Cưới Trước Yêu Sau - Chương 552: Sự Ấu Trĩ Của Tô Lãnh Đạo

Cập nhật lúc: 20/01/2026 23:50

Khi mở cửa tủ lạnh trong bếp, Tô Dịch Thừa không khỏi bật cười lắc đầu. Anh đưa tay lấy mấy quả cà chua bên trong ra, nụ cười trên môi vẫn chưa dứt. Không biết từ bao giờ, cho dù trong nhà không còn gì ăn, người ta vẫn luôn có thể tìm thấy cà chua trong tủ lạnh. Nguyên nhân rất đơn giản, vì ai đó tay nghề không tinh, món duy nhất biết làm chính là mì trộn cà chua.

Anh rửa sạch cà chua rồi thái miếng, lấy thêm trứng gà, đ.á.n.h tan rồi cho vào chảo xào cùng cà chua. Một chiếc nồi khác đang đun nước nấu mì, đợi đến khi nước sôi mì chín, anh đổ trực tiếp phần sốt cà chua trứng vừa xào lên trên, trông màu sắc cũng khá bắt mắt.

Người đàn ông lý trí cũng có những lúc trẻ con. Khi anh cầm điện thoại chụp ảnh bát mì cà chua trên quầy bar, sau đó gửi tin nhắn hình ảnh cho Bình Yên kèm theo lời nhắn đặc biệt nhấn mạnh rằng mình "rất nghe lời", Tô Dịch Thừa tự cười chính mình vì hành động ấu trĩ đó.

Ăn mì xong, tắm rửa sạch sẽ, anh không về phòng ngủ mà cầm tập hồ sơ và tài liệu chưa xem hết mang vào thư phòng.

Điện thoại đặt ngay trên bàn, tối nay Tô Dịch Thừa không thể nào tĩnh tâm tập trung xem văn kiện được. Đôi mắt anh cứ thỉnh thoảng lại liếc nhìn điện thoại, hoặc giơ tay xem đồng hồ, nhẩm tính xem chuyến bay của Bình Yên đã hạ cánh chưa.

Một tập văn kiện xem mãi cũng xong, thậm chí anh còn làm hết cả phần việc của ngày mai. Giơ tay xem giờ, đã 2 giờ sáng, tính ra Bình Yên chắc đã đến nơi. Anh cầm điện thoại gọi cho cô, nhưng giọng nói lạnh lùng vang lên nhắc nhở thuê bao vẫn chưa khởi động máy.

Anh đứng ngoài ban công nhìn xuống thành phố yên tĩnh. Đèn đường lặng lẽ tỏa sáng, những dòng xe cộ tấp nập ban ngày giờ chỉ còn lưa thưa vài chiếc. Cả thành phố dường như đã chìm vào giấc ngủ, giữa những tòa cao ốc chọc trời chỉ còn lác đác vài ô cửa sổ sáng đèn, còn lại đều là một màn đen kịt. Những ánh đèn neon nhấp nháy ngoài kia ngoài mấy tấm biển quảng cáo ra thì chẳng còn gì khác, ngay cả đèn giao thông trên đường cũng đã chuyển sang chế độ đèn xanh nhấp nháy liên tục.

Đang lúc Tô Dịch Thừa định vào bếp rót một ly rượu nhâm nhi chờ đợi thì điện thoại báo tin nhắn, nhắc nhở số máy vừa gọi đã hoạt động trở lại.

Anh vui mừng gọi lại ngay lập tức. Tiếng chuông vừa vang lên một hồi đã có người nhấc máy, giọng nói mà anh mong nhớ cả đêm vang lên ở đầu dây bên kia.

"Sao anh vẫn chưa ngủ thế!" Giọng Bình Yên vẫn dịu dàng như cũ, nhưng có chút sốt ruột.

Tô Dịch Thừa khẽ cười, không trả lời câu hỏi của cô mà hỏi ngay: "Em đến nơi rồi à?"

"Vâng, em vừa mở máy là điện thoại của anh tới luôn." Bình Yên nói, giọng điệu có chút hờn dỗi: "Mấy giờ rồi mà anh còn chưa ngủ, ngày mai còn phải đi làm nữa đấy!"

"Người đón các em đã đến chưa?" Tô Dịch Thừa vừa hỏi vừa đi về phía phòng ngủ.

Bình Yên cầm điện thoại, vừa bực vừa buồn cười nói: "Em còn chưa kịp gọi điện báo cho người ta nữa, điện thoại của anh đã chen vào rồi."

Tô Dịch Thừa cũng cười, cô đến nơi an toàn là anh yên tâm rồi. Nhìn đồng hồ thấy cũng không còn sớm, sáng mai anh còn có cuộc họp nên nói vào điện thoại: "Được rồi, đến nơi là tốt rồi, có việc gì thì gọi cho anh."

"Biết rồi, biết rồi, đồ già mồm." Bình Yên khẽ cười trêu.

"Ngoan, lát nữa sắp xếp xong thì đi ngủ một giấc thật ngon, đừng để mệt quá." Tô Dịch Thừa dặn dò.

"Vâng ạ, em biết rồi."

Cuối cùng, anh nói vào điện thoại: "Giúp anh chúc hai bảo bối trong bụng ngủ ngon nhé." Khi nói câu này, ánh mắt anh tràn đầy sự ôn nhu.

Đầu dây bên kia, Bình Yên cười không nể mặt chút nào: "Đồ ấu trĩ, mau đi ngủ đi."

Tô Dịch Thừa gật đầu đồng ý, cúp điện thoại rồi nằm xuống giường. Anh nắm c.h.ặ.t điện thoại nhìn hồi lâu, lại nhìn sang phía bên kia giường trống trải, thầm thở dài. Tối nay không có "ôn hương nhuyễn ngọc" trong lòng rồi.

Ngay khi Tô Dịch Thừa vừa nằm xuống tắt đèn chuẩn bị ngủ, điện thoại đột nhiên báo có tin nhắn. Là cô vợ nhỏ ở nửa kia bán cầu gửi tới, rất ngắn gọn súc tích, chỉ đúng một chữ: "Ngoan!" Đây là lời đáp lại cho tin nhắn hình ảnh anh gửi lúc nãy.

Đang lúc Tô Dịch Thừa nhìn chữ "Ngoan" đó mà bật cười thì một tin nhắn khác lại đến: "Lần sau nếu anh có thể báo trước thời gian ăn tối thì tốt hơn."

Anh đặt điện thoại lại lên tủ đầu giường, khóe môi mang theo nụ cười chìm vào giấc ngủ.

Cũng không biết là ai đã dùng điện thoại quay lại cảnh tượng xảy ra ở bệnh viện ngày hôm đó rồi đăng lên mạng. Kèm theo video là một đoạn văn bản tường thuật lại tình hình lúc ấy, đương nhiên bao gồm cả việc Lăng Nhiễm tự miệng thừa nhận vụ "ảnh nóng" lần trước là do chính tay cô ta lên kế hoạch sắp xếp.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.