Cưới Trước Yêu Sau - Chương 493: Ăn Vạ Ở Bệnh Viện

Cập nhật lúc: 20/01/2026 23:44

Lăng Nhiễm nhìn anh, lắc đầu nói: “Chân em đau quá.”

Nghe vậy, Tô Dịch Thừa cũng không còn cách nào khác, đành phải bế ngang cô ta lên một lần nữa, đi vào tòa nhà cấp cứu.

Dựa vào lòng anh, Lăng Nhiễm vòng hai tay qua cổ anh, vẻ mặt đầy thỏa mãn tựa vào n.g.ự.c anh, khẽ nói: “A Thừa, đã bao lâu rồi anh không bế em như thế này.”

Tô Dịch Thừa không đáp lời, chỉ nhìn thẳng về phía trước, gương mặt lạnh lùng và nghiêm nghị.

“A Thừa, em nhớ anh lắm.” Lăng Nhiễm thì thầm, cả người càng rúc sâu vào lòng anh hơn.

Anh bế cô ta thẳng vào phòng cấp cứu. Vì là buổi tối nên phòng cấp cứu không quá đông người. Bác sĩ trực nghe tiếng liền đi tới, tỉ mỉ kiểm tra cho Lăng Nhiễm. Thực ra vết thương không có gì đáng ngại, vết rách trên trán không lớn cũng không sâu, không cần phải khâu, chỉ cần sát trùng bằng cồn i-ốt là ổn. Còn vết thương ở chân thì hơi sưng đỏ, kết luận ban đầu có lẽ là do bị bong gân.

Lúc sát trùng vết thương, y tá dùng bông tẩm cồn lau cho Lăng Nhiễm, cô ta liền kêu la một cách khoa trương, tay không ngừng vươn về phía Tô Dịch Thừa, vẻ mặt đầy uất ức.

Tô Dịch Thừa đứng yên tại chỗ, không hề tiến lại gần cô ta, chỉ đứng sang một bên hỏi thăm tình hình từ bác sĩ.

Sau khi xử lý xong vết thương trên trán và bôi t.h.u.ố.c, Lăng Nhiễm vẫn khăng khăng nói mình đau đầu dữ dội. Cuối cùng, theo đề nghị của bác sĩ, cô ta đi chụp phim đầu, sẵn tiện chụp luôn cả cái chân bị bong gân.

Dù chỉ là vết thương nhỏ, nhưng theo chỉ định của bác sĩ, Lăng Nhiễm vẫn phải tiêm phòng uốn ván. Trong lúc chờ truyền dịch, Tô Dịch Thừa đề nghị cô ta gọi điện cho người nhà, bảo Lăng phu nhân hoặc Lăng Lâm đến chăm sóc.

Nhưng Lăng Nhiễm từ chối, khẳng định chắc nịch rằng mẹ và em gái vì chuyện của bố mà phải bôn ba khắp nơi, hiện đã đi tỉnh khác xem có bạn bè nào giúp được không, không có mặt ở Giang Thành.

Tô Dịch Thừa giơ tay nhìn đồng hồ, đã hơn 11 giờ đêm. Anh muốn gọi điện cho Bình Yên, nhưng sờ vào túi mới nhớ ra điện thoại hình như vẫn để trên xe, hiện không mang theo bên người. Anh đứng dậy định ra ngoài lấy điện thoại gọi cho vợ, nhưng vừa mới nhổm người dậy, Lăng Nhiễm đang ngồi ở sảnh truyền dịch đã lớn tiếng gọi giật lại, hốt hoảng hỏi có phải anh định bỏ mặc cô ta không.

Tô Dịch Thừa giải thích rằng mình chỉ ra ngoài gọi một cuộc điện thoại.

Nhưng Lăng Nhiễm không nghe, cảm xúc trở nên kích động, vừa kêu vừa chỉ trích: “Tô Dịch Thừa, tôi biến thành thế này mà anh định vứt tôi ở đây mặc kệ sao! Đừng quên, là xe của anh đụng phải tôi, chẳng lẽ anh định không chịu trách nhiệm à!”

Dù đã là nửa đêm nhưng trong sảnh truyền dịch vẫn còn lác đác vài người. Vốn dĩ mọi người đang mơ màng sắp ngủ, Lăng Nhiễm hét lên một tiếng khiến ai nấy đều giật mình tỉnh hẳn. Mọi người đồng loạt nhìn về phía này, trong đó có một bà bác trung niên nhìn Tô Dịch Thừa với vẻ trách cứ: “Cậu thanh niên này, cậu làm thế là không được. Đụng phải người ta mà người ta không truy cứu trách nhiệm đã là tốt lắm rồi, cậu còn định không lo cho người ta khám bệnh sao? Làm người phải có đạo đức chứ, cậu như vậy là quá thiếu đạo đức!”

Những người khác cũng nhao nhao phụ họa, có người thậm chí còn đứng ra canh chừng Tô Dịch Thừa, nói là để giúp Lăng Nhiễm trông chừng kẻ gây tai nạn, không cho anh chạy thoát.

Tô Dịch Thừa thật sự là có miệng mà khó lòng giải thích, chỉ đành bất đắc dĩ ngồi xuống một bên, đợi Lăng Nhiễm truyền xong hai chai dịch.

Kết quả chụp phim cho thấy trán Lăng Nhiễm chỉ bị trầy xước nhẹ, không có dấu hiệu chấn động não, chân cũng chỉ bị bong gân, không ảnh hưởng đến gân cốt. Thế nhưng Lăng Nhiễm vẫn ôm đầu kêu đau dữ dội. Đối với việc này, bác sĩ cũng chỉ biết cười khổ, nói rằng máy móc không biết nói dối.

Tô Dịch Thừa liếc nhìn Lăng Nhiễm, quay sang nói với bác sĩ trực: “Bác sĩ, phiền ông sắp xếp cho cô ấy nhập viện đi.” Anh thực sự không có thời gian để dây dưa với Lăng Nhiễm nữa, nếu cô ta đã đau đầu khó chịu như vậy thì cứ ở lại viện cho xong, dù sao cũng có bác sĩ và y tá lo liệu.

Bác sĩ trực nhìn anh, rồi lại nhìn Lăng Nhiễm, khuyên nhủ: “Với tình trạng này thì thực sự không cần thiết phải nhập viện. Hơn nữa hiện tại giường bệnh rất khan hiếm, nhiều bệnh nhân nặng còn phải nằm ngoài hành lang. Nếu các vị vẫn khăng khăng muốn ở lại bệnh viện theo dõi cho yên tâm, tôi có thể sắp xếp một giường tạm ở hành lang.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.