Cuộc Sống Tái Hôn Cực Ngọt Của Đại Mỹ Nhân Ở Thập Niên 70 - Chương 11: Kẻ Bịa Đặt

Cập nhật lúc: 10/04/2026 14:24

Hoàng Văn Bật nói chuyện, cũng không tránh người.

Hồ nước không xa nhà ngói của Thanh Mai. Cô nếu ra cửa nhất định có thể phát hiện bọn họ ở cùng một chỗ.

Anh ta đi cùng Trần Xảo Hương trở về đi ngang qua nhà Thanh Mai, cố ý nâng cao giọng nói: “Tôi sẽ không lừa cô, tôi thật sự biết là ai đã lấy tiền của cha cô! Tôi tận mắt nhìn thấy có người nửa đêm từ trong núi xách đồ vật xuống núi!”

Thanh Mai đang ở trong sân đan khay mây, tính toán dùng để phơi thảo d.ư.ợ.c vào đầu xuân. Nghe được lời này, bỗng chốc đứng dậy, ba bước cũng làm hai bước đi ra cửa.

Không lẽ lại trùng hợp như vậy?

Đầu óc cô xoay chuyển rất nhanh, muốn tìm cớ để lấp l.i.ế.m chuyện này. Vừa đẩy cửa ra, nhìn thấy Trần Xảo Hương đang ép hỏi Hoàng Văn Bật: “Là ai, anh mau nói!”

Giọng Hoàng Văn Bật nói chuyện rất lớn, mẹ Trần Xảo Hương cũng nghe thấy, chạy ra bên ngoài túm lấy cổ áo Hoàng Văn Bật nói: “Nói cho tôi, là ai hại nhà chúng tôi, muốn nhà chúng tôi cửa nát nhà tan!”

Hoàng Văn Bật liếc nhìn thấy đã thành công dẫn Thanh Mai ra ngoài, híp mắt ngẩng đầu, đầy mặt rỗ đều đang khoe khoang: “Cầu tôi đi, ai cầu tôi tôi sẽ giúp người đó.”

Thanh Mai đoán được lời này nói cho cô nghe. Cầu là không thể cầu. Cô có ý muốn làm thịt Hoàng Văn Bật rồi.

Lần đó tìm được khoản tiền xuống núi lúc đó, vừa kích động lại hoảng loạn. Nếu có người trốn trong bóng tối nhìn thấy cũng có khả năng.

Mẹ con Trần Xảo Hương vây quanh Hoàng Văn Bật cầu xin, nói hết lời hay ý đẹp. Thấy Hoàng Văn Bật liên tiếp liếc nhìn Thanh Mai, Trần Xảo Hương phát hiện không ổn: “Tại sao anh lại nhìn cô ta? Chẳng lẽ bên trong cũng có chuyện của cô ta?”

Hoàng Văn Bật đắc ý cong môi, cà lơ phất phơ nói: “Tôi nhưng chưa nói a.”

“Nha, cái này lại làm sao vậy?” Có người hóng chuyện dẫn đầu chạy tới hỏi.

Gần đây, cửa nhà Trần Xảo Hương đã thành căn cứ xem náo nhiệt. Thấy lại có dưa mới, mọi người nhao nhao tụ tập ở cửa.

Cửa nhà cô ta vừa lúc có một cây đa lớn, không ít trẻ con hay bị bệnh đều đến đây nhận cây đa lớn làm “cha nuôi”. Mọi người quen tụ tập ở đây, rảnh rỗi nghe chút chuyện náo nhiệt, về nhà coi như đề tài tám chuyện.

Trần Xảo Hương tóc tai rũ rượi mắt đỏ hoe, giọng khản đặc miễn cưỡng nói ra tiếng: “Hoàng Văn Bật, anh nhìn thấy có người xuống núi vào ngày mấy?”

Hoàng Văn Bật thành thật nói: “Nửa đêm ngày mười ba.”

Trái tim Thanh Mai vốn đang căng thẳng lập tức thả lỏng. Cô ngày mười ba quả thực có đi, nhưng đào được tiền là rạng sáng ngày mười lăm!

Tuy nhiên chuyện cô lên núi vẫn phải giấu đi, nếu không nhất định sẽ bị tìm ra dấu vết.

Trần Xảo Hương lén lút tiến lại gần, đứng đối diện Thanh Mai và hỏi: “Nửa đêm ngày 13 cô làm gì?”

Thanh Mai đáp: “Ngủ.”

Trần Xảo Hương tức nghẹn họng: “Ai có thể làm chứng?”

“Không cần ai làm chứng cả.” Thanh Mai chống nạnh, không hề tỏ ra sợ hãi: “Cha cô làm chuyện sai trái, bị pháp luật xử lý là đáng đời. Nếu tôi biết sớm hơn, tôi đã kêu người tóm ông ta lại rồi, đâu còn để đến hôm nay? Các vị hàng xóm, mọi người thấy tôi nói có đúng không?”

“Đúng vậy, cha cô ta đáng bị như thế!”

“Có bản lĩnh thì đừng tham ô chứ.”

“Cả nhà cô thông đồng làm chuyện xấu!”

Mọi người ban đầu còn đang đoán xem ai là người tố cáo, nhưng nghĩ lại, lời Thanh Mai nói hoàn toàn hợp lý. Cha cô ta phạm pháp, bị bắt là chuyện bình thường mà?

Vậy mà Trần Xảo Hương còn mặt dày đi tra hỏi một phụ nữ góa chồng? Còn đòi hỏi nhân chứng? Chẳng khác nào bắt người ta tự bôi nhọ mình.

Hoàng Văn Bật thấy tình thế không ổn, vội vàng nói: “Tôi chỉ thấy nửa đêm lên núi chắc chắn không phải làm chuyện tốt.”

Thanh Mai cười khẽ, quay đầu hỏi lại: “Vậy thì anh lại lên núi làm gì?”

Hoàng Văn Bật ngây người, ấp úng nói: “Tôi, tôi đi giải quyết nỗi buồn—”

Thanh Mai hỏi: “Vậy ai sẽ làm chứng cho anh?”

Hoàng Văn Bật tức giận: “Cái này có gì mà phải làm chứng, tôi đi tè cũng cần nhân chứng sao?”

Thanh Mai nói: “Vậy tôi ở trong nhà ngủ yên ổn, tại sao cần ai làm chứng?”

Dân làng đang xem náo nhiệt đồng thanh hô lớn: “Không cần!”

Thanh Mai quay đầu cười và nói với Trần Xảo Hương: “Nghe thấy không?”

Trần Xảo Hương lạnh lùng nhìn chằm chằm Thanh Mai, ánh mắt như một con rắn độc.

Hoàng Văn Bật thấy Thanh Mai không biết điều, cười khẩy nói: “Tôi dám nói trước mặt mọi người, hôm đó tôi nhìn thấy người chính là cô!”

Lời vừa dứt, một tiếng quát lớn bùng nổ giữa đám đông: “Nói bậy! Hôm đó lên núi là tôi! Cái đồ mắt ma che, anh và cô gái đó lén lút lên núi đã đành, còn muốn đổ oan cho người khác, rốt cuộc anh muốn làm gì?”

Hoàng Văn Bật tin chắc người mình thấy là Thanh Mai. Cô ta còn mặc chiếc áo khoác bông mới, dưới ánh trăng soi rõ mồn một.

Tuy nhiên, tiếng mắng của Triệu Ngũ Hà khiến anh ta giật mình run rẩy. Anh ta dám đối đầu với Thanh Mai, nhưng tuyệt đối không dám chọi với Triệu Ngũ Hà, sợ đắc tội bà ta sẽ không còn chỗ dung thân trong thôn.

Triệu Ngũ Hà đoán ra chính Thanh Mai là người phát hiện tiền tham ô, bà khẽ gật đầu với Thanh Mai, rồi quay sang nói với mọi người: “Hôm đó tôi ngủ không được, nên lên núi nhặt củi. Trên núi bị gió thổi lạnh, lúc xuống núi gặp đội trưởng Thường và đồng chí Tiểu Trương. Chính hai người họ đã giúp tôi vác củi về nhà, còn gọi bác sĩ đến tiêm cho tôi một mũi.”

Đội trưởng Thường là đội trưởng đội sản xuất số hai, một người tốt bụng.

Ông đối diện với ánh mắt nghi ngờ của mọi người và giải thích: “Hôm đó trời lạnh, ao cá đóng băng dày, tôi đi phá băng cho cá thở. Định dùng củi lửa đốt mặt băng cho dễ phá hơn, nên tôi cùng Tiểu Trương lên núi. Sau đó thì như chị Triệu nói, chúng tôi đưa chị ấy về rồi quay lại ao cá.”

Tiểu Trương là phó đội trưởng, cũng là người nói chuyện đáng tin. Anh gật đầu: “Rõ ràng là dì Cố đi xuống núi, trên núi không thấy người khác. Họ Hoàng kia, sao anh cứ nhất quyết muốn vu khống đồng chí Thanh Mai? Rốt cuộc anh có ý đồ gì mà chúng tôi không biết?”

Đêm ở thôn Đông Hà còn có đội tuần tra nông dân. Hoàng Văn Bật trước đây thường xuyên đi dạo với một người ở sau núi và nhiều lần suýt bị bắt.

Ai cũng biết anh ta có người thân mật, nhưng không biết là ai.

Có tin đồn anh ta muốn qua lại với Thanh Mai, nhưng người ta giữ chừng mực không mở cửa, anh ta vẫn không chịu buông tha.

Hoàng Văn Bật lập tức cứng họng, lắp bắp không dám phản bác.

Thanh Mai đột nhiên không thèm để ý đến anh ta nữa, còn anh ta thì lại muốn trị cô gái góa chồng này.

Thấy mọi người đều bênh vực Thanh Mai, Hoàng Văn Bật lén lút nhìn về phía Triệu Ngũ Hà. Vị này là nhân vật lớn ở thôn Đông Hà, anh ta tuyệt đối không dám đắc tội.

“Ôi chao, chắc là tôi nhìn nhầm.” Hoàng Văn Bật chắp tay trước n.g.ự.c với Thanh Mai, giả tạo nói: “Cô rộng lượng không chấp kẻ tiểu nhân, xin tha thứ cho tôi. Lát nữa tôi sẽ mang hai cây cải thảo muối nhà tôi sang tạ lỗi.”

Câu “người rộng lượng không chấp kẻ tiểu nhân” của Hoàng Văn Bật không sai.

Trong mắt Thanh Mai, anh ta đúng là một kẻ tiểu nhân.

Trần Xảo Hương túm cổ áo anh ta, kéo anh ta quay lại đối diện với mình: “Nói rõ ràng cho tôi, không được nói dối!”

Hoàng Văn Bật gạt tay cô ta ra, chỉnh lại cổ áo và nói: “Tôi nói gì cơ? Chuyện ba cô bị kết tội và đi lao động cải tạo là đã định rồi, sao người nhà cô không có chút thái độ biết lỗi nào? Tôi nói gì cô tin nấy, cô thật là dễ lừa quá đi.”

Trần Xảo Hương giơ tay tát Hoàng Văn Bật một cái thật mạnh: “Dám đùa giỡn với tao à?!”

Hoàng Văn Bật ôm mặt, đám đông bùng nổ một tràng cười lớn: “Đánh hay lắm, đ.á.n.h mạnh vào!”

Hoàng Văn Bật thẹn quá hóa giận, tát trả một cái vào mặt Trần Xảo Hương khiến cô ta loạng choạng ngã xuống.

Thanh Mai lặng lẽ đi đến đứng cạnh Triệu Ngũ Hà. Triệu Ngũ Hà đưa cho cô một ánh mắt. Hai người lặng lẽ đứng xem màn ch.ó c.ắ.n ch.ó của họ.

Trần Xảo Hương chật vật bò dậy từ mặt đất, như một con ch.ó dữ lao vào Hoàng Văn Bật, vừa cào vừa cấu.

Mặt Hoàng Văn Bật bị cô ta cào ba vệt m.á.u. Trần Xảo Hương bị Hoàng Văn Bật nắm tóc, kéo ngã xuống đất lần nữa và đạp mạnh vài cú.

Thanh Mai hùa theo mọi người hô vài tiếng “hay”. Đánh nhau được nửa buổi thì bị các cán sự thôn chạy đến can ngăn kéo ra.

Trần Xảo Hương được mẹ đỡ vào nhà, trước khi vào không quên liếc xéo Thanh Mai một cái. Vừa nãy tiếng vỗ tay của Thanh Mai là lớn nhất, còn liên tục khen ngợi, đúng là loại người xem náo nhiệt không sợ chuyện lớn.

Hoàng Văn Bật bịt mũi, chật vật bỏ đi.

“Tiểu Mai, con không sao chứ?”

Bà nội nghe thấy tiếng động, chống gậy gỗ đi ra sân. Đường bên ngoài có tuyết đọng, bà giờ đây ít khi ra ngoài.

Thanh Mai vội vàng chạy tới đỡ: “Con không sao, bên ngoài lạnh lắm, mình vào nhà đi. Bác Cố, vào nhà con ngồi chút nhé?”

Triệu Ngũ Hà còn phải đi việc khác, xua tay nói: “Chúng ta hiểu nhau là được, bác phải ra ngoài một chuyến nữa.”

Thanh Mai nghe vậy nên không giữ bà lại.

Trận náo loạn này khiến mọi người lần nữa chứng kiến sự mặt dày của mẹ con Trần Xảo Hương. Xem hết náo nhiệt không còn gì để xem, mọi người cũng ai về nhà nấy.

--

Ngày 29 tháng Chạp, mẹ con Trần Xảo Hương cũng bị đưa đến Cục Công An.

Số tiền tham ô bị điều tra ra là rất lớn, các cô tạm thời bị giam giữ để thẩm vấn. Các cán bộ cơ sở liên quan đến sổ sách thời trẻ cũng bị triệu tập để hỏi cung từng người.

Thôn Đông Hà vì chuyện nhà họ mà cái Tết này trở nên rôm rả, ai cũng bàn tán xôn xao.

Sáng sớm đội sản xuất mổ lợn Tết, Thanh Mai được chia một miếng thịt nạc nhỏ. Biết bà thích ăn mỡ, cô lại lấy phiếu thịt mình cất kỹ ra, cắt cho bà nội một cân thịt ba chỉ.

Bà nội tiếc không ăn hết một bữa, cắt mỡ lợn thành khối, cho vào chảo sắt thắng thành mỡ lợn. Từng muỗng mỡ lợn có cả tóp mỡ được múc vào hũ, chứa đầy một vại. Nếu hai bà cháu ăn tiết kiệm, lâu lâu nấu ăn cho nửa muỗng có thể dùng được gần nửa năm.

Thanh Mai chỉ giữ lại một miếng thịt ba chỉ nhỏ, định làm món thịt kho tàu cho bà nội ăn vào ngày mai.

Đến buổi chiều, Thanh Mai đỡ bà nội đến nhà thợ cắt tóc để cắt bớt tóc. Cửa tiệm thợ cắt tóc đông khách, phải xếp hàng một tiếng, tốn hai hào.

--

Về đến nhà, vừa đến cửa thì gặp Triệu Tiểu Hạnh.

Triệu Tiểu Hạnh tốt bụng. Ngày mai là đêm Giao thừa, cô lo Thanh Mai và bà nội không có Tết nên lén lấy trộm hai bát bột khoai lang và một ít thịt heo từ nhà ông Lý để hai bà cháu làm một bữa sủi cảo tạm bợ với cải thảo.

“Sao hai người giờ mới về.” Triệu Tiểu Hạnh lạnh đến mức mũi sắp chảy nước: “Tiền Anh và Chung An Hoa đứng đợi ở cửa nhà em nửa buổi, thấy không đợi được nên vừa đi rồi.”

Hai người này, một là mẹ kế của Thanh Mai, một là em gái cùng cha khác mẹ. Lần trước bà nội lên thành phố tìm ba Thanh Mai, họ đều không thèm gặp.

“Họ đến làm gì?” Thanh Mai thấy khó hiểu. Hai người này không có việc gì thì không bén mảng tới, lần trước đã cãi nhau khó coi như thế còn quay lại làm gì? Chẳng lẽ là đến thăm bà nội dịp Tết sao?

Triệu Tiểu Hạnh nói: “Tiền Anh hỏi em có nhận được một khoản tiền thách cưới lớn nào không, còn hỏi em cất đi hay đưa cho nhà chồng rồi.”

Quê Tiền Anh ở thôn Tây Phàn bên cạnh, chắc là nghe được tin đồn.

Thanh Mai cau mày nói: “Vậy chị nói sao?”

Triệu Tiểu Hạnh đáp: “Chị nói ‘Kệ cô ấy chứ’.”

Chưa kịp để Thanh Mai khen, cô xoa xoa mũi, buồn bã nói: “Kết quả là bị hai mẹ con họ mắng một trận.”

Thanh Mai vừa dở khóc dở cười, vừa kéo cô vào nhà.

Vào trong phòng, Triệu Tiểu Hạnh quen tay ngồi xổm bên bếp lò nhóm lửa, làm ấm giường sưởi.

Thanh Mai thấy cô lạnh đến mức môi tím tái, kéo cô lên giường sưởi: “Đừng đốt nữa, chị ngồi đây, em rót cho chị ly nước ấm.”

Triệu Tiểu Hạnh cười ngốc nghếch: “Cần gì phải uống nước ấm.”

Thanh Mai múc nước vào chảo sắt, Triệu Tiểu Hạnh không chịu ngồi yên lại đi giúp cô nhóm lửa.

Bà nội biết tính nết của Tiền Anh, liền hỏi dồn: “Họ cứ thế mà đi à?”

Triệu Tiểu Hạnh nói: “Họ trèo lên tường nhìn vào trong nhà, không thấy xe đạp hay tủ lớn gì cả, họ cảm thấy em bị người ta lừa, thật ra không nhận được tiền thách cưới.”

Thanh Mai suy nghĩ một chút: “Rồi họ còn nói gì nữa?”

Triệu Tiểu Hạnh gãi đầu, cảm thấy đó không phải lời hay, do dự nói: “Trước khi đi Chung An Hoa còn nói, cô ta có đối tượng xem mắt là trưởng tiểu đội bộ đội, cô ta sắp vào bộ đội làm vợ lính rồi, đó là vinh dự của cô ta, bảo em đừng có nằm mơ giữa ban ngày.”

Thanh Mai hiểu rõ, họ đi đường xa đến đây là muốn lén Hách Phiếm (cha Thanh Mai) đến cướp tiền thách cưới. Không thấy tiền, họ nói cho hả hê vì biết Thanh Mai không ai thèm lấy. Nhưng nói không thoải mái thì cũng không thoải mái vì không kiếm được khoản tiền bất ngờ này.

Trước khi đi cố tình nói lời đó, nhờ Triệu Tiểu Hạnh truyền lại cho Thanh Mai để Thanh Mai phải ghen tị, phải khó chịu.

Thanh Mai sẽ ghen tị sao?

Không đời nào.

Cô biết kết cục của Chung An Hoa, sao có thể ghen tị được.

Triệu Tiểu Hạnh lén nhìn ánh mắt Thanh Mai, thấy cô cũng không có vẻ gì là tức giận, ngây ngốc hỏi: “Vậy em thật sự không muốn làm vợ lính à? Sống sung sướng tốt biết bao nhiêu.”

Thanh Mai rất muốn cho cô cảm nhận cảm giác bị sét đ.á.n.h theo đuổi (cảm giác của mình khi bị Cố Khinh Chu theo đuổi).

“Ăn đi.” Thanh Mai không muốn tiếp tục đề tài này, sớm muộn gì cô cũng sẽ xử lý ba người nhà đó. Cô lấy ra một chiếc đĩa sứ nhỏ, bên trong có một phần tóp mỡ nhỏ chiên lúc sáng.

Triệu Tiểu Hạnh nghe thấy nước miếng sắp chảy ra, cô dùng hai tay xua mạnh: “Không ăn, không ăn — ừm — thơm quá!”

Thanh Mai nhét vào miệng cô ấy một miếng, rồi lại đưa cho bà nội một miếng.

Ban đầu định để dành mình ăn cho đỡ thèm nhưng thấy Triệu Tiểu Hạnh giữa ngày tuyết lớn mặc chiếc áo bông vá chằng vá đụp, run rẩy vì lạnh mà mang đồ đến cho cô, Thanh Mai thực sự thấy đau lòng.

Triệu Tiểu Hạnh ăn hai miếng, còn lại kiên quyết không ăn nữa.

Thanh Mai đành phải nói: “Ngày mai nhà em làm thịt kho tàu, chị rảnh thì qua đây, em để dành cho chị hai miếng.”

Triệu Tiểu Hạnh nuốt nước miếng, không thể từ chối sự kích thích kép từ tài nấu nướng của Thanh Mai và món thịt kho tàu: “Được!”

--

Triệu Tiểu Hạnh từ nhà Thanh Mai trở về, đi đến nửa đường còn cố tình hà hơi ngửi xem có mùi tóp mỡ không, sợ bị phát hiện, ngày Tết sẽ bị đ.á.n.h.

Đi mãi, đi mãi, nghe thấy tiếng nói chuyện trong sân nhà họ Lý.

“Việc này xin nhờ hai vị rồi.”

Chu Võ đội chiếc mũ săn bằng lông cáo, nghiêng người đứng trong sân, nở nụ cười nhân từ. Hai người anh em phía sau anh ta đặt nặng trịch cái sọt xuống đất, bên trong lộ ra nửa cái chân lợn rừng, sáu con thỏ và một ít đồ khô.

Triệu Tiểu Hạnh bước vào sân, Chu Võ nghe tiếng bước chân quay đầu lại, khiến Triệu Tiểu Hạnh suýt chút nữa hét lên.

Người này trông quá đáng sợ, đôi mắt hạ tam bạch (lòng trắng nhiều ở dưới), trên mũi có một vết sẹo ngang như nhát d.a.o. Anh ta nhe răng cười với Triệu Tiểu Hạnh, lộ ra hàm răng xô lệch.

Hai người đàn ông còn lại cũng có vẻ ngoài tương tự, lưng hùm vai gấu, thường xuyên đi rừng, cẳng chân buộc dây vải, bên trong cắm d.a.o găm.

Lý Tiên Tiến quát cô một câu: “Còn đứng ngây ra đó làm gì, cút vào nấu cơm!”

Triệu Tiểu Hạnh rụt cổ né qua Chu Võ và hai người anh em của anh ta.

Họ nói chuyện thêm một lúc nữa ngoài sân. Triệu Tiểu Hạnh chưa từng thấy Tôn Tú Phân và chồng cô nói chuyện khách khí với ai như vậy.

Đến khi họ đi, Triệu Tiểu Hạnh mới phát hiện Chu Võ hóa ra là một người què.

Người nhà họ Lý tiễn họ ra tận đường lớn.

Lý Tiên Tiến về trước, vừa vào nhà đã c.h.ử.i thề một câu.

Triệu Tiểu Hạnh nhân cơ hội hỏi: “Họ đang làm gì vậy, sao còn mang đồ đến nhà mình?”

Lý Tiên Tiến không sợ cô ta biết, dùng chân đá đổ cái sọt, liếc mắt nhìn cái chân lợn rừng để ngoài sân, cười khẩy: “Một người phụ nữ góa chồng mà lại được người ta tranh giành.”

Mặt Triệu Tiểu Hạnh lập tức cứng đờ: “Cô góa chồng nào cơ?”

Lý Tiên Tiến nói: “Còn có thể là ai được? Chính là cái đứa đã phân hộ với chúng ta đó. Biết thế này bị Chu Võ để mắt, lẽ ra không phân hộ thì còn kiếm được ít tiền thách cưới.”

Tôn Tú Phân đi vào nhà chính, phủi tuyết trên vai: “Bây giờ cũng chưa muộn. Chu Võ không biết chúng ta đã phân hộ. Hạnh Nhi này, mẹ biết con và Thanh Mai thân nhau, ngày mai con đi khuyên nó, cứ bảo nó chịu khó gặp mặt một lần là được. Nhà người ta tốt thế cơ mà, nhìn xem, hào phóng chưa kìa.”

Triệu Tiểu Hạnh ngồi không yên, cô sợ hãi khi nhớ lại vẻ hung thần ác sát của Chu Võ. Cô run rẩy đứng dậy nói: “Con, con đi khuyên cô ấy ngay đây.”

Tôn Tú Phân nhét một cái sủi cảo giấu trong nồi vào miệng Triệu Tiểu Hạnh, sung sướng nói: “Mẹ biết mà, con mới là con dâu ngoan của mẹ. Con cứ bảo nó gặp mặt là được, nếu nó thật sự gả qua đó, nó chắc chắn sẽ cảm ơn mẹ. Nhà bên đó không lo ăn uống, thịt chất thành đống trong nhà. Đúng rồi, quan trọng là sẽ rất yêu thương vợ.”

Triệu Tiểu Hạnh hôm qua nằm mơ cũng muốn ăn sủi cảo, giờ nuốt cái sủi cảo xuống như nhai sáp (ăn không thấy ngon), thận trọng hỏi: “Nhưng cô ấy đã phân hộ với chúng ta rồi mà...” Xem ra vẫn muốn dùng Thanh Mai để đổi lấy tiền thách cưới.

Tôn Tú Phân nhặt cái chân lợn rừng dưới đất lên, vất vả ném lên bệ bếp. Thời buổi này kiếm được chút nước thịt không dễ, bà ta dán mắt vào đó không rời.

“Con nhắc đến chuyện phân hộ làm gì? Chuyện này không do nó quyết định.” Tôn Tú Phân nói một cách hung dữ: “Vịt đã đến miệng không thể để nó bay đi!”

“Vâng, vâng.”

Triệu Tiểu Hạnh hớt hải chạy về phía nhà Thanh Mai, trong lòng chỉ lặp đi lặp lại ba chữ: Xong rồi, xong rồi.

Thanh Mai thấy cô ấy chạy đi chạy lại, nghe cô ấy thở hổn hển nói: “Mau chạy đi, đi tìm đội trưởng Kim lo liệu cho em đi.”

Thanh Mai nghe cẩn thận đầu đuôi câu chuyện, đoán trước được Chu Võ sau khi nhờ dì Ngô đến cầu hôn không thành thì sẽ tìm cách khác để ép buộc cô.

Giống như Trần Xảo Hương tin rằng mình nhất định sẽ gả vào nhà họ Cố, Chu Võ cũng nhất quyết muốn cưới cô, đây là một kế không thành thì bày kế khác.

“Gieo gió gặt bão.” Thanh Mai cười nói: “Em có cách đối phó với kẻ lật lọng, chị cứ về nói với họ là em đồng ý gặp mặt. Những chuyện khác không cần lo lắng, em còn đang lo không có cơ hội để trị bọn họ đây.”

Triệu Tiểu Hạnh sợ đến mức sắp khóc, lắp bắp: “Thật sao? Em đừng có cố làm anh hùng rơm đấy nhé. Giờ chạy vẫn còn kịp.”

Thanh Mai gật đầu: “Thật.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cuộc Sống Tái Hôn Cực Ngọt Của Đại Mỹ Nhân Ở Thập Niên 70 - Chương 11: Chương 11: Kẻ Bịa Đặt | MonkeyD