Cưới Trước Yêu Sau - Chương 45: Thân Phận Thật Sự
Cập nhật lúc: 20/01/2026 22:35
“Ha ha...” Tô Dịch Thừa cười lớn, sau đó nói: “Anh chưa nói với em sao, anh làm việc trong cơ quan chính phủ.”
“Hả, chính phủ? Chính phủ cũng có chức đặc trợ sao?” Bình Yên nhất thời không phản ứng kịp. Bình thường cô không quan tâm nhiều đến chuyện quan trường, đối với việc nhân viên công vụ phân chia chức vụ thế nào cô cũng không am hiểu, thậm chí cấp bậc Trưởng phòng là gì cô đến giờ vẫn chưa nắm rõ.
Tô Dịch Thừa không nói gì, chỉ cười, trông tâm trạng đặc biệt tốt. Suốt quãng đường anh mỉm cười lái xe vào hầm gửi xe của chung cư, sau đó mở cửa xuống xe, lấy đống đồ đạc của Bình Yên từ cốp sau ra. Bình Yên thì xách mấy hộp thực phẩm chức năng mua lúc nãy để ngày mai mang về biếu ba mẹ chồng và ông nội.
Khi Tô Dịch Thừa xách đồ đi ngang qua Bình Yên, anh khẽ ghé sát tai cô cười nói: “Là Đặc trợ Thị trưởng.”
Bỗng chốc, Bình Yên đứng sững tại chỗ, ngơ ngác nhìn anh, phản ứng không kịp. Đặc trợ Thị trưởng, anh vừa nói mình là Đặc trợ Thị trưởng!
Tô Dịch Thừa đi đến lối vào hành lang, thấy Bình Yên vẫn ngây người đứng đó, anh không khỏi buồn cười lắc đầu, xoay người đi trở lại, nắm lấy bàn tay còn lại đang rảnh rỗi của cô. Hai người lúc này mới rời khỏi tầng hầm, bước vào thang máy.
Đến khi Tô Dịch Thừa lấy chìa khóa mở cửa vào nhà, Bình Yên vẫn mang bộ dạng không thể tin nổi nhìn anh. Tô Dịch Thừa đột nhiên cảm thấy mình hơi thất bại, chẳng lẽ hình tượng của anh trong lòng cô lại khác xa với một Đặc trợ Thị trưởng đến thế sao?
Ngay khi Tô Dịch Thừa đang cân nhắc xem có nên giải thích gì không thì Bình Yên đột nhiên lên tiếng hỏi: “Anh là... làm quan sao?”
Khóe môi Tô Dịch Thừa hơi giật giật một cách không tự nhiên, chỉ nói: “Có thể hiểu như vậy.”
Bình Yên chỉ cảm thấy thật thần kỳ, cô thế mà lại vô duyên vô cớ biến thành phu nhân quan chức!
Tô Dịch Thừa thấy cô như vậy, đoán chừng cô còn phải ngây người một lát nữa. Buổi tối ăn hơi nhiều, giờ anh thấy hơi khát nên xoay người vào bếp rót cho mình chén nước, rồi rót cho Bình Yên ly nước trái cây đặt lên quầy bar, cất tiếng gọi: “Bình Yên, lại đây uống nước trái cây đã.”
Bình Yên ngơ ngác đi tới, đôi mắt nhìn chằm chằm vào anh, nhận lấy ly nước trái cây một cách vô thức.
Tô Dịch Thừa có chút lúng túng, về chuyện này, cô cần phải ngạc nhiên đến mức không tin nổi vậy sao? Anh vừa uống một ngụm nước định mở lời giải thích thì cô đột nhiên thốt ra một câu khiến anh sặc đến mức không nói nên lời.
“Hóa ra không phải là dựa hơi đại gia, mà là dựa hơi quan lớn.” Bình Yên lầm bầm, sau đó đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, nhìn chằm chằm anh hỏi tiếp: “Chiếc siêu xe sáng nay của anh là do người khác hối lộ à?”
“Khụ khụ khụ...” Ngụm nước đó trực tiếp sặc vào cổ họng anh, khiến anh ho không ngừng.
Bình Yên lúc này mới sực tỉnh, vội vàng rút khăn giấy đưa cho anh: “Anh... anh không sao chứ?”
Tô Dịch Thừa ho một hồi lâu mới ngừng lại được, nhưng gương mặt tuấn tú dị thường đã bị sặc đến đỏ bừng.
Bình Yên thấy anh đã đỡ hơn mới ngượng ngùng nói: “Xin lỗi, em hỏi trực tiếp quá.” Thật ra cô nghĩ, làm quan ai mà chẳng tham ô hối lộ, leo lên vị trí cao như vậy chẳng qua là muốn vớt vát chút tiền, nếu không dựa vào đồng lương nhân viên công vụ hàng tháng, sao họ có thể ở biệt thự cao cấp, đi xe sang như thế được.
Tô Dịch Thừa nhìn biểu cảm của cô là đoán được trong lòng cô đang nghĩ gì, thật sự cảm thấy bị đ.á.n.h bại hoàn toàn. Anh luôn thấy hình tượng của mình khá cương trực công chính, luôn nghĩ mình là người chính trực, vậy mà đến chỗ cô lại biến thành đại tham quan. Lời này mà truyền đến đại viện quân khu, chắc ông cụ nhà anh sẽ lột da anh mất.
Nước cũng không uống nữa, Tô Dịch Thừa trực tiếp vòng qua quầy bar, lấy ly nước trái cây trên tay cô đặt sang một bên, nắm lấy tay cô: “Lại đây, anh cho em xem cái này.” Vì vừa bị sặc nên giọng anh lúc này không còn ôn nhuận như ngày thường mà có thêm vài phần khàn khàn.
“Cái gì vậy?” Bình Yên không hiểu chuyện gì nhưng vẫn để anh dắt vào thư phòng.
Tô Dịch Thừa dắt cô đến sau bàn làm việc lớn, trực tiếp bật máy tính, sau đó mở phần mềm giao dịch chứng khoán, nhập tài khoản và mật khẩu, rồi kéo Bình Yên lại gần nói: “Anh không có tham ô, chiếc xe sáng nay là do anh chơi cổ phiếu và quỹ kiếm được, không phải người khác hối lộ. Ngoài ra, lúc trước Dịch Kiều mở ‘Thản Nhiên Cư’ có mượn anh một số tiền, tuy sau này làm ăn khấm khá nó muốn chia cổ phần cho anh, nhưng vì vị trí công tác nên anh để nó đứng tên hết, chỉ là mỗi năm tiền hoa hồng của nhà hàng nó đều chuyển vào tài khoản cho anh.”
