Cưới Trước Yêu Sautrước - Chương 57
Cập nhật lúc: 19/01/2026 07:01
Tô Dịch Thừa nhìn cô chằm chằm, ánh mắt không hề chớp, phảng phất như đang nhìn thấy một báu vật nào đó, chỉ sợ chớp mắt một cái là sẽ bỏ lỡ điều gì.
Cố Bình Yên bị nhìn đến mức rất ngượng ngùng, cô tránh ánh mắt anh, không dám đối diện, đồng thời trong lòng lại hung hăng hỏi thăm mấy đời tổ tông nhà Lâm Lệ.
“Thật ra, em… Cái này, bộ đồ ngủ này không phải của em…” Tay cô siết c.h.ặ.t chiếc khăn tắm.
“Bình Yên.”
Cố Bình Yên định giải thích gì đó, nhưng lại bị anh ngắt lời, rồi im bặt, cô ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn anh.
Tô Dịch Thừa nhìn chằm chằm vào cô, sau đó bước về phía cô, nhìn cô một lúc lâu, rồi vươn tay ôm c.h.ặ.t cô vào lòng, ở bên tai cô nhẹ giọng hỏi: “Bình Yên, em chuẩn bị xong chưa?”
Giọng nói của anh vì bị d.ụ.c vọng giày vò mà trở nên vừa khàn đặc lại vừa đầy từ tính, vào giờ phút này nghe lại có một hương vị mê hoặc lòng người, khiến Cố Bình Yên hoàn toàn quên mất phải phản ứng thế nào, chỉ ngây ngốc đứng yên để anh ôm.
Tô Dịch Thừa ôm lấy cô, thân thể mềm mại không xương lúc này đang bị anh ôm c.h.ặ.t, lý trí của anh dường như đã hoàn toàn biến mất vào khoảnh khắc cô bước ra từ phòng tắm, hơi thở từ nông chuyển sang sâu, cuối cùng trở nên dồn dập.
Cố Bình Yên bị nhiệt độ trên người anh dọa sợ, cả người bị anh ôm c.h.ặ.t, hai cơ thể không một kẽ hở áp sát vào nhau.
“Bình Yên…” Giọng nói trầm thấp khàn đặc của anh vang lên bên tai cô.
Cô có chút sợ hãi, dường như biết được chuyện gì sắp xảy ra, nhưng muốn đẩy anh ra lại hoàn toàn không có sức lực để từ chối, chống cự.
Tô Dịch Thừa hôn lên tai cô, để lại những vết đỏ nhàn nhạt trên chiếc cổ trắng nõn của cô, đó là dấu ấn anh dành cho cô.
Thật ra trước khi ra ngoài, Cố Bình Yên đã chuẩn bị tâm lý, ngày này sớm muộn gì cũng sẽ đến, đêm nay chỉ có thể xem như là ý trời trêu người, nếu còn từ chối nữa thì thật sự quá vô lý. Tuy vẫn còn chút căng thẳng, có chút lo lắng, nhưng giờ phút này Cố Bình Yên cũng đang dần học cách chấp nhận.
Nghĩ vậy, Cố Bình Yên nhắm mắt lại, quên đi những lo lắng và sợ hãi trong lòng, giao phó cả con người mình cho anh, anh là chồng cô, là người sẽ cùng cô kề vai sát cánh trong những năm tháng tương lai. Cô từ từ giơ tay lên ôm lấy cổ anh, học cách chậm rãi đáp lại nụ hôn của anh.
Cảm nhận được sự đáp lại của cô, đó dường như là một lời cổ vũ không lời, Tô Dịch Thừa càng ôm cô c.h.ặ.t hơn, nụ hôn của anh cũng trở nên cuồng dã hơn.
Cố Bình Yên tuy không theo kịp nhịp điệu của anh, nhưng cũng cố gắng hết sức để phối hợp.
Trong lúc cọ xát, chiếc khăn tắm vốn quấn trên người không biết đã bị kéo tuột xuống từ lúc nào, bộ nội y tình thú gợi cảm mặc trên người Cố Bình Yên ẩn hiện, làn da trắng nõn tôn lên màu hồng phấn rực rỡ khiến cả người Cố Bình Yên trông thật kiều diễm, gợi cảm mê người.
Tô Dịch Thừa ngây ngốc nhìn, ánh mắt hoàn toàn không thể rời đi. Cô còn đẹp hơn cả những gì anh tưởng tượng, bộ đồ này mặc trên người cô còn quyến rũ hơn cả trăm lần!
Cảm giác lành lạnh khiến Cố Bình Yên hoàn hồn, cô mở mắt ra, chỉ thấy đôi mắt rực lửa của Tô Dịch Thừa đang nhìn chằm chằm mình. Cô đột nhiên cúi đầu, mới phát hiện khăn tắm đã sớm tuột xuống nằm dưới chân, lúc này trên người cô chỉ mặc món ‘quà cưới’ mà Lâm Lệ tặng.
Cô đột nhiên đưa tay che trước n.g.ự.c, đôi mắt to ngượng ngùng nhìn anh có chút co quắp bất an, khuôn mặt nhỏ nhắn trong nháy mắt đỏ bừng nóng rực, bị anh nhìn chằm chằm khiến cô rất không tự nhiên, cuối cùng có chút thẹn quá hóa giận mà mắng yêu: “Lưu manh, không được nhìn nữa!”
Tô Dịch Thừa hoàn toàn phớt lờ lời mắng yêu của cô, anh đã hoàn toàn bị cảnh đẹp trước mắt hấp dẫn. Đàn ông, quả nhiên là loài động vật dễ bị nửa thân dưới chi phối.
Cố Bình Yên tay che phía trên lại không che được phía dưới, cuối cùng dứt khoát nhắm mắt làm liều, vươn tay che c.h.ặ.t mắt Tô Dịch Thừa, hờn dỗi nói: “Không, không được nhìn.”
Bị cô che mắt, khóe miệng Tô Dịch Thừa từ từ cong lên thành một nụ cười. Anh đã sớm tưởng tượng ra dáng vẻ của cô khi mặc bộ đồ đó, đâu phải chỉ dùng tay che là có thể che được.
Anh vươn tay dùng sức ôm cô vào lòng một lần nữa, thân thể mềm mại của cô dán vào n.g.ự.c anh, môi anh lướt qua tai cô, hơi thở ấm áp phả vào tai cô.
Cố Bình Yên không nhịn được run rẩy, tim đập thình thịch.
“Bình Yên.” Tô Dịch Thừa khẽ gọi, giọng nói trầm khàn vang lên bên tai cô, “Em đang quyến rũ anh đấy à?” Giọng điệu đó, còn mang theo chút hương vị khiêu khích.
Cố Bình Yên vội lắc đầu, cố gắng giải thích, “Em, em không có, bộ đồ ngủ là Lâm Lệ mua, em vốn dĩ không…”
