Cưới Trước Yêu Sau - Chương 236: Sự Mệt Mỏi Của Tô Lãnh Đạo
Cập nhật lúc: 20/01/2026 23:04
"Ông thông gia, ông..." Mẹ Trình còn muốn cứu vãn tình hình nhưng bị ba Lâm cắt ngang.
"Đừng gọi bừa, con gái tôi vẫn chưa kết hôn với con trai bà đâu. Muốn tìm con dâu thì đi tìm người khác đi, nhà chúng tôi trèo cao không nổi, cũng chẳng hiếm lạ gì!" Ba Lâm vừa nói vừa cùng mẹ Lâm đẩy họ ra ngoài.
Lâm Lệ nằm nghiêng người quay lưng về phía cửa, c.ắ.n c.h.ặ.t môi, cả người run rẩy vì tiếng khóc nấc nghẹn ngào.
Bình Yên nhìn bạn, tiến lên ngồi xổm bên cạnh, nắm c.h.ặ.t lấy tay cô ấy. Lúc này cô không cần nói hay làm gì nhiều, có lẽ chỉ cần lặng lẽ ở bên cạnh Lâm Lệ như thế này là đủ rồi.
Tô Dịch Thừa mệt mỏi mở cửa bước vào nhà, anh đặt chiếc cặp công văn lên sofa rồi ngồi phịch xuống.
Anh ngửa đầu ra sau, tối nay dường như anh đã uống hơi nhiều. Dự án Thành phố Khoa học Kỹ thuật đã có văn bản chính thức từ chính quyền thành phố, vài ngày tới sẽ tiến hành bỏ phiếu để chọn ra người phụ trách chính. Thực tế trong quan trường luôn có chuyện "ngầm định", lão Trương gần đây đã gọi điện cho anh, bảo anh chuẩn bị sẵn sàng để bàn giao công việc hiện tại và chuẩn bị bài phát biểu khi nhậm chức.
Hiển nhiên tin tức này lan truyền rất nhanh, hai ngày nay các buổi tiệc tùng xã giao của anh tăng lên đáng kể, có những buổi muốn từ chối cũng không được.
Buổi tối uống khá nhiều rượu, tuy chưa say hẳn nhưng đầu óc anh cũng váng vất. Lúc nãy về là do Thư ký Trịnh gọi taxi, xe vẫn còn để ở trụ sở Ủy ban thành phố.
Cửa phòng làm việc mở ra, Bình Yên vừa ngáp vừa bưng ly ra ngoài lấy nước. Hai ngày nay cô rất bận, cứ mải mê với bản thiết kế "Trang viên hoạt động". Hôm nay là cuối tuần, cô ngồi trong phòng làm việc cả ngày, cuối cùng cũng vẽ xong bản phác thảo sơ bộ. Ngoài việc bận rộn thiết kế, cô cũng luôn lo lắng cho chuyện của Lâm Lệ. May thay, sáng nay vào viện thăm, Lâm Lệ dường như đã khá hơn nhiều. Tuy trên mặt chưa có nhiều nụ cười nhưng ánh mắt không còn vô hồn như trước. Mẹ Lâm nói nhỏ với cô rằng Lâm Lệ đã ổn hơn, dù ăn uống vẫn chưa tốt nhưng cô ấy đã rất cố gắng ăn nhiều hơn. Bình Yên biết Lâm Lệ đang nỗ lực để không làm ba mẹ phải lo lắng. Dù khoảng thời gian này sẽ rất khó khăn, nhưng cô tin Lâm Lệ sẽ vượt qua, sẽ trở lại là một Lâm Lệ hay cười, vô tư lự như ngày nào.
Thực ra Bình Yên nhận ra Lâm Lệ vẫn chưa hoàn toàn buông bỏ được. Đôi khi vô tình, cô vẫn thấy Lâm Lệ theo bản năng đưa tay vuốt ve bụng dưới như đang tìm kiếm thứ gì đó, rồi nước mắt lại rơi, sau đó cô ấy lại vội vàng lén lau đi vì sợ mọi người nhìn thấy.
Bình Yên biết Lâm Lệ đã cố gắng hết sức rồi. Dẫu sao cũng là tình cảm bao nhiêu năm, nói buông là buông ngay sao được, ai cũng cần có thời gian để chữa lành.
Đôi mắt mơ màng đi về phía bếp, khi đi ngang qua phòng khách cô mới phát hiện Tô Dịch Thừa đã về.
"Dịch Thừa?" Bưng ly nước đi tới, cô đặt ly lên bàn trà, thấy anh đang nhắm mắt tựa vào ghế, trên người nồng nặc mùi rượu.
Thấy anh không trả lời, Bình Yên tiến lại gần vỗ nhẹ vào người anh, khẽ gọi: "Tô Dịch Thừa?"
Tô Dịch Thừa không mở mắt, đột nhiên đưa tay ra, dùng lực kéo một cái khiến Bình Yên ngã ngồi lên đùi mình. Anh vùi đầu vào hõm vai cô, hai tay vòng qua ôm c.h.ặ.t lấy eo vợ.
Bình Yên ngẩn người một lúc mới phản ứng lại, cô vỗ nhẹ vào lưng anh: "Tô Dịch Thừa, anh sao thế? Uống say rồi à?"
Cô lầm bầm nhíu mày: "Đã bảo anh đừng uống nhiều rượu rồi mà, chẳng biết giữ gìn sức khỏe gì cả."
Tô Dịch Thừa chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt nửa nhắm nửa mở nhìn cô cười: "Anh thích dáng vẻ của em khi đi cùng anh ra ngoài."
Bình Yên ngẩn ra, khó hiểu hỏi: "Dáng vẻ của em khi đi cùng anh là thế nào?" Cô mới chỉ cùng anh đi dự sự kiện chính thức một lần, cũng chẳng trang điểm cầu kỳ gì, vẫn bình thường thôi mà!
Tô Dịch Thừa lại vùi đầu vào cổ cô, lí nhí nói: "Ở bên ngoài, em toàn gọi anh là Dịch Thừa thôi." Anh thích cách cô gọi hai chữ đó, giọng nói mềm mại dịu dàng, nghe vô cùng êm tai.
Nghe anh nói vậy, Bình Yên mới nhận ra đúng là có chuyện như thế. Ở bên ngoài, vì thân phận đặc thù của anh, là vợ anh nên cô cần phải giữ phong thái đại khí và lịch thiệp. Cô luôn sợ mình làm không tốt nên mỗi khi đi cùng anh đều có chút câu nệ. Trong sự câu nệ đó, cô cũng không quên sắm vai một người vợ hiền thục của quan chức, luôn nhìn anh âu yếm và gọi tên anh một cách dịu dàng.
