Cưới Trước Yêu Sautrước - Chương 139: Sự Thật Hay Là Dối Trá?

Cập nhật lúc: 19/01/2026 08:16

Lăng Nhiễm... Bình Yên...

Cái tên có âm đọc tương tự nhau sao?

Bình Yên cảm thấy đầu óc choáng váng, cả người lảo đảo. Có thật là như vậy không? Lúc trước anh đồng ý kết hôn với cô là vì cái tên, vì tên cô có một chữ phát âm giống với tên bạn gái cũ của anh? Đúng vậy, một người có điều kiện tốt như anh, sao có thể lo không tìm được người phụ nữ phù hợp để kết hôn chứ!

Hít một hơi thật sâu, cô đau đớn nhắm mắt lại, khi mở ra, ánh mắt đã lạnh lùng như băng tuyết. Cô đanh giọng nói: “Lăng tiểu thư, mời cô ra khỏi đây.” Cô không muốn ở cùng một không gian với người phụ nữ này thêm một giây phút nào nữa, l.ồ.ng n.g.ự.c cô đang nghẹn lại vì đau đớn.

“Tôi không đi.” Lăng Nhiễm dường như đã say thật rồi, cô ta cãi lại một cách trẻ con, rồi ngơ ngác vò đầu bứt tai đi về phía sofa, miệng lẩm bẩm: “Tôi muốn ở đây đợi A Thừa về, đợi anh ấy về ôm tôi, hôn tôi như ngày xưa...” Nói rồi cô ta đi tới sofa, vơ lấy chiếc gối ôm rồi cuộn tròn người lại, nhắm mắt lầm bầm thêm vài câu rồi chìm vào giấc ngủ, hơi thở đều đặn vang lên.

Bình Yên đứng ngây ra đó, cả người như bị rút cạn sức lực.

Buổi tối, Tô Dịch Thừa mệt mỏi day day sống mũi. Chiều nay anh phải họp suốt mấy tiếng đồng hồ, nhìn chằm chằm vào màn hình khiến mắt anh mỏi nhừ. Anh lấy chìa khóa mở cửa, căn nhà tối om không một ánh đèn. Anh khẽ nhíu mày, Bình Yên không có nhà sao?

Anh đưa tay bật đèn. “Tạch” một tiếng, ánh sáng trắng xóa bao trùm cả căn phòng. Anh vừa nới lỏng cà vạt vừa định gọi điện cho Bình Yên thì bất chợt nhìn thấy cô đang ngồi thu mình dưới chân tường. Cô thẫn thờ nhìn anh, trên mặt vẫn còn vương dấu nước mắt.

Anh không biết đã xảy ra chuyện gì, vội vàng đặt cặp lên tủ, bước nhanh tới trước mặt cô. Anh quỳ một chân xuống, lo lắng nhìn cô hỏi: “Sao thế em? Sao lại không bật đèn?”

Bình Yên chỉ lắc đầu một cách vô hồn, không nói lời nào.

“Ưm...” Trên sofa, Lăng Nhiễm bị ánh sáng đột ngột làm cho ch.ói mắt, cô ta đưa tay che mắt, nỉ non rồi từ từ tỉnh dậy.

Nghe thấy tiếng động, Tô Dịch Thừa đột ngột quay đầu lại. Lúc này anh mới nhận ra trong nhà còn có người thứ ba, mà người đó lại chính là Lăng Nhiễm!

Lăng Nhiễm vẫn còn ngái ngủ ngồi dậy, dường như đã quên sạch những chuyện trước đó. Cô ta đưa tay vỗ vỗ cái đầu đang đau nhức vì say rượu, đôi mắt mơ màng nhìn quanh căn phòng lạ lẫm, cuối cùng dừng lại ở ánh mắt kinh ngạc của Tô Dịch Thừa.

“A Thừa?” Lăng Nhiễm thử gọi. Cô nhớ rõ ràng là mình đã mua rất nhiều rượu về nhà uống, sao A Thừa lại ở đây? “Anh... sao anh lại ở đây?”

“Câu này phải để tôi hỏi cô mới đúng.” Tô Dịch Thừa lạnh lùng nói, ánh mắt sắc lẹm nhìn cô ta.

Lăng Nhiễm sửng sốt, rồi thoáng nhìn thấy Bình Yên đang ngồi bệt dưới đất phía sau anh. Cô ta quay lại nhìn kỹ cách bài trí và trang hoàng trong phòng, bỗng nhận ra đây không phải nhà mình, mà cô ta hoàn toàn không nhớ nổi tại sao mình lại có mặt ở đây! “Tôi... sao tôi lại ở đây? Vừa rồi tôi rõ ràng đang uống rượu ở nhà mà!”

Hít một hơi thật sâu, Tô Dịch Thừa lạnh giọng nói: “Lăng Nhiễm, tôi cứ ngỡ đêm đó mình đã nói rất rõ ràng với cô rồi. Chuyện quá khứ cứ coi như đã qua đi, hiện tại chúng ta ai cũng có cuộc sống riêng, và tôi rất hài lòng, trân trọng cuộc sống hiện tại của mình. Tôi không hy vọng cô đến quấy rầy tôi hay người nhà của tôi thêm một lần nào nữa.”

“Tôi... tôi không có...” Lăng Nhiễm nhìn anh, trong mắt đầy vẻ ủy khuất.

“Mời cô ra khỏi đây cho.” Tô Dịch Thừa lạnh lùng ra lệnh, không một chút nể tình. Nói xong anh quay người đi, không thèm nhìn cô ta lấy một cái, cúi xuống đỡ Bình Yên dậy.

“A Thừa...” Phía sau, Lăng Nhiễm khẽ gọi tên anh, nước mắt lăn dài trên má. Trái tim cô ta thắt lại vì đau đớn và tủi thân, cô ta lẩm bẩm cầu xin: “Đừng đối xử với em như vậy, đừng tuyệt tình với em như thế được không...” Giọng điệu đầy vẻ khẩn cầu và hy vọng xa vời.

Tô Dịch Thừa hoàn toàn thờ ơ, anh nửa ôm nửa dìu Bình Yên đi về phía phòng ngủ chính, không hề ngoảnh đầu lại nhìn Lăng Nhiễm lấy một lần.

Tô Dịch Thừa đỡ Bình Yên ngồi xuống giường, nhìn những vệt nước mắt chưa khô trên mặt cô, lòng anh dâng lên một nỗi xót xa. Anh đưa tay vuốt ve khuôn mặt cô, khẽ mắng: “Đồ ngốc.” Anh không biết Lăng Nhiễm đã nói gì với cô, nhưng nhìn dáng vẻ này, chắc chắn cô lại suy nghĩ lung tung rồi. Cô quá đỗi dịu dàng, tính cách lại quá ôn hòa, dù bị bắt nạt cũng không biết nói lời nặng nề. Anh yêu cái vẻ dịu dàng, điềm đạm ấy của cô, nhưng đồng thời cũng lo lắng cô sẽ bị người khác ức h.i.ế.p. Anh chưa bao giờ biết mình lại là một người mâu thuẫn đến thế.

Anh khẽ thở dài lắc đầu, không biết tính cách này của cô là tốt hay xấu, chỉ thấy nhìn cô thế này, lòng anh khó chịu vô cùng. Anh cúi xuống đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô, sau đó vào phòng tắm vắt một chiếc khăn ấm, cẩn thận lau đi những vệt nước mắt trên mặt cô, vừa lau vừa nói: “Đừng để tâm đến những lời cô ta nói.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.