cô nóng trong.

Tiểu Quyên không biết cô vì sao nóng, tự cho là do mang thai, thi cử và thời tiết tổng hợp lại mà thành. Không ngờ nguyên nhân lớn nhất lại nằm ngay bên gối Thanh Mai, trên người Đoàn trưởng Cố thơm phức và cứng rắn.

Tiểu Quyên tưởng Thanh Mai sẽ không ăn, trở lại phòng bếp lấy cái đĩa nhỏ, tự tay bóc từng hạt, học theo Triệu Ngũ Hà, làm Thanh Mai dùng tăm xỉa răng xiên ăn.

Thanh Mai ăn một hạt, hạt sen non ngọt ngon miệng, tim sen hơi đắng nhưng ngọt lại, ăn vào miệng một hạt lại muốn ăn thêm một hạt.

Nguyễn Tư Kiều trên lầu bưng nhân sủi cảo đi xuống, vốn định thể hiện sự tốt bụng của mình với em dâu trước mặt mẹ chồng. Băm nhân sủi cảo trong ngày nóng làm cô toát mồ hôi.

Đưa xuống dưới, cô không nhìn mẹ chồng ngược lại thấy lại có người mới đến. Cô gái này ngồi co ro trên ghế dài như một cô vợ nhỏ, từng hạt từng hạt bóc sen cho Thanh Mai, chắc chắn là đang hầu hạ.

Nguyễn Tư Kiều: “......”

Sao cái này còn xếp hàng hầu hạ vậy?

Khoảng cách giữa người với người thực sự lớn đến thế sao? Thời thế này thật sự là như vậy sao?

Thanh Mai xiên một hạt sen đưa cho cô nếm, Nguyễn Tư Kiều ăn vào miệng nhưng cảm thấy chua xót trong lòng.

“Ôm chậu đứng ngoài đó làm gì? Vào nhào bột đi.” Triệu Ngũ Hà quấn tạp dề hô: “Thằng lớn tối nay có về ăn cơm không?”

Nguyễn Tư Kiều bĩu môi vào nhà nói: “Có về ăn, khó lắm mới làm sủi cảo sao lại không về chứ.”

Chị dâu lớn chua xót thì chua xót, nhưng đều tự chuốc lấy trên người mình, cũng không làm gì quá đáng. Thanh Mai nhìn thấy thần sắc của cô, trộm vui trong lòng.

Cố Khinh Chu tan ca trở về vào chạng vạng tối.

Nhìn thấy cô vợ nhỏ vẫn còn học tập bên ngoài, thân hình cao lớn của anh che khuất ánh sáng, cúi đầu nói: “Sao còn chưa vào, chuẩn bị cho muỗi ăn à?”

Thanh Mai nhìn những cỏ dại mọc ra trong sân, lẩm bẩm nói: “Còn chẳng phải chờ anh sao. Anh nhìn này.”

Cô đỡ bụng vén chân lên. Cố Khinh Chu nhìn thấy một chấm đỏ nhỏ trên đó, chắc là vết muỗi mới đốt.

Gần đây cô vợ nhỏ tối ngủ có tật quấy khóc, trằn trọc ngủ không được. Nếu lại có vết muỗi đốt ngứa, tối nay e là càng khó đi vào giấc ngủ.

Anh một tay đỡ cô vợ nhỏ, tay kia cầm vở và sổ ghi chép của cô đưa người vào phòng.

Ngồi vào sô pha, anh trước hết bôi t.h.u.ố.c lên cẳng chân và bụng của cô vợ nhỏ. Anh bỏ qua ánh mắt nóng rát của cô vợ nhỏ đang nhìn mình, bôi t.h.u.ố.c xong, mặc kệ cô, tự mình đi vào sân. Anh tranh thủ lúc này có thời gian, chuẩn bị nhổ hết cỏ dại tránh nuôi muỗi.

Chưa được bao lâu, đèn đường ngoài sân sáng lên, ánh đèn vàng nhạt chiếu xuống vùng sáng lên cơ thể cường tráng của anh.

Cố Khinh Chu quen với cường độ làm việc trong quân đội, cảm thấy nóng nên cởi chiếc áo ba lỗ trên người ra.

Thanh Mai tiếp tục nóng rực nhìn thịt bảo bối của mình, chậm chạp không nhận ra phía sau đã đứng đầy người.

Cố Khinh Chu vai rộng eo thon, không cần cố tình hóp bụng, tám múi cơ bụng ẩn hiện theo động tác của anh. Cái eo thon thực sự mê người. Biết rõ không thể nhìn nhiều, Tiểu Quyên, Nguyễn Tư Kiều, thậm chí cả Tiểu Yến đều che mắt bằng tay và trộm nhìn qua khe tay.

Thanh Mai như có cảm ứng, đột nhiên quay đầu lại bắt trúng họ không kịp trở tay, ánh mắt hung dữ như cô sói con bảo vệ thức ăn.

“Các người đang nhìn gì?!”

“Không, bọn em chẳng thấy gì hết!”

Tiểu Yến định kéo Tiểu Quyên chạy trối c.h.ế.t, bị Thanh Mai rút chổi lông gà ra chỉ vào mũi, lập tức hai người đứng im tại chỗ trốn sau lưng Nguyễn Tư Kiều không dám nhúc nhích.

Nguyễn Tư Kiều đứng ở phía trước đối mặt với cô em dâu muốn ăn thịt người, khóc không ra nước mắt. Cô thật sự không có ý tưởng khác, ai biết sao lại ma xui quỷ khiến mà đứng lại...

Thanh Mai chống eo, ưỡn bụng lắc lư đến trước mặt cô: “Vậy chị đang nhìn gì?”

Nguyễn Tư Kiều: “Nhìn đèn đường.”

Thanh Mai: “Đèn đường làm sao?”

Nguyễn Tư Kiều nói như không có việc gì: “Ha hả, đèn đường nhà em thật là mạnh mẽ à không thật là sáng ấy chứ.”

Tiểu Yến, Tiểu Quyên: “......”

Hôm nay không c.h.ế.t, thật là trời đất khó dung.

--

Ngày tháng ồn ào cứ thế trôi qua.

Thoáng chốc đã đến đêm trước kỳ thi.

Khu 014 gần trường thi, trước một ngày, Triệu Tiểu Hạnh và Tiểu Yến đã đến ở lại.

“Mang một lọ mực nước có được không?” Triệu Tiểu Hạnh, một học sinh tiểu học chưa học xong đã nhảy vọt đến thi đại học, lúc này bồn chồn vô cùng.

Gan lớn đến mấy cũng bị báo chí và lời kêu gọi động viên che trời lấp đất dọa vỡ. Cô không ngờ lại được coi trọng đến mức này. Trải qua năm đầu tiên thi đại học làm cú sốc đệm, kỳ thi đại học lần thứ hai gần như trở thành chủ đề được toàn dân bàn tán.

Tất cả đồng chí tham gia thi đại học ở thôn Đông Hà đều được trọn vẹn công điểm có nửa ngày học tập. Đội bộ nhận được tài liệu thi cử đều phân phát miễn phí cho họ.

Nghe nói thanh niên trí thức chỉ cần đậu đại học là có thể trở về thành phố, dân quê đậu đại học là có thể ở lại thành phố phân công việc.

Những người hối hận vì không đăng ký thi đại học rất đông, những người quyết định tham gia kỳ thi đại học lần sau cũng tăng lên.

“Đủ rồi.” Thanh Mai kéo khóa túi đựng đồ dùng thi cử của mình, lấy ra b.út máy, b.út chì, cục tẩy, giấy nháp và thước thẳng, compa, ngoài ra xem lại một lần nữa thời gian và địa điểm thi trên thẻ dự thi.

“Các em cũng kiểm tra đồ dùng học tập một lần đi, chờ đến trường thi không mượn được đâu.” Thanh Mai nhìn Triệu Tiểu Hạnh đang cầu nguyện hướng về ánh trăng ngoài cửa sổ, bất đắc dĩ cầm lấy túi vải nhỏ của cô bé bắt đầu kiểm tra.

Kiểm tra xong, cô lại nhìn sang Tiểu Yến buồn bã không hé răng, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn lại căng thẳng.

“Chị thấy em làm bài thi gần đây, phát huy bình thường là không có vấn đề gì.” Thanh Mai đi ra ngoài bưng chén chè đậu xanh cho Tiểu Yến uống: “Em thả lỏng đi.”

Tiểu Yến căng thẳng nói: “Chị nói xem nếu em viết sai tên thì làm sao?”

Cô vừa dứt lời, Triệu Tiểu Hạnh quay đầu nói: “Chị chỉ sợ đang thi giữa chừng bụng đột nhiên bị tiêu chảy!”

Thanh Mai: “... Hai người đừng tự dọa mình. Chúng ta đã làm bài thi mô phỏng rồi mà? Trường thi đâu phải nơi ăn thịt người, chủ yếu là đầu óc phải tỉnh táo bình tĩnh, không thể căng thẳng như vậy.”

Triệu Tiểu Hạnh khẽ giọng nói: “Nghe nói rất nhiều học sinh cấp hai và cấp ba cũng tham gia thi đại học, đều muốn liều một chút vận may.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.