Cuộc Sống Tái Hôn Cực Ngọt Của Đại Mỹ Nhân Ở Thập Niên 70 - Chương 135: Chuyện Phản Bội

Cập nhật lúc: 16/04/2026 13:06

Thanh Mai nhịn cười suốt dọc đường đi. Triệu Tiểu Hạnh uốn tóc xoăn tít, tô son đỏ, nghiễm nhiên lại là một con hải âu miệng đỏ.

Tiểu Yến thì lại điệu thấp hơn Triệu Tiểu Hạnh, mặc chiếc áo cán bộ màu xám cải tiến do chính mình làm, cổ áo rộng mở, bên trong là cổ áo tổng hợp lật ra ngoài. Điều này khiến cô ấy trông trẻ trung nhưng lại trầm ổn và đại khí hơn rất nhiều.

Kỳ thật những thứ này Thanh Mai đều có thể nhịn được, chỉ là trên tay hai cô gái mỗi người đeo một cái túi da hiệu Lừa (L.V), thực sự làm cô có cảm giác cách một thế hệ.

Bây giờ các thương hiệu quốc tế vẫn chưa vào nước mình sớm như vậy chứ?

Thanh Mai đè nén nghi vấn, kéo hai người họ vào nhà.

Sau một hồi thu dọn, Tiểu Yến ôm Cố Minh Minh, cưng nựng không rời, Triệu Tiểu Hạnh mắt trông mong nhìn, xếp hàng chờ ôm.

“Em học ở Hội Doanh nghiệp Sinh viên thế nào rồi?” Thanh Mai tiện miệng hỏi Tiểu Yến. Đáng lẽ phải gọi là Tiếu Yến, cô ấy đã xin đổi họ. Không theo họ của người khác, tự lấy họ cho mình. Hộ khẩu cũng chuyển về Bắc Hà.

Tiểu Yến nói: “Khá tốt, chúng em làm một cuộc điều tra về ngành giày dép của người dân trong khu vực, phát hiện ra không ít cơ hội kinh doanh.”

“Vậy tính tự chủ của các em rất cao.” Triệu Tiểu Hạnh nói: “Bọn chị bây giờ đang học dệt vải. Các anh chị khóa trên thì ngày nào cũng ngăn nắp sáng sủa, còn bọn chị thì vùi đầu ở phân xưởng, mặt xám mày tro.”

Thanh Mai cười nói: “Một phân xưởng hải âu miệng đỏ?”

Triệu Tiểu Hạnh nghĩ nghĩ nói: “Cũng gần như thế.” Nói xong chính cô ấy cười trước.

Ông Quách từ bên ngoài chậm rãi đi vào, nhìn Triệu Tiểu Hạnh nói: “Huyết áp của các giáo viên nhà cháu vẫn bình thường chứ?”

Triệu Tiểu Hạnh bĩu môi nói: “Phi thường khỏe mạnh!”

Tiểu Yến đứng dậy, cúi gập người thật sâu với ông Quách: “Trước khi đi học cháu không tìm thấy ngài, bây giờ có thể gặp được ngài thật tốt.”

Ông Quách không biết tốt xấu mà nói: “Đừng ‘ngài’ tới ‘ngài’ đi, quá khách sáo. Các cháu yên tâm về ông, giờ ông và Thanh Mai cùng một trường học đấy, quay đầu lại còn phải nhờ đồng chí Thanh Mai chiếu cố ông nhiều hơn.”

Sau khi học tập những việc làm xuất sắc của Thanh Mai, Thanh Mai nghiễm nhiên trở thành nhân vật nổi bật ở chi nhánh Bắc Yến, về cơ bản giáo viên và học sinh nhìn thấy cô đều rất khách khí, vô cùng tôn trọng. Trông còn phong cảnh hơn cả ông làm viện trưởng.

Đến bữa tối, Triệu Tiểu Hạnh hứng thú bừng bừng đào đồ tốt ra cho Thanh Mai.

Có vải lụa dệt, có mũ vành lớn kiểu phương Tây, có giày da gót nhọn.

Điều khiến Thanh Mai kinh ngạc nhất là cô lấy ra một cái túi da hiệu Lừa (L.V) đưa cho Thanh Mai: “Cầm lấy, cái túi nhỏ này ở Thượng Hải nhiều người tranh mua lắm. Nếu không phải cố ý giữ lại cho em, tất cả đã bán hết rồi.”

Thanh Mai nói: “Bán hết? L.V? Chị hiện tại bán L.V?”

Triệu Tiểu Hạnh vỗ đùi nói: “Chị biết ngay em là người biết hàng! Bọn họ nói kiểu dáng này đang thịnh hành ở nước ngoài, chị cùng mấy cô bạn học liền cùng nhau làm một ít, em đoán xem? Nửa học kỳ kiếm được 4000 tệ! 4000 tệ!”

Bàn tay nhỏ cầm chiếc “L.V” của Thanh Mai bắt đầu run rẩy: “Chị, chị bắt đầu làm hàng nhái hàng giả rồi sao?”

Triệu Tiểu Hạnh “chậc” một tiếng: “Cái gì hàng nhái hàng giả, em xem chất lượng này tất cả đều là da trâu thật! Bọn chị còn có da dê nhỏ, quay đầu lại làm thêm Quỷ Dương, Ái Khốc Trì, Hương Nãi (tên nhái của các thương hiệu nổi tiếng), làm cho xưởng nhỏ phát triển, tranh thủ sớm ngày chiếm lĩnh thị trường nội địa!”

“Chị chờ xem, quay đầu lại nghiêm trị chị tuyệt đối là nhóm đầu tiên bị tóm.” Thanh Mai đeo chiếc túi nhỏ đi đến trước gương lớn, xoay người, đừng nói Triệu Tiểu Hạnh và mấy người họ tay nghề thật sự không nhìn ra là phỏng chế!

Tiểu Yến biết được Triệu Tiểu Hạnh làm đại sự như vậy, ở bên cạnh cô giải thích đây là hành vi xâm phạm quyền sở hữu tài sản, sau đó Thanh Mai và những người khác lần lượt ra trận, ngay cả Cố Khinh Chu cũng đến giảng giải về cuộc sống hạnh phúc của nhóm lao động cải tạo tội phạm nữ, cuối cùng khiến vị cá sấu ngành may mặc tương lai này từ bỏ ý định làm nhái thương hiệu, thức tỉnh ý thức về thương hiệu cá nhân.

“Cứ gọi là Công ty thời trang Chị Em, sau này làm lớn lên, gọi là Tập đoàn Chị Em!”

--

Ngày 29 tháng Chạp, ba chị em đi đến tòa nhà thương mại lớn, giữa biển người tấp nập xông ra một con đường m.á.u, tay xách nách mang đồ lớn đồ nhỏ chở về xe.

Về đến nhà, không chê mệt, phân công minh bạch bắt đầu tổng vệ sinh.

Trong nhà Triệu Ngũ Hà thu dọn cần mẫn, chỉ cần quét dọn tuyết trong sân, lau cửa sổ, giặt sạch rèm cửa, rồi thay chăn đệm sạch sẽ.

Thanh Mai đặc biệt thích bức tranh khắc gỗ gỗ nam tơ vàng mà ba chồng tặng.

Gỡ xuống, cô cầm chổi lông gà nhẹ nhàng quét một lần, sau đó dùng khăn khô lau bụi.

Cô vừa lau vừa cân nhắc khi nào có thể nhìn thấy ba chồng, con cái cô và Cố Khinh Chu đã lớn như vậy, một lần chưa thấy mặt cũng quá không ra gì.

Khăn khô trên tay không biết móc vào chỗ nhô lên nào, miếng gỗ khảm kín bỗng nhiên bật mở. Thanh Mai giật mình, hô nhỏ một tiếng khiến Cố Khinh Chu đang ngoài sân g.i.ế.c gà, xách theo d.a.o phay đi vào.

“Có một cái vòng kéo.” Thanh Mai lấy cái vòng kéo màu trắng ra đưa cho Cố Khinh Chu. Cố Khinh Chu nhẹ nhàng véo, vòng kéo liền tách làm hai nửa, bên trong có một cuộn giấy.

Thanh Mai còn tưởng ba chồng chơi câu đố với cô, ôm cánh tay Cố Khinh Chu ghé đầu xem tờ giấy.

Cố Khinh Chu cau mày thành chữ ‘Xuyên’ (川), mở tờ giấy ra nhìn kỹ.

“Em xem thế nào không hiểu? Đây là câu đố sao?”

Thanh Mai nhìn thấy trên đó giống như ngôn ngữ của bên nước láng giềng, nhưng lại không giống, ở giữa còn trộn lẫn những con số viết ngược.

“Là mật mã thư.” Cố Khinh Chu nói nhỏ: “Người hãm hại chúng ta ở sau lưng có manh mối rồi.”

Thanh Mai cảm giác không ổn, lại thấy Cố Khinh Chu mặt đen sầm, tiếp theo anh dồn dập nói: “Anh phải lập tức chạy đến Kinh Thành!”

Anh nhanh ch.óng đi đến cửa, sau đó lại bước nhanh quay lại ôm mặt Thanh Mai, mặc kệ mấy cô em gái còn ở đó, hôn lên hai bên má cô, vui vẻ nói: “Vẫn là vợ anh lợi hại! Bằng không tin của ba em đã không bị phát hiện nhanh như vậy.”

Thanh Mai kéo anh lại nói: “Ngày mai là 30 Tết, anh muốn đi Kinh Thành sao?”

“Lái xe đi, càng nhanh càng tốt. Thư nói muốn đến đó trước mùng Ba Tết, nếu em không phát hiện ra, chúng ta liền bỏ lỡ cơ hội vô ích.” Cố Khinh Chu nói: “Anh trai anh suýt bị người ta hại c.h.ế.t, anh bị người ta ám toán, hơn nữa ba anh bị người ta giám sát lâu dài... Tất cả đều là vì người này! Chúng ta cũng nên thu lưới.”

Thanh Mai nuốt nước bọt, lộ ra vẻ căng thẳng. Cô cũng chỉ là nhất thời cao hứng xoa xoa đồ khắc gỗ, không ngờ lại phát hiện ra vòng kéo.

Triệu Ngũ Hà nghe thấy động tĩnh, bay nhanh đi tới nói: “Sao vậy? Bên ba con có manh mối rồi à?”

Thanh Mai lúc này mới biết Triệu Ngũ Hà cũng phát giác bên ba chồng không ổn, hóa ra bọn họ đều giấu cô.

Cố Khinh Chu vuốt tóc Thanh Mai nói: “Con chuột trong đất cuối cùng cũng chạy ra, ba con đã có đủ manh mối. Em ở nhà chờ anh, tha thứ cho anh không thể cùng em ăn Tết, chờ anh trở về nhất định sẽ bù đắp cho em.”

Thanh Mai nói: “Vậy anh bây giờ về bộ đội sao?”

Cố Khinh Chu nói: “Còn phải gọi cả anh cả nữa. Ngày mai em cùng chị dâu và mọi người đều ở nhà ăn Tết, không cần đi ra ngoài. Chờ đến khi sự việc giải quyết xong, anh sẽ cho người thông báo cho mọi người. Trong thời gian này không cần chạy loạn, cũng không cần tiếp cận người lạ.”

Triệu Ngũ Hà kéo Thanh Mai, oán trách mà nói: “Con nói những thứ này dọa con bé thì làm sao bây giờ? Con nhanh đi đi, cứu ba con quan trọng.”

Cố Khinh Chu khoác áo khoác quân đội, đi đến cửa, Phạm Thục Linh ôm Cố Minh Minh đứng ở đó.

Anh hôn hôn khuôn mặt nhỏ của Cố Minh Minh và nói với Phạm Thục Linh: “Mẹ...”

Phạm Thục Linh nghiêm túc mà nói: “Lần trước con không cho mẹ gặp ba con mẹ đã cảm thấy có chút không thích hợp, các con đều là người chú trọng nhân nghĩa không nên như vậy. Tốt lắm, đừng chậm trễ thời gian, con mau đi đi. Cần phải chú ý an toàn.”

Thanh Mai chạy ra quan tâm mà nói: “Nhất định phải bình an trở về nhé.”

Cố Khinh Chu vẫy tay về phía sau, cùng A Uy và những người đang xúc tuyết bên ngoài dặn dò vài câu, sau đó sải bước rời khỏi sân nhỏ Tứ Hợp Viện.

--

Thanh Mai trở lại trong phòng, ôm Cố Minh Minh đi tới đi lui. Trông thấy khuôn mặt nhỏ nhăn nhó lại.

Bà nội nhận lấy Cố Minh Minh vỗ vỗ m.ô.n.g, nhìn Thanh Mai sắc mặt không tốt.

Triệu Ngũ Hà biết nhiều hơn Thanh Mai, an ủi cô: “Không có gì khiến người ta yên tâm hơn việc ba cha con họ cùng làm một chuyện.”

Thanh Mai phản bác bà: “Thế sao trước kia lại bị người ta hãm hại? Mẹ lại t.h.ả.m đến mức như thế chứ.”

Triệu Ngũ Hà tự nhiên biết, bà trọng sinh trở về đã kể hết mọi chuyện kiếp trước cho Cố Khinh Chu. Sau này Cố Khinh Chu liên tục điều tra, thêm vào việc phòng bị trước, kẻ độc thủ sau màn kia gấp gáp âm thầm ra tay hãm hại nhà họ Cố.

Triệu Ngũ Hà kéo tay Thanh Mai, gật đầu với Phạm Thục Linh, dẫn Thanh Mai vào phòng ngủ nói chuyện. Phạm Thục Linh biết rất ít về chuyện này, yên lặng đi tìm bà nội.

“Nói cho cùng chính là lòng tham làm nên quỷ.” Triệu Ngũ Hà thở dài, chuyện đến nước này cũng không cần giấu giếm, nói ra đỡ phải để Thanh Mai lo lắng cho Cố Khinh Chu.

“Họ cùng nhau 16 tuổi nhập ngũ. Cùng nhau vào tiểu đoàn tân binh, được cho phép đi bằng ô tô, sau này cùng làm đại biểu quân đội.” Triệu Ngũ Hà lúc trước nghe nói là ông Đặng là độc thủ sau màn, suýt nữa nhổ ra một ngụm m.á.u.

Thanh Mai nói: “Thế tình cảm còn hơn cả anh em ruột sao?”

“Thằng hai lúc sinh ra, ba con không ở bên cạnh, là hai vợ chồng họ chạy trước chạy sau cho b.ú sữa, thay tã, còn tặng quà, nhét bao lì xì cho bác sĩ y tá. Chúng ta sống đối diện nhà họ, thằng hai gần như là do hai vợ chồng họ nhìn lớn lên.”

Triệu Ngũ Hà nói: “Chúng ta luôn giữ lòng tốt xem trọng tình cảm, những năm đó ba con xem ông ta như anh em ruột, nhưng người ta thì không phải. Có lẽ ngay từ đầu ông ta đã không phải người của chúng ta, rất nhiều chuyện thật thật giả giả nói không rõ. Cho đến ngày nay, ba con sắp được thăng lên vị trí quan trọng ở Trung ương, ông ta muốn thay thế ba con, muốn con trai ông ta thay thế thằng cả cả và thằng hai ở quân khu....”

Thanh Mai nghe càng lúc càng nhíu mày, Triệu Ngũ Hà duỗi tay chọc chọc trán cô, cảm thấy mình nói quá sâu. Vì thế sau khi giải thích sơ lược cho Thanh Mai hiểu, bà nói: “Thế lực bên ngoài cắm rễ hơn hai mươi năm, nhưng con yên tâm, trước đây chúng ta không có phòng bị lưng bị địch đ.á.n.h lén, bây giờ thì khác.”

Thanh Mai thở hắt ra một hơi, cảm thấy n.g.ự.c khó chịu. Cảm giác căng thẳng khiến cô cảm thấy tim đập nhanh hơn. Nếu không phải Triệu Ngũ Hà hết sức trấn an, Thanh Mai thật không biết nên làm thế nào.

Cô đã lâu không cảm nhận được cảm giác bất lực, chỉ có thể cầu nguyện trong lòng nhà họ Cố an an ổn ổn vượt qua trận phong ba kéo dài này.

Ra đến phòng khách, Triệu Ngũ Hà nháy mắt với Tiểu Yến.

Tiểu Yến buông giẻ lau, đi tới nói với Thanh Mai: “Mẹ chị nói phía sau đường Tạp Viện xuất hiện rất nhiều người bán hàng rong, trước đây chưa từng có. Nghe nói có thể tự do mua bán, không cần dùng phiếu, chúng ta qua đó xem sao?”

Thanh Mai biết họ muốn cô ra ngoài giải sầu, cô không có tâm trạng này.

Bà nội ru Cố Minh Minh ngủ, đi tới nói với Thanh Mai: “Bà thèm ăn rồi, con đi mua cho bà ít đồ ăn vặt về đi.”

Triệu Tiểu Hạnh cầm son môi nhảy nhót đi tới nói: “Đi thôi đi thôi, chị muốn mua ít đồ chơi chơi, ở nhà nghe đài phát thanh chán lắm. Chúng ta mua nhiều pháo về đốt, năm nay đuổi tà khí.”

“Vậy được rồi.” Thanh Mai đi đến sân ngoài thấy A Uy và những người chiến hữu cũ của anh ấy đứng chung một chỗ, hẳn là do Cố Khinh Chu sắp xếp họ làm bảo vệ.

Cô sợ mình đi ra ngoài sẽ xảy ra vấn đề, cố ý hỏi A Uy: “Chỉ đến đường Tạp Viện đi bộ một chút, được không?”

A Uy cười nói: “Phạm vi mười dặm đều rà soát qua rồi, tôi quen thuộc lắm, em yên tâm. Lại còn có cảnh vệ bảo vệ ngầm, sẽ không có vấn đề.”

Thanh Mai lúc này mới yên tâm, nghĩ đến mẹ ruột và Cố Minh Minh cùng Triệu Ngũ Hà ở nhà, cô cùng mấy cô em gái đi qua.

Thanh Mai dáng người nhỏ nhắn sợ lạnh, trên người mặc áo lông vịt dày cộm giữ ấm. Chiếc khăn quàng cổ đỏ thẫm quấn ba vòng quanh cổ, che đi chiếc cằm nhỏ tinh xảo, lộ ra ch.óp mũi hơi ửng đỏ.

Mùa đông lạnh, trên cây kết đầy bạc sương.

Thanh Mai và các cô gái nương tựa lẫn nhau, xuyên qua cánh cổng sắt đi đường tắt đến phố Tạp Viện.

Tiểu Yến xoa xoa tay, nói với Thanh Mai: “Em nghe nói có một số nhà đầu cơ nước ngoài muốn mua đất của nước ta đấy. Nói là muốn khai phá, xây nhà xưởng, xây nhà.”

Thanh Mai thở ra hơi trắng, nheo mắt nhìn con phố Tạp Viện rộn ràng nhốn nháo cách trăm mét, nói nhỏ: “Sau này phát triển bất động sản là mỏ vàng, nếu ai giành được vị trí đất tốt trước thì chỉ cần ngồi chờ thành nhà giàu mới nổi thôi.”

Tiểu Yến nghe vậy chớp chớp mắt, sau này cô muốn trở thành thương nhân. Tương lai đất nước khẳng định sẽ có chính sách ưu đãi nhất định đối với chủ doanh nghiệp tư nhân, nếu người nước ngoài có thể làm bất động sản, tại sao chúng ta tự mình không thể làm?

Lòng cô ban đầu thật ra không lớn như vậy. Cho đến lần này trở về, nhìn thấy cảnh tượng ở Cảng Thanh Mai kinh ngạc không thôi. Khách du lịch qua lại, tàu hàng xếp hàng dỡ hàng, khiến cô mở rộng tầm mắt. Biết được Thanh Mai chỉ dùng năm con số để mua lại công ty cảng này, cô càng cảm thấy phát tài phải nhân lúc còn sớm, càng phải nhanh, chuẩn và tàn nhẫn.

Sau khi đi học, cô nghe được không ít tin đồn gia thế về con cháu nhà kinh doanh, biết người muốn giàu lên, trước hết phải nắm bắt cơ hội của thời đại. Chỉ cần là hành vi kinh doanh hợp quy tắc, đất nước sẽ cho phép và ủng hộ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cuộc Sống Tái Hôn Cực Ngọt Của Đại Mỹ Nhân Ở Thập Niên 70 - Chương 135: Chương 135: Chuyện Phản Bội | MonkeyD