Cuộc Sống Thập Niên 60 Của Cô Nhi [xuyên Thư] - Chương 189
Cập nhật lúc: 04/05/2026 07:51
“Cũng chẳng thể nào khác được.”
Quản lý Khúc hơi đau đầu, ông nhìn Sở Dao nói:
“Đi đi, nhưng em đừng bao giờ quên, tiệm cơm quốc doanh chúng ta luôn là hậu phương vững chắc của em.
Nếu Hội Phụ nữ không tốt thì em cứ quay về."
Mặc dù Chủ tịch Mã đã cướp mất “cây b-út vàng" của tiệm cơm quốc doanh ông rồi, nhưng ông vẫn phải duy trì tốt mối quan hệ này, biết đâu lúc nào đó lại cần đến thì sao.
“Chúng ta đi thôi, đi ngay bây giờ."
Chủ tịch Mã ở bên cạnh vui sướng nói.
Đi, đi ngay bây giờ, một ngày cũng không được trì hoãn.
Hôm nay bắt đầu nghiên cứu xem công việc của Hội Phụ nữ nên triển khai như thế nào.
Sở Dao:
“...
Vâng ạ."
Mặc dù đã có chuẩn bị tâm lý nhưng chuyện này xảy ra đột ngột quá.
Đây coi như là ngày đầu tiên cô chính thức đến Hội Phụ nữ làm việc.
Khi cô đề nghị về nhà lấy xe đạp, Chủ tịch Mã cũng từ chối, bảo ngày đầu tiên cứ ngồi xe đạp của Chủ tịch Mã.
Dọc đường đi, Chủ tịch Mã cũng không rảnh rỗi, vừa đạp xe vừa kể cho cô nghe tình hình hiện tại của Hội Phụ nữ.
Hiện tại Hội Phụ nữ cộng thêm Sở Dao và Chủ tịch Mã thì tổng cộng có năm người.
Ngoài Đàm Linh mà cô gặp lần trước ra thì còn có thêm hai người nữa, lần lượt là Tôn Mộng và Vương Hàm.
Cả ba người đều không lớn tuổi lắm, hơn Sở Dao khoảng hai ba tuổi.
Họ cũng đều tốt nghiệp cấp ba, nhưng hồi đó ba người này vốn không nhắm tới Hội Phụ nữ, mà là nhắm tới các phòng ban khác của thành ủy, tiếc là cuối cùng tình cờ lại vào Hội Phụ nữ hết.
Tuy nhiên Đàm Linh và những người khác đều còn trẻ, nên rất nhiều công việc triển khai không được thuận lợi.
Chủ tịch Mã đã nghĩ rất nhiều cách nhưng đều không có ý kiến gì hay, cho đến khi nhìn thấy bài báo của Sở Dao, bà liền để mắt tới Sở Dao ngay.
Bài báo đó lời lẽ sắc bén, khiến người ta phải suy ngẫm sâu sắc.
Khoảnh khắc đó, bà đã biết người đồng chí nữ văn võ song toàn này nhất định phải về Hội Phụ nữ của bà nha.
Tại Hội Phụ nữ, Tôn Mộng và Vương Hàm hai người đang cầm tờ báo trên tay, nhìn thì có vẻ rất chăm chú nhưng mắt cứ thỉnh thoảng lại liếc ra ngoài, thỉnh thoảng còn nhìn nhau một cái.
Đàm Linh chú ý tới hành động nhỏ của họ, không nhịn được nói:
“Thôi đi, đừng nhìn nữa, đồng chí Sở Dao khá là dễ gần đấy."
Tôn Mộng ho một tiếng, cô bĩu môi không tin:
“Làm sao có thể, nếu thực sự dễ gần thì sao viết ra được những bài báo như vậy, sao nói ra được những lời như vậy chứ?"
Quan trọng nhất là lọt được vào mắt xanh của Chủ tịch Mã sao?
Tất nhiên, câu cuối cùng này Tôn Mộng chỉ nghĩ trong lòng chứ không nói ra ngoài.
Vương Hàm tán thành gật đầu:
“Tớ thấy đồng chí Sở Dao này rất lợi hại, ba đứa mình cộng lại cũng không phải đối thủ đâu nha."
Cô hơi sợ, không biết lúc này đi cầu cứu cậu cô để đổi vị trí công tác liệu có còn kịp không.
Đàm Linh buồn cười nói:
“Làm gì đáng sợ như hai người nghĩ chứ.
Chúng ta đây là Hội Phụ nữ, là nơi giải quyết rắc rối cho các chị em phụ nữ khác, chứ không phải nơi để nội chiến."
Tôn Mộng lại bĩu môi, cô nhìn tờ báo trong tay nói:
“Tớ thấy với bản lĩnh viết lách của Sở Dao thì đáng lẽ nên đến Ban Tuyên giáo mới đúng."
Đàm Linh:
“..."
“Lời này cậu tuyệt đối đừng để Chủ tịch Mã nghe thấy."
Cô im lặng hồi lâu mới nói.
Cô biết rõ Chủ tịch Mã để đưa được Sở Dao từ tiệm cơm quốc doanh về đây đã phải chạy đi chạy lại bao nhiêu chuyến rồi.
Tôn Mộng gật đầu:
“Tớ chắc chắn sẽ không nói bừa đâu, tớ đâu có ngốc."
Đàm Linh và Vương Hàm:
“..."
Nhìn khắp thành ủy cũng chẳng tìm được người thứ hai thành thật hơn Tôn Mộng đâu.
Tôn Mộng đang nhìn ra ngoài bỗng nhiên phấn khích hét lên:
“Đến rồi, đến rồi."
Nghe thấy lời này, chẳng ai còn tâm trí đâu mà nói chuyện khác nữa.
Mọi người trước tiên nhìn ra ngoài một cái, sau khi nhìn thấy Chủ tịch Mã quen thuộc, cả ba người ngay lập tức cúi đầu mở tờ báo ra.
Khoảnh khắc đó, cả ba đều đọc cực kỳ chăm chú, cực kỳ nhập tâm.
Sở Dao đi theo Chủ tịch Mã vào trong, liền nhìn thấy ba đồng chí nữ trẻ tuổi đang cúi đầu đọc báo một cách nghiêm túc.
Chủ tịch Mã vỗ tay, tức giận nói:
“Được rồi, đừng đọc nữa.
Chính chủ đang đứng trước mặt các cô rồi đấy, còn đọc báo làm gì nữa."
Ba người Đàm Linh:
“..."
Sở Dao:
“..."
Hóa ra mọi người đều đang đọc bài báo cô viết sao, bỗng nhiên thấy hơi ngại thì phải làm sao bây giờ!
Chủ tịch Mã tiếp tục nói:
“Đây chính là người mà tôi đã nhắc với các cô trước đó, đồng chí Sở Dao.
Đồng chí Sở Dao là một đồng chí nữ đặc biệt xuất sắc, văn võ song toàn, các cô phải học tập đồng chí ấy thật tốt đấy."
Sở Dao vội vàng nói:
“Chủ tịch Mã, là tôi phải học tập các đồng chí Đàm Linh đây mới đúng ạ."
Không thể để Chủ tịch Mã nói tiếp được nữa, Chủ tịch Mã mà nói tiếp thì cô thật sự không thể làm việc ở Hội Phụ nữ được nữa đâu.
Chủ tịch Mã nhìn Đàm Linh và hai người kia một cái, nhận được ánh mắt cực kỳ chân thành của ba người này, bà có chút chê bai quay đầu sang một bên, tặc lưỡi nói:
“Vậy mọi người cứ học tập lẫn nhau đi."
Bà lo Sở Dao sẽ bị ba người này dạy hư mất.
Nghĩ đến đây, Chủ tịch Mã chỉ vào cái bàn đã chuẩn bị sẵn từ trước và nói:
“Sở Dao, sau này em sẽ làm việc ở cái bàn này.
Em cứ làm quen trước đi, buổi chiều chúng ta sẽ họp.
Đúng rồi, Đàm Linh, ba đứa hãy nói qua tình hình hiện tại cho Sở Dao nghe nhé."
Dặn dò xong những việc này, Chủ tịch Mã vội vàng bước ra ngoài.
Mặc dù ba người kia không làm được việc lớn, nhưng bản thân bà vẫn rất bận rộn.
Tiễn Chủ tịch Mã đi xong, Sở Dao nhìn ba người Đàm Linh, còn chưa kịp nói gì thì Đàm Linh đã lên tiếng trước:
“Em ngồi xuống trước đi, tụi chị sẽ từ từ nói cho em nghe."
Tôn Mộng tiếp lời ngay:
“Đúng vậy, thực ra cũng chẳng có gì nhiều để nói đâu, Hội Phụ nữ chúng ta trong đa số trường hợp vẫn rất nhàn nhã."
Sở Dao:
“..."
Bỗng nhiên ngồi không yên nữa rồi!
Vì ngày đầu tiên đến rất vội vàng nên cô cũng không mang theo gì cả.
Ví dụ như ba người Đàm Linh mỗi người đều có một cái cốc uống nước, khụ, cô không mang theo.
Lại ví dụ như dưới gầm bàn của ba người họ đều để cuộn len đang đan dở, khụ, cô cũng không có!
Cô suy nghĩ một chút rồi hỏi:
“Vậy ngày thường chúng ta thường làm những việc gì ạ?"
Tôn Mộng chẳng thèm suy nghĩ mà nói ngay:
“Ngồi uống trà chứ làm gì nữa."
Sở Dao:
“..."
Khoảnh khắc này, cô dường như đã hiểu tại sao Chủ tịch Mã lại nôn nóng muốn cô đến đây như vậy rồi!
