Cuộc Sống Thập Niên 60 Của Cô Nhi [xuyên Thư] - Chương 144

Cập nhật lúc: 04/05/2026 07:42

Khúc Thỏa bấm đốt ngón tay, không nhịn được tò mò hỏi:

“Cũng sắp rồi đấy, ở phía đại đội chúng tôi, rất nhiều người kết hôn tháng thứ hai thứ ba là đã m.a.n.g t.h.a.i rồi, Dao Dao, mẹ chồng cô không giục hai người sao?"

Sở Dao:

“..."

Mắt cô kinh ngạc đến nỗi trợn tròn, không phải vì chuyện có con hay không, mà là từ lúc kết hôn đến nay, đây là người đầu tiên giục cô sinh con!

Cô nhìn Khúc Thỏa với vẻ mặt không nói nên lời:

“Cô là người đầu tiên giục đấy."

Mắt Khúc Thỏa cũng trợn tròn, cô nuốt nước miếng, nịnh nọt nói:

“Ha ha ha, mẹ chồng cô đối xử với cô tốt thật đấy."

Cô bịt miệng mình lại không dám nói nhiều nữa, hu hu hu, sao cô lại không quản được cái miệng mình thế này, lại dám giục sinh con trước mặt người có sức chiến đấu mạnh nhất tiệm cơm quốc doanh là Sở Dao, cô chắc là chán sống thật rồi.

Dương Bình sắp nhịn cười không nổi nữa rồi, cô vỗ vai Khúc Thỏa nói:

“Tôi bây giờ càng lúc càng khâm phục cô rồi đấy, cái bản lĩnh tìm đường ch-ết này tuyệt đối là lợi hại nhất trong tiệm cơm quốc doanh chúng ta, cô đúng là sống thêm một phút cũng thấy khó chịu mà."

Nghe thấy lời trêu chọc của Dương Bình, Khúc Thỏa vô cảm nhìn sang, mặt đờ ra hỏi:

“Chị Bình, hay là để em giới thiệu cho chị một đối tượng nhé?"

Nói xong câu này, Khúc Thỏa vắt chân lên cổ chạy biến.

Dương Bình tức giận cầm lấy chiếc khăn lau bên cạnh ném vèo một cái:

“Khúc Thỏa, có giỏi thì đừng chạy, tôi với cô thề không đội trời chung."

Nhìn vẻ mặt hung dữ của chị Bình, khóe miệng Sở Dao giật giật, cô không thể không thừa nhận, Khúc Thỏa quả là có chút lá gan đấy!

Thời gian qua chị Bình hầu như ngày nào cũng bị lôi đi xem mắt, chỉ xem mắt thôi đã đành, nhưng quan trọng là những đồng chí nam kia người sau còn kỳ quặc hơn người trước, căn bản không phải đến để xem mắt, mà là đến để xem năm trăm đồng kia của chị Bình, tóm lại hiện giờ chị Bình căn bản là không nghe nổi ba chữ “giới thiệu đối tượng" này.

Đầu bếp Vương ló đầu ra từ trong bếp, nhìn Dương Bình và Khúc Thỏa đang gà bay ch.ó sủa, ông trực tiếp gọi Sở Dao:

“Sở Dao, cô vào đây giúp tôi một tay."

Mắt Sở Dao sáng lên, cô lớn tiếng đáp:

“Đến đây."

Giúp việc cho đầu bếp Vương, lợi ích lớn nhất chính là không sợ bị đói, hơn nữa thỉnh thoảng còn được nếm thử món mới của đầu bếp Vương, đây tuyệt đối là một trong những công việc tốt nhất, đáng tiếc là đầu bếp Vương rất hiếm khi nhờ người giúp đỡ.

Khi quản lý Khúc cầm tờ báo, gương mặt rạng rỡ nụ cười từ bên ngoài bước vào, liền nhìn thấy Khúc Thỏa và Dương Bình đang ngồi đối đầu nhau ở đại sảnh, tìm một vòng không thấy Sở Dao, ông trực tiếp hỏi:

“Sở Dao đâu rồi?"

“Đang ở trong bếp nếm thử món ăn rồi."

Dương Bình nói, mắt vẫn không rời khỏi Khúc Thỏa.

Khúc Thỏa tranh thủ lúc cô mở miệng liền vội vàng nói:

“Em biết lỗi rồi, chị tha cho em đi."

Dương Bình hừ lạnh:

“Trừ phi cô để tôi đ.á.n.h một cái, nếu không hai ta không thể huề nhau được."

Khúc Thỏa trợn mắt:

“Thế không được, đ.á.n.h một cái đau lắm, em nói chị hai câu chị có đau đâu."

Mặc dù cô cũng biết lời mình nói có hơi quá đáng, nhưng đó đều là đùa vui mà thôi.

Quản lý Khúc ở bên cạnh:

“..."

Ông cảm thấy mình ở tiệm cơm quốc doanh có chút thiếu cảm giác tồn tại, nghĩ đến đây, ông ho một tiếng, giơ tờ báo trong tay lên nói:

“Bài viết của đồng chí Sở Dao được đăng báo rồi, các cô..."

Lời còn chưa dứt, tờ báo trong tay ông đã bị cướp mất, ông cạn lời nhìn hai người đang chụm đầu vào nhau xem báo, vừa rồi còn bộ dạng thề không đội trời chung, vậy mà chớp mắt đã làm hòa như cũ rồi.

Quả nhiên, sự tồn tại của ông chính là để hóa giải mâu thuẫn.

Quản lý Khúc lắc đầu thở dài, ông cất bước đi về phía nhà bếp, ghé đầu vào nói:

“Sở Dao, bài viết của cô được đăng báo rồi, báo ở bên ngoài nhé."

“Hả?"

Sở Dao đang say mê với món ngon có chút ngơ ngác quay đầu lại, cô không nghe rõ quản lý Khúc đã nói gì.

Đầu bếp Vương ở bên cạnh nghe rõ mồn một, ông ngay cả xẻng nấu ăn cũng không kịp đặt xuống, quay người chạy thẳng ra ngoài:

“Để tôi xem nào."

Quản lý Khúc vẫy tay với Sở Dao:

“Ngẩn ra đó làm gì, mau ra đây."

Cũng chẳng trách ông hài lòng như vậy, thật sự là Sở Dao viết quá hay, tập trung viết về việc người lãnh đạo tiệm cơm quốc doanh là ông đây vô tư như thế nào, đã đòi lại công bằng cho cấp dưới ra sao...

Chậc chậc, Sở Dao không viết thì ông cũng không biết mình lại tốt đến thế, quá đỗi công minh chính trực, trên đời sao lại có người tốt như ông cơ chứ.

Đầu bếp Vương ghé sát vào Khúc Thỏa và Dương Bình, nghe Dương Bình đọc bài viết của Khúc Thỏa (Sở Dao), ông nghe mà mặt mày ngơ ngẩn, đây thật sự là quản lý Khúc của bọn họ sao?

Sở Dao chỉ ló đầu ra ngoài một chút, rồi rất nhanh đỏ mặt rụt lại, không cách nào khác, lúc mình viết thì không cảm thấy gì, nhưng nghe người khác đọc lên...

Thật sự là quá xấu hổ mà!

Nếu xưởng vận tải và xưởng gang thép đồng ý, cô có thể tự đào cho mình một căn hộ tập thể trong khu gia đình luôn ấy chứ!

Dương Bình ngơ ngác hỏi:

“Tôi có đáng thương đến thế không?"

Cô chẳng cảm thấy thế chút nào, mặc dù cô tổn thất hai năm tình cảm, mất đi đối tượng sắp kết hôn, nhưng cô nhận được năm trăm đồng mà!

Nhưng trong bài viết của Sở Dao, cô cứ như là mầm cải nhỏ ngoài đồng vậy.

Khúc Thỏa liên tục lắc đầu:

“Cũng may là Dao Dao không nhắc đến tên chị và Lý Kế Nghiệp trong bài viết, nếu không Lý Kế Nghiệp chắc chắn sẽ bị bắt đi mất."

“Thế thì không bị bắt được, tôi lấy tiền rồi mà."

Dương Bình lập tức nói, loại cặn bã như Lý Kế Nghiệp sao xứng đáng so với túi tiền của cô được.

Quản lý Khúc ở bên cạnh cảm thán:

“Biết là cô lấy tiền rồi, nếu không phải vì cô lấy tiền, hiện giờ Lý Kế Nghiệp và Hà Na có lẽ đều phải đi lao cải, ngay cả công việc của Hà Lập An cũng chưa chắc đã giữ được đâu."

Ông cảm thấy nếu không phải Dương Bình lấy được tiền rồi, Sở Dao thật sự có thể để mấy người Lý Kế Nghiệp này xuất hiện trên báo.

Dĩ nhiên, mặc dù hiện tại không viết tên, nhưng những người thân cận cũng đều biết rõ, biết đâu còn có người đi dò hỏi...

Ừm, xưởng gang thép cũng coi như nổi tiếng rồi.

“Hả?"

Khúc Thỏa và Dương Bình đều bị dọa sợ, Dương Bình có chút ngơ ngác hỏi:

“Nghiêm trọng vậy sao ạ?"

Cô còn tưởng Lý Kế Nghiệp trèo được cành cao, mà cha và anh trai cô đều là công nhân xưởng gang thép, vì công việc của cha và bọn họ, cô tưởng mình chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt thôi chứ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.