Cưới Trước Yêu Sau - Chương 437: Sự Xuất Hiện Của Đồng Văn Hải
Cập nhật lúc: 20/01/2026 23:37
“Anh...” Bình Yên mỉm cười, nhất thời không nói nên lời.
Tô Dịch Thừa cũng cười, hỏi: “Cảm giác giống ở nhà hàng không?”
“Ừ ừ.” Bình Yên gật đầu lia lịa, gật đến mức nước mắt chực trào ra vì cảm động và vui sướng.
Tô Dịch Thừa bật cười lắc đầu, cưng chiều bảo: “Đồ ngốc.” Rồi anh cúi người đưa tay lau nước mắt cho cô, lấy từ dưới quầy bar ra một đóa hoa hồng đưa cho cô: “Anh ngại không dám mua cả bó lớn, nên chỉ mua một bông thôi, chúng ta cùng tận hưởng không khí nhé?”
Bình Yên gật đầu, vừa khóc vừa cười nhận lấy hoa. Cô cúi đầu ngửi hương hoa, bĩu môi nói nhỏ: “Tô Dịch Thừa, sao anh lại đối xử tốt với em như vậy?” Cô sẽ bị anh chiều hư mất thôi.
Tô Dịch Thừa nắm lấy tay cô, đặt lên môi hôn nhẹ, rồi dịu dàng nói: “Em là vợ anh, anh không đối tốt với em thì đối tốt với ai?”
Bình Yên khẽ cười, gương mặt hiện rõ vẻ hạnh phúc khôn tả.
Tô Dịch Thừa buông tay cô ra, xoa mặt cô, lau đi những giọt nước mắt còn vương lại: “Nào, tranh thủ lúc còn nóng, ăn cùng anh một chút nhé?” Vốn dĩ anh làm món này là vì cô, hằng ngày thấy cô ăn vào lại nôn ra, người chẳng thấy béo lên chút nào, dù bận rộn anh vẫn không khỏi lo lắng.
Bình Yên gật đầu: “Vâng.” Cô cầm d.a.o nĩa cắt bít tết, hạnh phúc thưởng thức bữa tối lãng mạn mà anh đã dày công chuẩn bị.
Hai người vừa ăn vừa trò chuyện vui vẻ. Họ còn tinh nghịch cụng ly sữa và ly rượu vang, rồi thân mật đút cho nhau ăn như những cặp tình nhân trẻ.
Đúng lúc hai người đang ăn uống vui vẻ, điện thoại trong phòng khách bỗng vang lên phá tan bầu không khí. Bình Yên định đứng dậy đi nghe, nhưng bị Tô Dịch Thừa ngăn lại.
“Để anh.” Anh đặt d.a.o nĩa xuống, đi ra phòng khách nghe máy: “Alo.”
Bình Yên không biết ai gọi đến, cũng không nghe rõ nội dung cuộc trò chuyện, chỉ thấy chân mày Tô Dịch Thừa hơi nhíu lại, vẻ mặt thoáng chút không vui.
Khi anh gác máy quay lại, thấy Bình Yên đang nhìn mình đầy thắc mắc, cô hỏi: “Có chuyện gì xảy ra sao?”
Không muốn cô lo lắng, Tô Dịch Thừa mỉm cười lắc đầu: “Không có gì đâu.”
Thấy anh không muốn nói, Bình Yên cũng không hỏi thêm, chỉ nghĩ đó là chuyện công việc.
Bình Yên cảm thấy tuần này Tô Dịch Thừa có chút kỳ lạ. Anh về nhà rất sớm, nhưng công việc vẫn nhiều như cũ, cơ bản là vừa về đã chui tọt vào thư phòng, ngay cả bữa cơm cũng ăn vội vàng. Cơn ốm nghén của Bình Yên vẫn tiếp diễn, nhưng hai ngày gần đây đã bắt đầu thuyên giảm, số lần nôn ít đi rõ rệt. Trương tẩu trêu cô là nhờ có Tô Dịch Thừa, vì gần đây ngày nào anh cũng ăn cơm ở nhà, nhìn thấy anh là cô bớt nôn ngay.
Đôi khi buổi tối Bình Yên sẽ rúc vào lòng anh, bảo rằng “người tình nhỏ” trong bụng kiếp trước chắc chắn đã yêu anh thắm thiết lắm, nên lần nào ăn cơm cùng anh cũng thấy ngon miệng, chẳng những không nôn mà còn ăn được rất nhiều. Mỗi lần nghe cô nói vậy, Tô Dịch Thừa lại cười, đưa tay xoa bụng cô, có lúc còn áp tai vào bụng thì thầm với bảo bảo. Những lời thì thầm ấy đều lọt vào tai Bình Yên, anh bảo “người tình nhỏ” phải ngoan ngoãn ở trong đó, đợi khi nào ra ngoài anh sẽ đưa đi chơi thật nhiều nơi, ăn thật nhiều món ngon.
Bình Yên cười nhạo hỏi anh có thời gian không. Anh liền nghiêm túc nhìn cô, bảo dù bận đến mấy cũng phải dành thời gian cho con gái!
Hôm nay là cuối tuần, Tô Dịch Thừa không đến văn phòng mà mang việc về nhà làm. Cả ngày anh nhốt mình trong thư phòng, điện thoại reo liên tục không dứt.
Bình Yên cảm thấy hơi buồn chán nên ngồi ở phòng khách xem chương trình du lịch. Trên tivi đang giới thiệu về thành phố Lyon của Pháp với những cảnh quay ngoại cảnh tuyệt đẹp. Đó là nơi Bình Yên luôn ao ước được đặt chân đến.
Lyon là một thành phố lịch sử với rất nhiều kiến trúc thời Trung cổ. Những công trình đó khiến Bình Yên vô cùng xao xuyến. Từ thời sinh viên cô đã muốn đến đó một lần để tận mắt chiêm ngưỡng những kiến trúc mà mình yêu thích, chỉ là vẫn chưa có cơ hội.
Đột nhiên chuông cửa vang lên. Bình Yên đang mải mê ngắm nhìn nhà thờ lớn ở Lyon trên tivi nên không để ý. Trương tẩu đang dọn dẹp trong bếp liền ra mở cửa.
“Ông tìm ai?” Trương tẩu hỏi người đàn ông đứng ở cửa.
“Bình Yên có nhà không?” Người đàn ông nhìn Trương tẩu, thần sắc có vẻ khẩn trương. Ông ta rướn cổ nhìn vào trong, đúng lúc thấy Bình Yên đang ngồi ôm gối xem tivi chăm chú, liền cất tiếng gọi lớn: “Bình Yên, Bình Yên!”
