Cuộc Sống Tái Hôn Cực Ngọt Của Đại Mỹ Nhân Ở Thập Niên 70 - Chương 50: Quà Xin Lỗi

Cập nhật lúc: 10/04/2026 21:21

Chị bán hàng nói: “Đến rồi, tổng cộng có hai hộp thôi. Đội trưởng Kim lấy một hộp để cải thiện đời sống cho nhóm thanh niên trí thức, còn lại một hộp tôi để dành cho cô đấy, cô xem nó đặt ở dưới cùng quầy hàng.”

Triệu Tiểu Hạnh hiện giờ cũng là người nổi tiếng ở thôn Đông Hà, chị bán hàng dù có ưu đãi hay không, cũng đều thể hiện vẻ mặt rất thân thiết.

Thanh Mai và Tiểu Yến đi dọc theo quầy hàng dài một vòng, hai người thích món kẹo đậu.

“Hai chúng em muốn cái này, đừng lấy nhiều quá. Tối về ngứa răng ăn thôi.”

Kẹo đậu là món ăn vặt truyền thống của Tân Thị, chủ yếu làm từ bột đậu nành. Vị đậu nồng đậm, mềm dẻo, lại hơi dai. Nó không quá ngọt, lần trước Thanh Mai mua một lần ăn rất thích.

“Ba xu thôi.” Triệu Tiểu Hạnh muốn hai thanh kẹo đậu, thứ này để lâu sẽ bị cứng, mua bao nhiêu nhai bấy nhiêu là tốt nhất.

Mua đủ đồ, ba cô đi về phía nhà.

Chị bán hàng nhìn họ đi rồi, lộ ra vẻ mặt hâm mộ nói với người bên cạnh: “Cô xem Triệu Tiểu Hạnh bây giờ mua đồ không hỏi giá, thích gì mua nấy, khác hẳn so với trước kia.”

Người bán hàng bên cạnh cũng hâm mộ nói: “Nghe nói gần đây họ đang học văn hóa, cô nói tôi có nên đi học theo không?”

Chị bán hàng nói: “Học văn hóa có ích gì? Bị học sinh chỉ mũi mắng là thành phần trí thức cũ à. Thầy giáo toán học lớp học buổi tối chính là người bị điều về làm việc tại nông thôn, một ngày chỉ có bốn công điểm. Còn không bằng làm người bán hàng kiếm được nhiều hơn.”

Người bán hàng bên cạnh nói: “Nhưng họ đều đang học đấy.”

Chị bán hàng do dự một chút: “Cứ xem xét kỹ đã. Người ta còn lái máy kéo nữa, đổi thành cô, cô làm được không?”

Người bán hàng bên cạnh nói: “Cũng phải, cứ xem xét kỹ đã.”

--

Bảy ngày sau.

Cố Khinh Chu hoàn thành nhiệm vụ, thay bộ quân phục chiến đấu dơ bẩn, trở về bộ đội từ biên giới phía Nam.

Triệu Ngũ Hà đã nói với anh về sự thất bại của nhiệm vụ đời trước, anh đã bố trí mạng lưới, tìm được một số manh mối để tiến hành điều tra.

Trở về bộ đội, nộp lại s.ú.n.g ống, sau đó anh có hai ngày nghỉ phép.

Anh định không chậm trễ đi xưởng nội thất công nhân viên chức xem thử, Bao Tầm đã báo cáo với anh rằng mẫu mã nội thất ở thôn Đông Hà đã được chọn xong, dựa theo loại gỗ, Thanh Mai đã chọn gỗ thông để làm nội thất.

“Dùng thông trắng lớn Hắc Long Giang à?” Cố Khinh Chu bước ra khỏi ký túc xá, khẽ nhíu mày một cách khó phát hiện: “Không có loại gỗ khác à? Trong kho còn tồn không ít gỗ quý lâu năm, không dùng được sao?”

“Hẳn là còn.”

Bao Tầm nghĩ đến số gỗ huỳnh đàn hương mà xưởng nội thất tích trữ từ những năm đầu, hiện giờ tác dụng không nhiều lắm, thời buổi này người ta dùng nhiều là nội thất theo quy chuẩn, không ai dám dùng những đồ nội thất đại biểu cho giai cấp tư sản.

Cố Khinh Chu biết điều này, chủ yếu anh nghĩ viện gạch xanh là do Thanh Mai cực khổ xây nên, cô còn nói sau này phải làm thành nhà thờ tổ, đảm bảo một trăm năm không sụp không đổ.

Nếu gỗ bên trong bị mục nát hư hỏng, ít nhiều cũng thiếu đi một chút ý nghĩa.

Anh cảm thấy gỗ huỳnh đàn hương, bất kể là màu sắc thanh nhã hay tính ổn định của gỗ, đều mạnh hơn các loại gỗ khác. Có thể thỏa mãn nguyện vọng truyền thừa nhà thờ tổ một trăm năm của cô gái nhỏ.

Dù chỉ là cô nói đùa, anh cũng muốn thúc đẩy.

“Biết rồi.” Cố Khinh Chu định đi thương lượng với xưởng nội thất, sau lại nghĩ đến mấy nghiệp vụ phụ thuộc này năm trước đều giao cho Chính ủy Trần xử lý, để ông ấy có việc làm giảm bớt sự hụt hẫng khi về hưu.

Cố Khinh Chu nghĩ đến Chính ủy Trần, tự nhiên liền nghĩ đến Trần Lý Lợi.

Đi xuống từ ký túc xá, anh định đi thẳng đến xưởng nội thất.

Vừa mở cửa xe, một vị phó doanh trưởng dưới quyền Cố Khinh Chu chạy tới. Vị phó doanh trưởng này đã kết hôn nhiều năm, tuổi cũng lớn hơn Cố Khinh Chu bảy tám tuổi.

Vợ anh ta đã theo quân, ở trong khu nhà bộ đội, thường xuyên có những tin tức nhỏ.

Cố Khinh Chu thấy anh ta lộ vẻ khó xử, bảo Bao Tầm lên xe đợi trước. Anh cùng phó doanh trưởng đến bên cạnh nói chuyện.

Thấy Bao Tầm đi rồi, phó doanh trưởng mặt ủ mày ê nói: “Việc này thật ra không nên là tôi nói...”

Cố Khinh Chu nói: “Không nói thì anh đi đi.”

Phó doanh trưởng đứng yên: “Vậy tôi vẫn nên nói.”

Cố Khinh Chu nhìn đồng hồ: “Nói nhanh, chuyện công hay chuyện tư?”

“Chuyện tư.” Phó doanh trưởng nói: “Vẫn là về anh, về vị ở nhà anh.”

“Vị ở nhà tôi?” Cố Khinh Chu lúc này cũng không vội đi xưởng nội thất nữa, khẽ nhếch cằm ra hiệu cho anh ta nói tiếp.

“Vợ tôi mấy hôm trước ở bưu cục đụng phải đồng chí Trần Lý Lợi. Lần trước nghe nói cô ấy gặp chuyện, vợ tôi cũng không chào hỏi cô ấy, chỉ đứng bên cạnh gọi điện thoại.”

Phó doanh trưởng gãi đầu, không giỏi nói xấu sau lưng, nhưng chuyện này hai vợ chồng anh ta đã bàn bạc, đều cảm thấy nên nói với đoàn trưởng.

Cố Khinh Chu lập tức nắm bắt được thông tin: “Nghe được cái gì?”

Phó doanh trưởng nói: “Nghe được Trần Lý Lợi tìm người mượn xe máy, nói muốn đi thôn Đông Hà. Mọi người đều biết đối tượng của anh ở thôn Đông Hà. Vợ tôi sau đó lại gặp Trần Lý Lợi cùng bạn thân cô ấy ở cửa, cô bạn thân cô ấy đang bày mưu tính kế muốn chơi khăm (ý là thu thập) đối tượng của anh đấy.”

Mặt Cố Khinh Chu đen sầm lại có thể thấy rõ, anh đi đến cạnh xe lấy chiếc áo khoác ra, dùng sức đóng cửa xe.

Bao Tầm thấy anh sải bước đi về phía văn phòng chính ủy, vội vàng đuổi theo.

Phó doanh trưởng cũng đi theo bên cạnh nói: “Đoàn trưởng, anh đừng xúc động nha, đó là Chính ủy Trần, ông ấy toàn thân là bệnh đấy. Cũng không thể trách ông ấy được, ông ấy cũng đang quản giáo con gái...”

Bao Tầm lập tức biết là chuyện gì, anh quay đầu chạy vào trong xe, lấy tờ báo đã nhét phía trước ra, rồi chạy nhanh như trăm mét về phía Cố Khinh Chu: “Thủ trưởng, anh xem báo chí này! Tôi muốn báo cáo với anh!”

Cố Khinh Chu đã dừng bước trước cửa văn phòng Chính ủy và gõ vài cái.

Bao Tầm chạy tới giơ tờ báo trước mặt anh nói: ‘Phát huy mạnh tinh thần nữ giới, hữu nghị vượt giới trường tồn mãi mãi’ trang này, anh xem bức ảnh trên đó!”

Cố Khinh Chu không nhận tờ báo, cúi mắt nhìn thấy một bức ảnh, vẻ mặt kinh ngạc lướt qua trên khuôn mặt anh, dù chỉ là thoáng qua cũng đã rất hiếm thấy.

Trong ảnh, đối tượng mà anh ngày đêm nhung nhớ đứng kề vai sát cánh với Trần Lý Lợi, Trần Lý Lợi mặt không biểu cảm, còn Thanh Mai lại kẹp c.h.ặ.t người ta không buông, toe toét cười với ống kính.

Bao Tầm vội vàng lật sang trang sau.

Cố Khinh Chu nhìn thấy một bức ảnh khác.

Trong ảnh, Trần Lý Lợi chào bế mạc với vẻ mặt khóc không ra nước mắt. Cô bạn gái bé bỏng của anh đứng giữa đám đông điên cuồng vỗ tay hò hét, nhìn dáng vẻ là muốn Trần Lý Lợi tiếp tục diễn.

Bức cuối cùng, Trần Lý Lợi cầm micro hát với vẻ mặt t.h.ả.m thiết, còn bên cạnh là cô bạn gái bé bỏng đang lắc lư rất vui vẻ, có vẻ hơi điên điên.

Tâm trạng Cố Khinh Chu bỗng trở nên vô cùng phức tạp.

Bao Tầm nuốt nước bọt nói: “Có lẽ... Tôi thực sự khó mà nói được, rốt cuộc là ai bắt nạt ai.”

Cố Khinh Chu còn chưa kịp bày tỏ thái độ, cánh cửa trước mặt từ từ mở ra.

Chính ủy Trần, người nhìn thấy Cố Khinh Chu đến từ cửa sổ văn phòng, uống hai viên t.h.u.ố.c hạ huyết áp trong ánh mắt đau lòng của cảnh vệ viên rồi mới mở cửa.

Trên bàn phía sau Chính ủy Trần còn đặt tờ 《 Đại Chúng Nhật Báo 》. Bức ảnh Thanh Mai toe toét cười đang ở trên cùng.

Chính ủy Trần với tâm trạng phức tạp tương tự, hiếm hoi dùng giọng điệu ôn hòa nói: “Nhiệm vụ hoàn thành rồi? Vất vả như vậy còn qua đây làm gì nha?”

Cố Khinh Chu xụ mặt, giấu tờ báo sau lưng: “Không có gì.”

Chính ủy Trần nói: “Thật không có việc gì?”

Cố Khinh Chu nói: “Không có việc gì.”

Chính ủy Trần thở phào nhẹ nhõm: “Không có việc gì thì tốt.”

Ông ấy muốn nhanh ch.óng lừa anh đi chỗ khác: “Nghe nói cậu tìm xưởng nội thất đặt làm nội thất, cậu định đi xem nội thất à?”

Chuyện này Chính ủy Trần nghe người khác nhắc tới nhiều, Cố Khinh Chu đặt mua nội thất cho đối tượng.

Cố Khinh Chu gật đầu: “Đúng vậy.” Sau đó ám chỉ: “Khó có được niềm vui dọn nhà, lại còn tổ chức tiệc lớn trong thôn.”

Chính ủy Trần không nghĩ đây là ám chỉ, đây là lời nói thẳng.

Ông ấy quay trở lại văn phòng, mở ngăn kéo ra, bên trong có một bức tranh chữ ông ấy rất quý.

Con gái ông ấy dù sao cũng ôm mục đích không tốt đến thôn Đông Hà, nên xin lỗi vẫn phải xin lỗi, người ta tuy không nói rõ, nhưng thái độ cần phải thể hiện.

Cố Khinh Chu nhận lấy bức tranh chữ, nhưng vẫn đứng ở cửa không đi.

Mí mắt Chính ủy Trần già giật giật, hỏi anh: “Còn việc gì?”

Cố Khinh Chu bỗng nhiên cười: “Bức tranh chữ ông tặng cô ấy không hiểu. Chúng tôi cũng không có lễ vật đáp lại thích hợp.”

Chính ủy Trần nói: “Không cần các anh đáp lễ, cô ấy không hiểu là chuyện của cô ấy, tôi tặng là tặng.”

Cố Khinh Chu nói: “Làm gì có chuyện tặng lễ mà người ta lại không muốn.”

“Tôi tặng mà không muốn? Anh không biết đó là tác phẩm của đại sư thư họa à? Được!”

Cảnh vệ viên bên cạnh đỡ Chính ủy Trần, khuyên ông ấy bớt giận. Chúng ta là thể hiện thái độ, không phải thể hiện sắc mặt.

Chính ủy Trần nén cơn giận nói: “Vậy nên tặng cái gì?”

Nói xong câu đó ông ấy hối hận, thật không nên hỏi a.

“Cũng không phải món đồ gì quá quý hiếm,” Cố Khinh Chu mượn cớ nói: “Trẻ con nông thôn, chỉ cần vật liệu gỗ chắc chắn một chút để làm nội thất thôi.”

Chính ủy Trần mặt không biểu cảm nói: “Vậy cậu thấy vật liệu gỗ nào tốt?”

Cố Khinh Chu nói: “Tôi cũng không hiểu vật liệu gỗ nào chắc chắn, cho nên mới đến hỏi ông.”

Chính ủy Trần quay đầu hỏi cảnh vệ viên: “Kho hàng cũ bên kia còn gỗ tốt nào không?”

Cảnh vệ viên nói: “Cái gì nên đốt đều đốt rồi, chỉ còn mấy cây gỗ huỳnh đàn hương...”

Cố Khinh Chu nói: “Vậy gỗ huỳnh đàn hương thì gỗ huỳnh đàn hương đi.”

Chính ủy Trần trợn tròn mắt: “Tôi nói cho cậu dùng à?”

Cố Khinh Chu nói: “Vậy ông cứ đốt đi, tôi đi chỗ Sư trưởng Vương dạo một vòng.”

Nói xong làm bộ định đi, quay người lại lộ ra tờ 《 Đại Chúng Nhật Báo 》 trong tay, trên ảnh chụp Thanh Mai nhe răng cười toe toét hướng về phía Chính ủy Trần.

Chính ủy Trần lập tức gọi anh lại: “Nếu cậu thấy có ích thì không đốt, tôi gọi điện cho xưởng nội thất.”

“Tự dưng lại làm ông tặng nhiều đồ như vậy.” Cố Khinh Chu nói: “Không phải ông muốn giữ số gỗ đó lại làm nội thất kết hôn cho đồng chí Trần Lý Lợi sao?”

“Giữ cái gì mà giữ? Đáng giá để tôi giữ sao?! Đừng được voi đòi tiên.” Huyết áp Chính ủy Trần già lại sắp tăng lên, ông ấy chỉ vào cửa giận dữ nói: “Cút cho tôi!”

“Rõ!” Cố Khinh Chu đẹp trai nghiêm chỉnh chào kiểu quân đội, nhanh nhẹn đóng cửa lại từ bên ngoài.

Anh vừa đi được vài bước, cánh cửa lại mở ra từ bên trong.

Chính ủy Trần được cảnh vệ viên đỡ, ông ấy bực bội chỉ vào mũi Cố Khinh Chu nói: “Cậu đó, còn chưa kết hôn mà đã tính toán thay người ta như vậy.”

Cố Khinh Chu hơi mỉm cười nói: “Báo cáo kết hôn đã nộp rồi, lát nữa tôi sẽ đi cầu hôn cô ấy.”

Chính ủy Trần già thật muốn bịt tai: “Cậu cầu hôn thì cầu hôn, đừng nói với tôi.”

“Không nói không được a.”

Cố Khinh Chu đi lùi lại hai bước, cười nói: “Chủ yếu là bộ nội thất huỳnh đàn hương này khiến tôi tự tin cầu hôn hơn, cảm ơn sự quan tâm của thủ trưởng, quay đầu lại thành công tôi nhất định sẽ công khai cảm ơn ông. Tin rằng thiên kim của ông, cũng sẽ bày tỏ sự tán dương cao độ đối với việc này.”

Chính ủy Trần nhắm mắt.

Cảnh vệ viên bên cạnh ông ấy đau lòng nói: “Đoàn trưởng Cố, anh mau đi đi, tôi cầu anh đấy.”

Cố Khinh Chu gật đầu: “Vậy tôi đi thật đây.”

Chính ủy Trần cảm thấy mình đã uống t.h.u.ố.c hạ huyết áp hết hạn, nói với cảnh vệ viên: “Đi, gọi điện cho nhà hát kịch, xử phạt con bé thật nặng! Ngoài ra bảo con bé đó năm nay đừng có qua đây nữa!”

--

Thôn Đông Hà, viện gạch xanh.

“Máy ảnh thật sự thần kỳ, chụp ra chị có giống trong mắt mọi người không?”

Triệu Tiểu Hạnh nhìn chăm chú tờ báo, ngó ngang ngó dọc. Trong bức ảnh chụp bốn người, cô ấy đứng gần Thanh Mai, cười rất rạng rỡ, nhìn là biết một nhóm.

Không đợi Thanh Mai nói, Triệu Tiểu Hạnh đã nói trước: “Chị thấy không giống chị trong gương, chị trong gương béo hơn trên ảnh. Sao ảnh chụp lại làm chị gầy đi vậy? Chị khó khăn lắm mới ăn được chút thịt.”

Tiểu Yến cầm kéo định cắt bức ảnh trên 《 Đại Chúng Nhật Báo 》 xuống để l.ồ.ng vào khung ảnh treo.

Ở nông thôn có được một bức ảnh đã không dễ, được đăng báo rồi cắt xuống càng quý giá. Cô gom tất cả những bức ảnh Thanh Mai được đăng báo, chờ khi nhà mới xây xong sẽ treo hết lên tường.

Thanh Mai chỉ vào nội dung trên báo nói: “Đồng chí phóng viên tốt thật, còn nói ‘tình bạn của họ nhất định sẽ trường tồn mãi mãi’. Chị nói em nếu muốn làm bạn với diễn viên Trần, cô ấy sẽ đồng ý không?”

Triệu Tiểu Hạnh lắc đầu: “Cô ấy lớn lên không kiêu sa bằng em, nhưng tính tình lại kiêu sa hơn em. Chị thấy hai người không phải là người cùng một đường đâu.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.