Cưới Trước Yêu Sautrước - Chương 304
Cập nhật lúc: 20/01/2026 01:01
Thật ra trong lúc đó cô có nghĩ đến việc pha cà phê mang vào cho anh, chỉ là đến cửa rồi, do dự mãi mà vẫn không đưa tay gõ cửa, lại bưng cà phê quay về.
Đặt quyển sách trên tay xuống, cô vén chăn bước xuống giường, đi đến trước bình hoa, cúi đầu khẽ ngửi mùi hương thoang thoảng. Thật ra nói giận thì cũng chỉ là chuyện nhất thời tối qua, sáng nay thức dậy cô đã hết giận từ lâu, bây giờ là bướng bỉnh nhiều hơn là tức giận.
Tay nhẹ nhàng lướt qua những cánh hoa kiều diễm, khóe miệng khẽ cong lên thành một nụ cười. Cô nhìn cánh cửa phòng đang đóng c.h.ặ.t, thật ra cô cũng không khóa cửa, cũng không có ý định thật sự không cho anh về phòng ngủ. Quen ngủ trong lòng anh rồi, rời khỏi vòng tay anh, cô thật sự có chút khó ngủ.
Nhìn chiếc đồng hồ báo thức đặt trên tủ đầu giường, thời gian đã không còn sớm. Bình Yên không biết anh đã làm việc xong trong thư phòng chưa, cũng không định ra ngoài xem xét, cô trực tiếp vén chăn lên giường, tắt đèn, ép mình nhắm mắt ngủ.
Khi Tô Dịch Thừa mở cửa bước vào thì đã gần mười một giờ. Tối nay Trịnh bí thư đột nhiên gọi điện đến nói ban ngày anh ta đã nhầm lẫn tài liệu. Bận rộn cả buổi tối mới giải quyết xong mọi việc.
Anh tắm rửa thay đồ ngủ ở phòng khách, cầm chìa khóa chuẩn bị mở cửa vào thì mới phát hiện ra cửa phòng ngủ không hề khóa. Mở cửa bước vào, chỉ thấy Bình Yên đã nằm nghiêng trên giường, hơi thở đều đặn, sâu lắng, dường như đã ngủ say.
Cố gắng hết sức để hành động của mình thật nhẹ nhàng, anh cũng không bật đèn, mà mò mẫm nương theo ánh trăng trắng bạc xuyên qua rèm cửa chiếu vào, khẽ khàng vén chăn lên giường từ phía bên kia. Anh cẩn thận đỡ đầu cô dậy, luồn tay xuống dưới gáy để cô gối lên cánh tay mình như mọi khi. Bình Yên trên giường khẽ ưm một tiếng, sau đó xoay người lăn thẳng vào lòng anh. Đầu nhỏ cọ cọ trong lòng anh, dường như tìm được một vị trí thoải mái, sau đó an tâm ngủ, hơi thở cũng dần dần ổn định lại.
Tô Dịch Thừa nhìn người con gái bé nhỏ trong lòng, khẽ cười cong khóe miệng, sau đó cúi đầu hôn lên mái tóc cô. Làm xong tất cả, anh mới nhắm mắt lại, hòa cùng nhịp thở của cô mà chìm vào giấc ngủ. Chỉ là anh không biết, ngay khoảnh khắc anh nhắm mắt, người trong lòng anh đột nhiên mở mắt ra, khóe miệng cong lên một nụ cười ranh mãnh.
Quả nhiên là đã quen với vòng tay của anh, quen với hơi ấm của anh vào ban đêm. Đêm nay, được anh ôm, Bình Yên ngủ rất ngon, gần như không tỉnh giấc lần nào, một giấc ngủ thẳng đến hừng đông.
Mơ màng mở mắt ra, chỉ thấy trước mắt là một khuôn mặt tuấn tú phóng đại. Thấy cô tỉnh lại, anh cong cong hàng mi nói: “Chào buổi sáng.” Sau đó không đợi Bình Yên có phản ứng gì, đột nhiên cúi người xuống, hôn lên môi cô.
Bình Yên giãy giụa vỗ vỗ anh, nhưng không đẩy ra được, cuối cùng chỉ đành để anh trao một nụ hôn kiểu Pháp nồng nàn, lúc này anh mới có chút thở dốc buông cô ra.
Dựa vào lòng anh, một lúc lâu sau mới điều hòa được hơi thở, Bình Yên một tay đẩy anh ra, giả vờ tức giận nhìn anh, gắt: “Sao anh lại ở trong phòng! Chúng ta không phải đang chiến tranh lạnh sao!”
Tô Dịch Thừa cười, đưa tay véo mũi cô, cười hỏi: “Vậy tối qua sao không đuổi anh xuống giường?” Anh đương nhiên biết tối qua lúc anh vào cô không hề ngủ!
“Em, em ngủ rồi.” Bình Yên nói, tức giận liếc anh một cái rồi nói: “Làm sao em biết được anh lại vô sỉ lẻn vào như vậy!”
“Thật sao?” Tô Dịch Thừa cười tà mị, nhìn cô, đưa tay vén lọn tóc mái rơi trên trán cản tầm nhìn của cô, có chút vô tội nói: “Anh tưởng em cố ý để cửa cho anh.”
Bình Yên tức giận liếc anh một cái, đương nhiên sẽ không thừa nhận cửa là cô cố ý để cho anh, cứng miệng nói: “Em không có.”
Tô Dịch Thừa chỉ cười, cũng không vạch trần cô. Anh cưng chiều xoa đầu cô, vén chăn đứng dậy. Hôm nay anh dự tính sẽ bận rộn cả ngày, chín giờ sáng có cuộc họp, anh phải đến văn phòng lúc tám rưỡi để chuẩn bị tài liệu và bản thảo phát biểu.
Lúc ăn sáng, Tô Dịch Thừa nói với cô tối nay anh có thể sẽ về muộn, bữa tối bảo cô tự giải quyết, không cần chờ anh. Bình Yên gật đầu, cô nhớ anh từng nói hôm nay lệnh bổ nhiệm nhân sự của anh sẽ được ban hành, chắc là hôm nay anh sẽ rất bận.
Có những tin tức luôn lan truyền rất nhanh, rõ ràng bên này còn chưa định hình, mà bên ngoài đã truyền đến mức ai ai cũng biết. Bình Yên lúc này vừa đến công ty đặt cặp tài liệu lên bàn làm việc, máy tính còn chưa mở, bên kia Hoàng Đức Hưng đã tươi cười đi vào, nhìn Bình Yên, vội vàng chúc mừng: “Bình Yên à, nghe nói Tô đặc trợ được thăng chức, thật là chúc mừng chúc mừng nhé.”
