Cưới Trước Yêu Sau - Chương 70: Sự Cố Công Trường
Cập nhật lúc: 20/01/2026 22:38
"Ừ." Tô Dịch Thừa đáp một tiếng, không hề phủ nhận.
"Ha ha, thật hay giả vậy? Dắt ra cho anh em xem mặt chút đi." Diệp T.ử Ôn cười lớn. Kể từ sau chuyện của Lăng Nhiễm, bao nhiêu năm nay chưa từng nghe anh nhắc đến chuyện tình cảm. Nếu không phải quen biết từ nhỏ, gần như mặc chung một cái quần mà lớn lên, anh đã nghi ngờ xu hướng tính d.ụ.c của Tô Dịch Thừa thay đổi sau cú sốc đó rồi.
"Hôm nào đi, để tôi hỏi ý kiến cô ấy đã." Tô Dịch Thừa cười nói.
"Dịch Thừa, cậu càng như vậy tôi càng tò mò không biết đó là người phụ nữ thế nào đấy." Việc khơi gợi sự tò mò của người khác rồi bỏ lửng thật là thiếu đạo đức mà.
"Hì hì." Tô Dịch Thừa chỉ cười, đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, anh nói: "Đúng rồi T.ử Ôn, căn hộ của tôi ở Cảnh Viên, hôm nào cậu giúp tôi thiết kế lại nội thất nhé, càng nhanh càng tốt." Hiện tại căn hộ đó hơi nhỏ, với tính chất công việc của Bình Yên, anh cần làm cho cô một phòng làm việc riêng.
"Dịch Thừa, tôi đi châu Âu thật sự chỉ có nửa tháng thôi sao?" Diệp T.ử Ôn không khỏi nghi ngờ có phải mình đã đi quá lâu không, sao mọi chuyện lại thay đổi nhanh đến thế!
"Ha ha, thôi được rồi, hôm nào nói sau nhé. Bây giờ tôi phải đến thị ủy, sáng nay có cuộc họp." Nói xong Tô Dịch Thừa cúp máy, khởi động xe chuẩn bị rời đi.
"Cộc cộc..."
Cửa kính xe đột nhiên bị gõ vang. Quay đầu lại, anh thấy một người đàn ông trung niên hơi mập đang đứng bên ngoài. Nếu anh nhớ không lầm thì người này là Tổng giám đốc thiết kế của công ty "Chân Thành", cấp trên trực tiếp của Bình Yên - Hoàng Đức Hưng.
Tô Dịch Thừa mở cửa xuống xe, mỉm cười chào Hoàng Đức Hưng.
"Chào Hoàng tổng giám."
"A, đúng là Tô đặc trợ rồi, tôi còn tưởng mình nhìn nhầm." Hoàng Đức Hưng cũng cười. Vừa rồi đi ngang qua thấy biển số xe này hơi quen, ông không nhịn được nhìn thêm một chút, cảm thấy người trong xe rất quen mắt, không ngờ đúng là Tô Dịch Thừa thật. Điều khiến ông ngạc nhiên hơn là ông và Tô Dịch Thừa trước đây chỉ gặp nhau một lần tại một hội thảo bất động sản, không ngờ anh vẫn còn nhớ tên ông. Thật là ngoài ý muốn!
"Tô đặc trợ đến đây có công sự ạ?" Hoàng Đức Hưng cười hỏi.
"À không, tôi chỉ đi ngang qua thôi." Tô Dịch Thừa nói, vẻ mặt vô cùng thản nhiên.
"Cái đó... Tô đặc trợ, tôi nghe nói thị ủy gần đây có kế hoạch xây dựng thành phố khoa học kỹ thuật mới. Chuyện đó... đã xác định đối tượng hợp tác chưa ạ?" Hoàng Đức Hưng ướm lời hỏi thăm. Xây dựng thành phố khoa học kỹ thuật mới là một dự án lớn, nếu bắt lấy được thì mấy năm tới không cần làm dự án khác cũng đủ sống.
Tô Dịch Thừa nhướng mày, biết ông ta muốn hỏi gì. Những tình huống này anh gặp nhiều rồi, cách ứng phó cũng rất linh hoạt. Những chuyện không nên nói, anh tự nhiên sẽ dùng chiêu "đánh Thái Cực" để né tránh: "Tạm thời tôi vẫn chưa nhận được bất kỳ văn kiện nào, cho nên về chuyện Hoàng tổng giám nói, tôi cũng không rõ lắm. Hoàng tổng giám nghe tin này từ đâu vậy?"
"Ách, không có gì, chỉ là tin đồn vỉa hè thôi ạ." Hoàng Đức Hưng cười gượng.
Tô Dịch Thừa cũng không có ý định trò chuyện thêm, anh giơ tay nhìn đồng hồ rồi nói: "Sáng nay thị ủy có cuộc họp, tôi xin phép đi trước."
"Vâng, ngài cứ đi ạ. Không biết hôm nào có cơ hội được mời Tô đặc trợ dùng một bữa cơm đạm bạc không?" Hoàng Đức Hưng ướm hỏi.
Tô Dịch Thừa nhướng mày, chỉ mỉm cười rồi ngồi vào xe, không nói được cũng không nói không được, thật sự khiến người ta không đoán được thái độ của anh là thế nào.
Hoàng Đức Hưng nhìn anh lái xe rời đi, thầm cân nhắc ý nghĩa của nụ cười vừa rồi.
"Tổng giám." Phía sau, Tiếu Hiểu không biết đã đến từ lúc nào. Cô vẫn diện bộ đồ sành điệu như mọi khi, tôn lên vóc dáng lả lướt quyến rũ. Mái tóc xoăn đại sóng thành thục cùng gương mặt trang điểm hoàn hảo toát lên sức hút khó cưỡng.
"Tổng giám, người vừa rồi là ai vậy ạ?" Tiếu Hiểu hỏi. Người đàn ông đó dường như là người đã đến đón Bình Yên hôm trước, cô chỉ không hiểu tại sao lão già Hoàng Đức Hưng này lại tỏ vẻ nịnh bợ anh ta như vậy.
Hoàng Đức Hưng liếc nhìn cô một cái, sắc mặt hơi trầm xuống, không trả lời câu hỏi của cô mà chỉ lạnh lùng nói: "Kết quả điều tra sự cố lần trước đã có rồi."
"Ồ, vậy sao ạ? Là do thiết kế của Bình Yên có vấn đề hay là do bên thi công làm ẩu ạ?" Tiếu Hiểu hơi có chút vui sướng khi người gặp họa. Cả hai người đó cô đều thấy ngứa mắt, dù là lỗi của bên nào thì kết quả cũng khiến cô hài lòng.
"Đều không phải, kết quả có lẽ sẽ khiến cô thất vọng đấy." Hoàng Đức Hưng cười lạnh nói.
"Ách, ý ông là sao?" Tiếu Hiểu không hiểu lắm.
"Lần này đơn vị cung cấp xi măng cho công trình là do cậu của cô phụ trách phải không? Sự cố sập ban công đá lần này không phải do lỗi thiết kế, cũng không phải do thi công sai sót, mà hoàn toàn là vì tiêu chuẩn xi măng không đạt yêu cầu. Vì vậy, tôi nghĩ cô nên thông báo cho cậu mình chuẩn bị tâm lý đi, công ty chắc chắn sẽ truy cứu trách nhiệm pháp lý. Cũng may là tiến độ công trình lần này không nhanh, nếu không với cái loại công trình bã đậu này, đến lúc xảy ra chuyện thì không chỉ đơn giản là một mạng người đâu." Nói xong, Hoàng Đức Hưng chẳng thèm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang tái mét của cô, xoay người đi thẳng vào tòa nhà công ty.
