Cuộc Sống Xuyên Thư Của Thanh Niên Trí Thức Điền Mật Mật Niên Đại 70 - Chương 293: Bác Trai Cháu Không Thể Nào Hối Hận Được
Cập nhật lúc: 13/03/2026 13:14
Ba người Điền Mật Mật đợi không bao lâu, bác Vương đã dẫn bác Triệu với quầng thâm mắt đậm nét đến.
Bác Vương nhìn thấy ba người Điền Mật Mật thì mừng rỡ ngoài mong đợi, ông chỉ sợ Điền Mật Mật về nhà nói với người nhà, cuối cùng không đến nữa, bác Vương xác định cả nhà này không có một ai thông minh cả.
Bác Vương nhiệt tình giới thiệu với Điền Mật Mật:
“Cô gái, đây là bác Triệu của cháu, cái nhà này là của bác Triệu cháu đấy!”
Điền Mật Mật cười híp mắt nói với bác Triệu:
“Cháu chào bác Triệu ạ? Bây giờ chúng ta có thể đến Ủy ban đường phố làm thủ tục rồi chứ ạ!”
Bác Triệu xoa xoa tay nói:
“Cô gái, cháu xem tiền nong thế nào?”
Điền Mật Mật hiểu ý nói:
“Tiền, bác yên tâm, cháu đều mang theo người rồi, lát nữa đến Ủy ban đường phố chúng ta tiền trao cháo múc làm thủ tục!”
“Nhưng mà, bác Triệu, trước khi làm thủ tục, chúng ta phải ký một bản thỏa thuận!”
Bác Triệu vừa nghe còn phải ký thỏa thuận, cuống lên, lắc đầu nói:
“Thỏa thuận gì? Cô gái, bác đưa nhà cho cháu cháu đưa tiền cho bác, sao còn phải ký thỏa thuận?”
“Sao thế, cô gái còn định qua hai năm nữa trả lại nhà cho bác, bác lại trả tiền cho cháu à?”
“Thế thì không được, nhà của bác không thể cho cháu dùng không công được!”
Điền Mật Mật vội vàng ngăn bác Triệu tự bổ não ở đây, tiếp tục nói nội dung thỏa thuận:
“Bác ơi, cháu không phải muốn dùng không nhà của bác! Cũng không bắt bác trả lại tiền!”
“Ý của cháu là, chúng ta ký một bản thỏa thuận, nếu cái nhà này sau này cháu đầu tư xây lại, kiếm được tiền lớn, bác không được lấy cớ đó đến gây sự!”
“Thỏa thuận này không chỉ bác phải ký, người giới thiệu là bác Vương phải ký, nhân viên Ủy ban đường phố cũng phải làm chứng cho chúng ta!”
Bác Triệu dùng ánh mắt nhìn kẻ ngốc nhìn Điền Mật Mật, nghĩ thầm cô gái này chẳng lẽ điên rồi, chỉ với cái nhà nát này sau này còn có thể kiếm tiền lớn!
Xây mới lại, thì tốn bao nhiêu tiền, hơn nữa xây xong cũng chỉ cho thuê, một tháng 10 tệ, 8 tệ, thế là tiền lớn rồi?
Đầu óc cô gái này có phải không được tỉnh táo lắm không! Kệ nó đi! Chỉ cần đưa tiền là được!
Ký thỏa thuận, còn đỡ cho cô gái này sau này phản ứng lại, đòi trả tiền với mình, thế thì tốt quá rồi!
Bác Triệu vui mừng khôn xiết nói:
“Được, được, được, ký thỏa thuận, bác ký với cháu!”
“Nhưng bác nói lời khó nghe trước, cái nhà này cháu mua rồi, bác không thể cho trả lại đâu đấy!”
Điền Mật Mật gật đầu nói:
“Không trả lại, giá tiền này mua rất thích hợp, cháu sẽ không trả lại đâu, bác yên tâm!”
Bị Điền Mật Mật nói như vậy, bác Triệu suýt chút nữa cảm thấy mình bán hớ, nghĩ lại, cô gái này không phải về nhà hối hận rồi, bây giờ nghĩ ra một đống cách này, chính là muốn mình chủ động đổi ý, để trả lại tiền đặt cọc cho cô ấy đấy chứ!
May mà ông lanh lợi, gừng càng già càng cay, sao ông có thể mắc bẫy này được!
Hai bên đều rất vội, rất nhanh đã đến Ủy ban đường phố, vì là nhà ở cổng sau trường học, nên vẫn là cái văn phòng Điền Mật Mật đến trước đó.
Nhân viên vừa nhìn thấy là Điền Mật Mật, nhiệt tình chào hỏi:
“Đồng chí, sao cô lại đến rồi? Ây da, là muốn chốt cái nhà nào?”
“Tôi thấy người nhà cô cũng không ít, có phải chốt cái nhà lớn hơn 10 gian kia không! Cô đúng là quá có mắt nhìn, cái nhà đó ngoại trừ đắt, thì chẳng có khuyết điểm gì!”
Bác Triệu vừa nghe Điền Mật Mật chấm trúng cái nhà khác, một đống vừa nãy quả nhiên là gian kế, chính là muốn mình trả lại tiền đặt cọc!
Bác Triệu túm lấy Điền Mật Mật nói:
“Cô gái, tiền đặt cọc cháu cũng giao rồi, cháu không thể lật lọng được đâu nhé!”
“Bác nói cho cháu biết, cháu cho dù bây giờ nói không chốt nữa, tiền đặt cọc này bác cũng không thể trả lại cho cháu đâu, cháu còn làm lỡ của bác một ngày đấy! Ai biết một ngày này cháu không mua, có phải có nhà khác muốn mua không chứ!”
Vốn dĩ Điền Mật Mật đối với việc nhặt món hời của bác Triệu, còn cảm thấy hơi ngại, nhìn thế này cũng chẳng có gì phải ngại cả, nhân phẩm bác trai này thực sự không ra sao!
Điền Mật Mật gỡ tay bác Triệu ra nói:
“Bác Triệu, bác đừng vội, đồng chí nhân viên nói muốn mua cái nhà lớn kia, không phải cháu mà là anh cả cháu!”
Bác Triệu bĩu môi nói:
“Là cháu mua hay anh cả cháu mua, bác không quản, đó là chuyện của người một nhà các cháu!”
“Bác chỉ biết, cái nhà này của bác hôm nay cháu bắt buộc phải mua, nếu không bác sẽ không trả lại tiền đâu!”
Điền Mật Mật thấy bác Triệu thế này là giải thích không rõ rồi, cũng lười tốn thêm nước bọt, trực tiếp nói với bác Triệu:
“Mua, mua, mua, hôm nay chúng ta sang tên luôn, bác ơi mua xong miễn trả lại, sau này bác không được hối hận đấy!”
Bác Triệu khinh thường nói:
“Hối hận? Chỉ cần cháu không hối hận, bác trai cháu đây không thể nào hối hận được!”
