Cuộc Sống Thập Niên 60 Của Cô Nhi [xuyên Thư] - Chương 10
Cập nhật lúc: 04/05/2026 07:03
“Có một khoảnh khắc Sở Dao tưởng mình đã nói ra lời trong lòng, nàng ngẩng đầu nhìn bác Sở ba, sự khâm phục trong mắt không thể giấu giếm nổi, bác ba của nàng tuyệt đối là người chính trực nhất đại đội Sở Sơn!”
Sở Chấn Quốc cãi chày cãi cối:
“..."
Vì đứa con gái ở nhà kia, hôm nay ông coi như đã đ.á.n.h mất hết mặt mũi rồi.
Bác Sở cả lườm bác ba một cái, tức giận nói:
“Lão Tam, nói nhăng nói cuội cái gì đấy!
Chú cũng đã ngần này tuổi rồi thì đừng có xen vào chuyện của con cháu nữa."
Bác Sở ba thong thả nói:
“Đúng thế, con cháu tự có phúc của con cháu, chúng ta vẫn là đừng quản thì hơn.
Đại ca, đi thôi, chúng ta đi."
Hừ!
Đại ca của ông chính mình bất chính thì còn mặt mũi nào mà quản ông chứ?
“Bác ba, bác đừng vội đi mà."
Sở Chấn Quốc vội vàng giữ người lại, ông không thể để người đi được, nếu không chẳng mấy chốc trong thôn sẽ rộ lên tin đồn ông bắt nạt đứa trẻ mồ côi Sở Dao.
Bác Sở ba liếc ông một cái:
“Sao nào, không cho bọn tôi đi, anh định mời cơm hay mời nước đây?"
Sở Chấn Quốc sững lại, ông quay đầu nhìn Sở Dao nói:
“Dao Dao, cháu xem cháu thật chẳng có chút tinh ý nào cả, một đám trưởng bối trong nhà đến lo liệu chuyện của cháu, cháu mau đi chuẩn bị cơm tối đi."
Sở Dao đang rúc ở một góc sân xem kịch:
“..."
Nàng đã cố gắng giảm bớt sự hiện diện của mình rồi nhưng không ngờ vẫn không tránh thoát được, có điều lời này nàng không chấp nhận đâu, cho nên nàng cũng chuẩn bị tung chiêu cuối!
“Bác cả, mẹ cháu và cha dượng ngày mai sẽ tới ạ."
“Bác cả, mẹ cháu và cha dượng ngày mai sẽ tới ạ."
Theo sau một câu nói của Sở Dao, cả sân im phăng phắc, cuối cùng vẫn là Sở Chấn Quốc lắp bắp hỏi:
“Mẹ cháu và cha dượng tới đây làm gì?"
Nghĩ đến tình cảnh lúc mẹ Sở Dao tái giá, ông không khỏi cảm thấy trước mắt tối sầm lại, đó là một người vô cùng thương con gái, sáu năm trước suýt chút nữa vì con gái mà không tái giá nữa, giờ đây nếu biết Liên Liên cướp vị hôn phu và công việc của Dao Dao...
Ông cảm thấy Phùng Vân có thể cầm d.a.o đến c.h.é.m Liên Liên mất!
Sở Dao nói một cách hiển nhiên:
“Lúc trước hôn sự này là do mẹ cháu định cho cháu, hiện tại muốn hủy bỏ thì tất nhiên mẹ cháu cũng phải tới rồi."
Bác Sở cả cũng thấy đau đầu:
“Nhà họ Sở chúng ta cũng đâu phải không có người, ai chẳng có thể giúp cháu hủy bỏ hôn ước, việc gì phải để mẹ cháu lặn lội thân chinh tới đây."
Ông chẳng muốn giao thiệp với Phùng Vân chút nào, lúc Chí Quân còn sống tính tình Phùng Vân tốt biết bao nhiêu, kết quả Chí Quân vừa ch-ết một cái là Phùng Vân liền trở thành người đàn bà đanh đá có tiếng khắp mười dặm tám thôn rồi.
Nhìn thấu bác cả đang nghĩ gì, Sở Dao suýt chút nữa không nhịn được mà c.h.ử.i thề, mẹ nàng tính tình dịu dàng, lúc đó là do bị ép đến mức đó thôi, hơn nữa cũng chỉ là ngoài cứng trong mềm, nàng cũng nhận ra mẹ nàng sắp không chống đỡ nổi nữa nên mới ủng hộ mẹ tái giá, hiện tại nhà họ Sở vậy mà còn mặt dày chê bai mẹ nàng tính tình không tốt, thật đúng là không nhìn lại xem mình là cái hạng người gì.
Bác Sở ba liếc nhìn Sở Dao, thong thả nói:
“Nhà họ Sở chúng ta là có người đấy, nhưng cái chính là người này cũng chẳng giúp gì được cho Sở Dao, nếu không cũng chẳng cần người mẹ đã tái giá phải từ ngàn dặm xa xôi quay về chống lưng cho nó rồi."
Những người còn lại:
“..."
Lời này quả thực đã nói trúng tâm can của Sở Dao rồi, nàng nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, trong lòng thầm hối hận, trước đây sao nàng không phát hiện ra nhỉ, nhà họ Sở vậy mà vẫn còn một người “gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn" như bác ba, đúng là nàng nhìn người không tinh mà.
Bác Sở cả chỉ tay ra cửa:
“Không có việc gì chú có thể đi được rồi."
Cái lão Tam ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng này, cứ toàn bênh vực người ngoài thôi.
Bác Sở ba lạnh hừ một tiếng:
“Tôi không đi!
Tôi cứ không đi đấy!
Huynh lấy quyền gì mà đuổi tôi đi?"
Vừa nói ông vừa nhìn bát nước đường được bưng tới trước mặt mình, lại ngẩng đầu nhìn Sở Dao một cái, mắt sáng lên, cái con bé cháu họ này thật tinh ý.
Sở Dao mỉm cười mím môi với bác ba, một lần nữa lui về góc sân, cứ như thể bát nước đường đó chẳng liên quan gì đến nàng vậy, làm việc tốt mà không để lại danh tính.
Thế nhưng bác Sở cả cũng đâu có mù...
Cuối cùng, bác Sở cả tức giận bỏ đi, ông chưa bao giờ bị đối xử phân biệt như thế này, thật sự không thể nhịn được.
Sở Chấn Quốc không ngăn nổi, cuối cùng chỉ tay vào Sở Dao cũng tức giận đi theo.
Nhìn bóng lưng dứt khoát rời đi của bác Sở cả, mắt Sở Dao sáng bừng, nàng dường như đã tìm thấy cách để đối phó với bác cả rồi.
Bác Sở ba sống lưng lạnh toát, nhìn nàng chằm chằm rồi u ám nói:
“Cháu vừa vừa phai phải thôi nhé, nếu không người vạ lây chính là bác đấy."
Mặc dù ông cũng chướng mắt đại ca nhưng ai bảo đối phương là đại ca chứ, nhiều lúc ông cũng chỉ đành nhẫn nhịn.
Sở Dao cười với bác ba:
“Bác ba à, bác là người đã từng trải qua sóng to gió lớn, chút chuyện nhỏ này bác đừng để trong lòng nhé."
Bác Sở ba:
“..."
Ông lặng lẽ đứng dậy rời đi, không đi không được nha, ông luôn cảm thấy đứa cháu họ này sắp đào một cái hố sâu hơn cho ông nhảy vào!
Nhìn cái sân vắng vẻ không bóng người, Sở Dao thỏa mãn mỉm cười, thật là, nàng là một đứa trẻ mồ côi, trong nhà ngay cả một vị trưởng bối cũng không có thì làm sao xứng đáng để tiếp đón vị bác cả đức cao vọng trọng chứ?
Cứ để cho đại đội trưởng tiếp đón đi thôi.
Sở Dao vui vẻ ngân nga một điệu nhạc không tên đi nấu cơm cho mình ăn!...
Rời khỏi nhà Sở Dao, bác Sở cả khựng bước chân lại, ông quay đầu nhìn vị đại đội trưởng đang vội vã đuổi theo, đầy ẩn ý nói:
“Chấn Quốc à, anh phải chú ý đấy, nếu chuyện này xử lý không khéo thì cái danh tiếng tốt mà anh tích lũy bấy lâu nay ở đại đội coi như tiêu tan đấy."
Sở Chấn Quốc:
“..."
Ông ngượng ngùng nói:
“Mẹ của Sở Dao sắp tới rồi, chuyện này còn phải nhờ bác gái nhà mình ra mặt mới được ạ."
Nếu không phải vì liên quan đến danh tiếng của chính mình thì ông cũng chẳng thèm mời bác Sở cả ra mặt đâu, ôi, con cái đúng là nợ nần mà.
Bác Sở cả xua tay:
“Cần gì phải rắc rối thế?
Chỉ cần cái con bé Sở Liên kia đừng có tham lam như vậy, công việc hoặc là đối tượng, cứ để lại cho Sở Dao một cái là được."
Nhìn sắc mặt thay đổi tức thì của Sở Chấn Quốc, bác Sở cả chắp tay sau lưng mãn nguyện bỏ đi, Sở Chấn Quốc bàn tính gảy hay lắm, cái gì cũng muốn để ông ra mặt gánh vác, còn chuyện tốt thì cứ giữ khư khư cho mình, nằm mơ giữa ban ngày à?
Vừa hay con bé Nhiễm Nhiễm nhà ông cũng đã đến tuổi rồi đây.
Còn Sở Dao ư?
Một đứa mồ côi thôi mà, ở trong đại đội tìm bừa lấy một người ngoại họ gả đi là xong, như vậy đám trưởng bối bọn họ còn có thể trông nom cho con bé được chút đỉnh....
Đêm khuya, Sở Dao vừa mới dán xong bài báo vừa viết thì nghe thấy tiếng gõ cửa, âm thanh rất nhẹ nhưng trong đêm khuya tĩnh mịch nàng vẫn nghe thấy rõ mồn một, suy nghĩ một chút liền đứng dậy đi ra ngoài.
