Cuộc Sống Thập Niên 60 Của Cô Nhi [xuyên Thư] - Chương 40

Cập nhật lúc: 04/05/2026 07:11

“Lúc nói những lời này, mắt bà không ngừng nháy nháy, khóe miệng còn xếch về phía Khúc Thù hết lần này đến lần khác.”

Khóe miệng Sở Dao giật giật, cái động tác ám hiệu này quá là rõ ràng rồi đấy, cô cố gắng coi như không thấy cái ám hiệu này, cười đưa tay ra với Khúc Thù:

“Chào cậu, tớ là Sở Dao.”

Khúc Thù quét mắt nhìn tay cô một cái, ngẩng cằm nói lớn:

“Trong giờ làm việc, không được nói và làm những việc không liên quan tới công việc.”

Cô ta nhất định phải để chú mình biết, ở nhà hàng quốc doanh này, chỉ có cô ta mới là người thật lòng làm việc, những người khác đều không đáng tin cậy.

Nghe thấy lời này, Sở Dao có chút chấn động, lời này có ý gì, là đang nói họ đều không làm việc chính sự sao, cô dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn về phía chị Bình, sau đó chị Bình vẻ mặt không cảm xúc gật đầu với cô:

“Chính là ý đó đấy!”

Sở Dao:

“...”

Rất tốt, cô đi làm được nửa tháng, đây là ngày kích động thứ hai!

“Được thôi, tôi biết rồi, trong giờ làm việc không làm việc không liên quan tới công việc của mình, không nói những lời vô ích không liên quan tới công việc của mình.”

Sở Dao vẻ mặt tươi cười, vô cùng bình thản nói.

Thế là, sau khi làm xong những việc bên ngoài, cô trực tiếp đi tới phía sau ô cửa sổ, cầm b-út bắt đầu viết danh sách món cung cấp hôm nay, viết xong liền treo tấm gỗ ra ngoài, sau đó:

“Đợi!”

Chị Bình cũng có phản ứng tương tự, bà đặt cái khăn lau bàn xuống, liền đi vào bếp giúp một tay sư phụ Vương.

Khúc Thù bị bỏ lại:

“...”

Cô ta nhìn quanh quất, đi tới trước mặt Sở Dao hỏi:

“Này, các người đều đi hết rồi, tôi làm cái gì đây?”

Sở Dao đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên, chỉ nói:

“Trong giờ làm việc, không được nói những lời không liên quan tới công việc.”

Khúc Thù tức tới mức sắp vỗ bàn luôn rồi:

“Tôi chính là đang nói chuyện liên quan tới công việc đấy, cô mau nói cho tôi biết đi.”

Sở Dao giữ vẻ bình thản:

“Việc này không liên quan tới công việc của tôi.”

Cô nhất định sẽ thực hiện nghiêm túc theo lời của đồng chí Khúc Thù.

Khúc Thù đương nhiên biết mình nên đi hỏi ai, nhưng cô ta không dám, cô ta cũng không ngốc, tự nhiên biết việc mình làm lần này chắc chắn đã chọc giận chú hai rồi, nên cô ta không dám đi hỏi.

Thế là bèn chọn hồng mềm mà nắn, cô ta hỏi Sở Dao:

“Vậy cô trực tiếp nói cho tôi biết công việc nào đang thiếu người đi?”

Sở Dao nhướn mày, câu hỏi này hỏi hay thật đấy, đáng tiếc là...

“Tôi không biết.”

Cô kiên định lắc đầu.

Cô chỉ là một nhân viên nhỏ bé ở nhà hàng quốc doanh thôi, sao có thể biết chỗ nào thiếu người chứ, những việc quy hoạch lớn lao như thế này, đều do Quản lý Khúc sắp xếp mà.

Lúc Quản lý Khúc tới, liền thấy Khúc Thù mang bộ dạng muốn khóc mà không khóc được đứng ở đại sảnh, những đồng chí tới ăn cơm đều né cô ta ra mà đi!

Nói cách khác, người này tới từ nãy giờ chả làm được tích sự gì thì thôi, lại còn làm lỡ dở công chuyện nữa.

“Khúc Thù, cô đứng ngây ra đó làm gì?”

Ông hít một hơi thật sâu, cố nén giận hỏi.

Bờ vai nhỏ của Khúc Thù run rẩy, tuy rằng sợ chú hai, nhưng cuối cùng sự phẫn nộ trong lòng vẫn chiếm ưu thế, cô ta chỉ tay về phía Sở Dao và phía nhà bếp, lớn tiếng mách lẻo:

“Chú hai, không phải cháu muốn đứng ngây ra đó, mà là họ đều không nói cho cháu biết phải làm gì, họ còn không thèm nói chuyện với cháu nữa, chú hai, họ bắt nạt cháu, khinh thường cháu là người nông thôn tới.”

Vẻ mặt Sở Dao phía sau ô cửa sổ lập tức thay đổi, cô ghé đầu ra nói:

“Quản lý Khúc, là đồng chí Khúc Thù nói với chúng tôi rằng, trong giờ làm việc không được làm việc không liên quan tới công việc, cũng không được nói những lời không liên quan tới công việc, cho nên chúng tôi đều không dám tự ý mở miệng.”

“Ngoài ra, đồng chí Khúc Thù à, tôi cũng là người nông thôn ra, cho nên tuyệt đối sẽ không khinh thường người nông thôn đâu.”

Cô chỉ đơn thuần là khinh thường Khúc Thù mà thôi, hừ, uổng công lúc đầu cô biết Khúc Thù ly hôn còn cảm thấy đối phương là một người thông minh.

Khúc Thù tức tới mức dậm chân, nhưng cô ta lại chẳng biết phản bác thế nào, đành phải hướng về phía Quản lý Khúc hét lên:

“Chú hai, chú nhìn xem họ đều bắt nạt cháu kìa.”

Sở Dao nói một cách bài bản:

“Đồng chí Khúc Thù, cậu đừng có vu khống chúng tôi, trong giờ làm việc chúng tôi đều rất bận, những việc cá nhân như bắt nạt cậu ấy à, chúng tôi sẽ không làm lỡ dở thời gian làm việc đâu.”

Khúc Thù:

“...”

Cô ta một câu cũng nghĩ không ra, đành phải tiếp tục mách lẻo:

“Chú hai, cháu là cháu gái của chú, họ đối xử với cháu như vậy, chính là khinh thường chú đấy ạ.”

Khóe miệng Quản lý Khúc giật giật, vô cảm nói:

“Trong giờ làm việc, gọi tôi là Quản lý Khúc.”

Vẻ mặt Khúc Thù thay đổi, c.ắ.n răng ấm ức gọi:

“Quản lý Khúc.”

Quản lý Khúc nói tiếp:

“Cô tới đây trước đó không biết công việc của mình là gì sao?”

Ông nhớ là mình đã nói với người nhà rồi, chính là để Khúc Thù tới làm một số việc vặt.

Khúc Thù cúi đầu:

“Biết ạ, nhưng mà...”

“Không có nhưng nhị gì hết, đã biết rồi thì đi mà làm đi, đừng có đứng ở đây làm vướng chân vướng tay các đồng chí khác.”

Quản lý Khúc sa sầm mặt nói, nói xong câu này, chắp tay sau lưng bỏ đi luôn.

Khúc Thù đứng ngẩn ngơ tại chỗ một lúc lâu, cuối cùng đỏ hoe mắt, ấm ức đi dọn dẹp bàn ghế, cái bộ dạng như sắp rơi nước mắt tới nơi của cô ta khiến những người khác hận không thể tránh xa vạn trượng.

Sở Dao ngồi phía sau ô cửa sổ, nhìn thấy mấy gương mặt quen thuộc rời đi với tốc độ nhanh hơn ngày thường, không nhịn được quay mặt đi chỗ khác nén cười, ha ha ha, không ngờ tới Khúc Thù lại còn có cái tác dụng này.

Mà sau khi Khúc Thù sụt sùi làm xong việc, liền chạy tới trước mặt Sở Dao và chị Bình, lớn tiếng chỉ trích:

“Các người là cố ý.”

Sở Dao và chị Bình nhìn nhau một cái, hai người đồng thanh nói:

“Trong giờ làm việc không nói những lời không liên quan tới công việc.”

Khúc Thù:

“...”

Cô ta đứng ngây ra nửa ngày, “oa" một tiếng rồi khóc lóc chạy mất.

Nhìn bóng lưng cô ta chạy như bay ra ngoài, chị Bình không nhịn được hừ lạnh một tiếng:

“Cô ta khóc cái gì chứ, lời này cũng đâu phải chúng mình nói, làm sao đây, cô ta nói được mà chúng mình không nói được chắc.”

Nói tới cuối cùng, chị Bình tức tới mức không chịu nổi, bà ném đồ đạc trong tay xuống, xoay người đi lên lầu:

“Chị đi tìm Quản lý Khúc, suất này mời tới là để làm việc, chứ không phải mời tổ tông tới đâu.”

Khóe miệng Sở Dao giật giật, cô vươn tay ra nhưng không kéo được chị Bình lại, nhìn sư phụ Vương vừa đi ra nhìn nhau một cái, trong mắt hai người đều là sự bất lực giống hệt nhau.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.