Cưới Trước Yêu Sautrước - Chương 95: Oan Gia Ngõ Hẹp

Cập nhật lúc: 19/01/2026 08:08

Bình Yên ngẩn người nhìn cô ta. Cô đương nhiên nhận ra người này, Đồng Tiêu Tiệp – người từng được mệnh danh là hoa khôi xinh đẹp nhất đại học T.

Đồng Tiêu Tiệp khoác tay Mạc Phong đi tới, ánh mắt khẽ lướt qua mọi người rồi dừng lại trên người Bình Yên. Khóe miệng cô ta vẫn giữ nguyên nụ cười, ngay cả biểu cảm trên mặt cũng không hề thay đổi. So với sự kinh ngạc và sững sờ trong mắt Bình Yên, cô ta tỏ ra thản nhiên hơn nhiều.

Không dừng lại quá lâu trên người Bình Yên, cô ta thu hồi ánh mắt nhìn về phía Đồng Văn Hải: “Ba, con vừa mới hỏi anh Mạc Phong xem ba có đến không, vừa nhắc xong đã thấy ba đang đứng đây cười nói rồi.”

“Tiêu Tiệp, các con đến rồi à.” Đồng Văn Hải mỉm cười nhìn con gái, sau đó quay sang giới thiệu: “Đây là Tổng giám đốc Hoàng của công ty Chân Thành, đây là kiến trúc sư Tiếu, còn đây là kiến trúc sư Cố. Ba nghe Mạc Phong nói dạo này đang bàn chuyện hợp tác với Chân Thành, nghĩ chắc sau này các con sẽ có nhiều cơ hội tiếp xúc nên giới thiệu cho biết mặt trước.”

Đồng Tiêu Tiệp mỉm cười gật đầu với họ, nhưng biểu cảm không mấy thân thiện, luôn giữ một khoảng cách vô hình. Sau đó cô ta quay sang nhìn Mạc Phong, nói: “Mấy ngày nay anh toàn về muộn, chắc là bận chuyện hợp tác nhỉ.” Nói đoạn, cô ta đưa tay chỉnh lại chiếc cà vạt hơi lệch cho anh ta, tiếp lời: “Hazzi, anh xem anh kìa, vừa mới về nước đã lao đầu vào công việc y hệt hồi ở Mỹ vậy. Chẳng lẽ anh không sợ kiệt sức sao?” Đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại đầy vẻ xót xa.

Mạc Phong cười có chút gượng gạo, gạt tay cô ta xuống, nhưng đôi mắt lại nhìn thẳng vào Bình Yên.

Đồng Tiêu Tiệp dõi theo ánh mắt của anh ta, vừa vặn đối diện với mắt Bình Yên. Khóe miệng cô ta khẽ nhếch lên, nhìn Bình Yên cười nói: “Vị này là đàn chị Bình Yên phải không? Đã lâu không gặp, chị thay đổi nhiều đến mức em suýt không nhận ra.”

Đàn chị. À, cách xưng hô này thật quái dị, rõ ràng họ học cùng khóa, cô trở thành đàn chị của cô ta từ bao giờ thế?

Bình Yên chỉ mỉm cười, không đáp lời. Thật ra cô cũng chẳng biết nói gì. Có lẽ trước đây ở trường họ từng gặp nhau, nhưng ngay cả chào hỏi xã giao cũng chưa từng có. Bây giờ cô ta đột nhiên thốt ra một câu như vậy, cô thật sự không biết phải tiếp lời thế nào.

Tiếu Hiểu quan sát màn tương tác giữa họ, khóe miệng gợi lên nụ cười đầy ẩn ý. Cô ta nghĩ bức ảnh mình gửi trước đó chắc chắn Đồng Tiêu Tiệp đã nhận được. Nhìn dáng vẻ hiện tại, cô ta đoán Đồng Tiêu Tiệp cũng chẳng phải hạng vừa, với tính cách của Bình Yên, e rằng không phải là đối thủ của cô ta. Nghĩ vậy, nụ cười của Tiếu Hiểu càng thêm sâu.

Không khí bỗng trở nên quỷ dị vì sự xuất hiện của Mạc Phong và Đồng Tiêu Tiệp. Đang lúc Hoàng Đức Hưng định mở lời để phá vỡ sự im lặng thì Đồng Tiêu Tiệp lại lên tiếng.

Đồng Tiêu Tiệp quay sang nói với Mạc Phong: “Em muốn đi vệ sinh một lát.”

Mạc Phong gật đầu: “Đi đi.”

Đồng Tiêu Tiệp mỉm cười quay đầu lại, nhưng không đi ngay mà nhìn Bình Yên cười nói: “Đàn chị đi cùng em nhé? Em mới về nước nên chưa đến đây bao giờ, chị dẫn đường giúp em được không?”

Bình Yên sững người. Sau cuộc điện thoại chiều nay, cô biết chắc chắn chuyện này không đơn giản chỉ là đi vệ sinh. Vừa định mở miệng từ chối thì Tiếu Hiểu đã nhanh nhảu lên tiếng: “Bình Yên đi cùng Đồng tiểu thư đi, chị vừa mới đi xong nên biết đường mà.”

Nghe vậy, Đồng Tiêu Tiệp quay sang nhìn Tiếu Hiểu đầy ẩn ý, khóe miệng hơi nhếch lên.

“Đúng đấy Bình Yên, cô đi cùng Đồng tiểu thư một chuyến đi.” Hoàng Đức Hưng đứng bên cạnh, vốn không hiểu rõ tình hình, cũng lên tiếng thúc giục.

Không biết là sợ Đồng Tiêu Tiệp sẽ làm khó Bình Yên, hay sợ Bình Yên sẽ nói gì đó với cô ta, Mạc Phong đột nhiên lên tiếng: “Để anh đưa em đi.”

Đồng Tiêu Tiệp khẽ cười thành tiếng, quay sang nhìn chồng mình, trêu chọc: “Chúng em đi vệ sinh nữ, anh là đàn ông đi theo làm gì? Hơn nữa, em và đàn chị đã nhiều năm không gặp, đương nhiên là muốn tâm sự chuyện riêng tư rồi.”

Cô ta đã nói đến mức đó, Bình Yên không thể từ chối được nữa, đành gật đầu nói: “Đi thôi, nhà vệ sinh ở hướng này.” Nói xong, cô dẫn đầu đi ra phía cửa hội trường.

Ra khỏi hội trường, Đồng Tiêu Tiệp rảo bước đuổi kịp Bình Yên: “Đàn chị đi nhanh thế làm gì?”

Bình Yên liếc nhìn cô ta, chỉ đáp: “Tôi tưởng cô đang vội.”

Đồng Tiêu Tiệp cười, đi song song với cô: “Em đúng là đang vội, nhưng cũng không đến mức đó. Chúng ta cứ thong thả đi thôi, hôm nay em đi đôi giày hơi cao nên không đi nhanh được. Vừa hay, chúng ta cũng có thể trò chuyện một chút.”

“Tôi không nghĩ giữa tôi và Đồng tiểu thư có chuyện gì để nói.” Bình Yên nói thẳng. Cô vốn không phải người thích vòng vo, nói chuyện cũng chẳng hề có kỹ xảo gì.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.