Cưới Trước Yêu Sautrước - Chương 137: Vị Khách Không Mời
Cập nhật lúc: 19/01/2026 08:16
Tô Dịch Thừa ngẩn ra, dường như không ngờ cô lại tung ra chiêu này. Anh lắc đầu, cúi xuống ăn thật nhanh chỗ mì và trứng còn lại, thậm chí húp sạch cả nước dùng, sau đó buông đũa, nghiêm túc nhìn Bình Yên nói: “Mì bà xã anh nấu là ngon nhất trên đời, sau này có bao nhiêu anh cũng ăn hết bấy nhiêu.”
Bình Yên bị vẻ mặt nghiêm trọng của anh làm cho phì cười, cô không thèm để ý đến anh nữa, thu dọn bát đũa cho vào bồn rửa bát.
Nhìn đồng hồ, quả thật không còn thời gian để nán lại thêm nữa, Tô Dịch Thừa cầm lấy cặp công tác, chào Bình Yên một tiếng rồi vội vàng rời khỏi nhà.
Dự án “Bích Hồ Viên” đang trong quá trình thi công, nếu thuận lợi thì tháng sau sẽ bước vào giai đoạn hai. Còn dự án tòa nhà Chính phủ Thị ủy thì cô đã rút lui, lúc này cô coi như rảnh rỗi đến mức phát chán.
Trở vào thư phòng, cô lấy bản thiết kế mới hoàn thành được một phần tư ra xem lại. Cô có thói quen phải vẽ xong xuôi mọi thứ từ đầu đến cuối, cho dù dự án này cô đã thất bại, nhưng ít nhất đây cũng là một cách cô tự chịu trách nhiệm với chính mình.
Cảm hứng thực ra là một thứ rất mơ hồ, có khi cầu mà chẳng được. Lúc trước cô đã suy nghĩ rất lâu, tham khảo rất nhiều tài liệu, mất gần nửa tháng mới vẽ được hòm hòm. Hiện tại có lẽ vì không còn áp lực tâm lý nên buổi chiều nay Bình Yên vẽ rất thuận tay, ý tưởng tuôn trào không dứt. Chỉ trong một buổi chiều, cô đã hoàn thành được hơn nửa bản vẽ, thậm chí so với trước đây, lần thiết kế này cô còn cảm thấy ưng ý hơn nhiều.
Đột nhiên chuông cửa vang lên dồn dập, Bình Yên đặt b.út xuống, hơi thắc mắc đi ra phía cửa.
Cô không biết ai lại đến tìm mình, nhưng chắc là tìm Tô Dịch Thừa thôi, vì đây là nhà của anh, cô mới dọn đến gần đây và cũng chưa nói cho ai biết địa chỉ này cả.
Nhìn qua mắt mèo, cô thấy Lăng Nhiễm đang đứng bên ngoài, dáng vẻ xiêu vẹo, đứng không vững. Bình Yên định mở cửa nhưng khi tay vừa chạm vào tay nắm cửa, cô bỗng khựng lại. Trực giác mách bảo cô nên tránh xa Lăng Nhiễm này ra một chút. Cô cảm thấy người phụ nữ này đối xử với mình không hề đơn thuần, cô ta chưa bao giờ thành thật kể về quá khứ giữa mình và Tô Dịch Thừa.
Chuông cửa vẫn vang lên liên hồi, như thể nếu cô không mở cửa thì người bên ngoài sẽ không chịu bỏ cuộc. Bình Yên chần chừ mãi, cuối cùng vẫn quyết định mở cửa.
Cánh cửa vừa mở ra, Bình Yên lập tức ngửi thấy một mùi rượu nồng nặc xộc vào mũi, khiến cô cảm thấy vô cùng khó chịu.
Lăng Nhiễm có vẻ đã say khướt, đôi mắt lờ đờ mê muội.
“Lăng tiểu thư?” Bình Yên khẽ gọi.
Lăng Nhiễm đứng xiêu vẹo nhìn cô, mí mắt nặng trĩu liên tục chớp chớp. Cả người cô ta lảo đảo, dường như có thể ngã quỵ xuống bất cứ lúc nào.
Sợ cô ta không cẩn thận ngã thật, Bình Yên đành phải đưa tay ra đỡ: “Nào, vào nhà trước đã.”
Lăng Nhiễm dồn hết trọng lượng cơ thể lên người Bình Yên, vừa khóc vừa cười ôm lấy cô nói: “Bình Yên, tôi khó chịu quá, thật sự rất khó chịu.”
Tuy cô ta không nặng, trông cũng khá gầy, nhưng cả một người lớn đổ ập lên như vậy khiến Bình Yên có chút quá tải. Hơn nữa cô ta còn không ngừng cựa quậy, lảo đảo vì say rượu.
“Phù ——” Vất vả lắm mới đỡ được cô ta ngồi xuống sofa phòng khách, Bình Yên thở phào một tiếng, định đi rót cho cô ta chén nước. Nhưng vừa mới xoay người định đi, tay cô đã bị Lăng Nhiễm giữ c.h.ặ.t lấy.
“Cô buông tay ra đã, tôi đi rót nước cho cô. Uống chút nước sẽ thấy dễ chịu hơn.” Bình Yên nói.
Lăng Nhiễm lắc đầu, tay vẫn nắm c.h.ặ.t lấy Bình Yên không buông, gương mặt đầy vẻ ủy khuất nhìn cô: “Bình Yên, tôi đau lắm, thật sự rất đau.”
“Cô khó chịu là vì cô say rồi, cô buông ra đi, tôi đi pha cho cô ly trà giải rượu, uống vào sẽ đỡ hơn.” Bình Yên thật sự cạn lời. Tính ra cô và cô ta mới gặp nhau có hai lần, căn bản không thể coi là bạn bè, vậy mà giờ cô ta lại say khướt tìm đến đây, thật không hiểu nổi! Bình Yên thầm nghĩ, có lẽ cô nên gọi điện cho Lăng Lâm bảo cô ấy đến đón người về.
Lăng Nhiễm lắc đầu, chỉ tay vào n.g.ự.c mình nói: “Tôi không say, tôi là chỗ này đau, đau lắm!”
Bình Yên nhìn cô ta, không biết phải nói gì. Tay bị giữ c.h.ặ.t không đi đâu được, cô đành phải ngồi xuống cạnh cô ta.
“Tôi yêu anh ấy lắm, thật sự rất yêu. Dù đã rời xa 7 năm nhưng từng giây từng phút tôi đều nhớ đến anh ấy, nhớ về những ngày tháng chúng tôi từng chung sống bên nhau. Tôi hối hận lắm, hối hận vì năm đó tại sao lại uống rượu, tôi rõ ràng biết mình không biết uống rượu mà, nếu không... nếu không thì đã không xảy ra chuyện đó.” Nói đoạn, Lăng Nhiễm bắt đầu khóc nức nở.
