Cuốn Sổ Nợ - 4
Cập nhật lúc: 10/09/2026 13:01
Chàng ngồi ngay ngắn bên cạnh uống trà, như thể lời ấy không liên quan tới mình.
Lục phu nhân lại nói: “Nhà chúng ta không có nhiều quy củ sớm tối thỉnh an như vậy.”
“Hai đứa cứ sống ngày tháng của mình, không cần ngày nào cũng tới bầu bạn với ta.”
“Nếu Hàm Chương bắt nạt con, cứ việc nói với ta và Thanh Hòa.”
“Người làm mẫu thân như ta quản không nổi, còn có tỷ tỷ hoàng hậu của nó quản được.”
Ta thầm nghĩ, người Lục gia dường như rất không yên tâm về phẩm hạnh của con trai nhà mình.
Ra khỏi cửa, ta hỏi Lục Hàm Chương: “Rốt cuộc ngươi từng làm gì ở nhà, sao ai cũng sợ ngươi bắt nạt ta vậy?”
Chàng thản nhiên đáp: “Có lẽ vì cầu thân quá gấp, khiến họ hiểu lầm.”
“Ngươi gấp lắm sao?”
“Cũng tạm.”
“Vậy tai ngươi đỏ cái gì?”
Bước chân chàng khựng lại, rồi lập tức như không có chuyện gì đi tiếp.
“Nắng chiếu.”
Hôm ấy mây đen giăng kín, đến bóng mặt trời cũng không có.
Ta đi sau chàng cười suốt nửa dãy hành lang, lần đầu cảm thấy mối hôn sự này có lẽ thú vị hơn mình tưởng.
Ít nhất ở Lục gia, ta không cần vì ai là hoàng hậu, ai là Quý phi mà phải ưỡn lưng trước tất cả mọi người.
Họ hỏi ta ngủ có ngon không trước, rồi mới hỏi ta có thiếu thứ gì không.
Không ai nhắc ta phải thay Tô gia tranh một hơi.
Lúc chải đầu rửa mặt, ta nhìn thấy cuốn sổ bìa đen cạnh bàn trang điểm.
Có lẽ nó rơi ra từ hỉ phục hôm qua của chàng.
Ta do dự hết một tuần trà, rốt cuộc vẫn không nhịn được mà mở trang đầu.
Vĩnh An năm thứ mười hai, ngày mùng bảy tháng ba, yến hải đường.
Tô Minh Đường cướp bốn miếng bánh quế hoa, ăn hai miếng, hai miếng còn lại dùng khăn tay gói mang đi.
Ngày hôm sau đau răng.
Bên dưới còn có một dòng khác, nét chữ nhỏ hơn đôi chút.
Ô mai có hiệu quả, nàng đã ăn.
Trang thứ hai viết, nàng giấu bao cổ tay của ta, nấp sau chuồng ngựa nhìn trộm.
Ta đã chuẩn bị trước một bộ mới.
Nàng chờ nửa ngày không xem được trò cười, dường như rất thất vọng.
Trang thứ ba viết, nàng bỏ dế vào túi sách của ta.
Dế kêu hết một tiết học, phu t.ử phạt ta chép sách.
Ban đêm nàng trèo cửa sổ vào thư trai, chép giúp ta một nửa còn lại.
Chữ quá xấu, không dám nộp.
Đọc tới đây, mặt ta lập tức nóng lên.
Nửa quyển sách chép hỏng ấy rõ ràng đã bị ta ném xuống rãnh nước sau thư viện.
Sao chàng biết là ta viết?
Ta tiếp tục lật về sau.
Mỗi một khoản đều là chuyện nhỏ ta tưởng đã chẳng còn ai nhớ.
Ta từng va vào vai chàng, cũng từng khi mái hiên rơi ngói mà kéo tay áo chàng.
Ta từng cười chàng cưỡi ngựa kém, nhưng khi người khác trêu ngựa của chàng lại dùng roi quất vào tay kẻ kia.
Ta từng cướp ô của chàng, rồi lúc mưa lớn nhất lại quay trở về, tức giận đưa chàng đến tận cổng Lục gia.
Trong cuốn sổ không ghi chàng thiệt mất bao nhiêu bạc, cũng không có một câu trách móc.
Chàng chỉ ghi ta đã làm gì, rồi sau đó lại làm gì.
Giữa cuốn sổ còn kẹp một cánh hoa hải đường đã khô.
Năm ấy tan học, ta trèo cây bẻ hoa, không cẩn thận ngã vào lòng chàng.
Để che giấu sự chật vật, ta còn quay sang đổ lỗi cho chàng, nói chàng chắn đường, rồi ném cho chàng cành hải đường nở đẹp nhất làm bồi lễ.
Ta cứ tưởng chàng đã ném đi từ lâu.
Cánh hoa mỏng đến gần như trong suốt, mép đã ngả nâu, nhưng vẫn được ép phẳng phiu.
Bên cạnh chỉ ghi một câu: Hôm nay nàng rơi từ trên cây xuống, may mà ta đỡ được.
Không viết ta nện chàng lùi ba bước, cũng không viết ta giẫm bẩn áo mới của chàng.
Thế này mà gọi là đòi nợ sao?
Ta đang xem đến xuất thần thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng bước chân.
Ta cuống quýt khép sổ, định nhét về chỗ cũ, Lục Hàm Chương đã đẩy cửa đi vào.
Bốn mắt nhìn nhau.
Chàng nhìn ta, lại nhìn cuốn sổ bị khuỷu tay ta đè lên.
“Xem xong rồi?”
“Ai xem?”
Ta theo bản năng chối.
“Nó tự mở ra đấy.”
“Ừ.”
Chàng gật đầu.
“Gió trong phủ thật hiểu chuyện.”
Ta bị chặn đến không nói được gì, đành đẩy cuốn sổ trả lại cho chàng.
“Ngươi ghi những thứ này để làm gì?”
Lục Hàm Chương không trả lời.
Chàng cất sổ đi, lại lấy từ trong tay áo một gói giấy nhỏ đặt trước mặt ta.
Vẫn là ô mai xanh muối.
“Nhà bếp làm chua quá, ta mua ở ngoài về.”
Chàng xoay người định đi, ta bỗng phát hiện mặt trời đã lặn hơn nửa.
Trong phòng chưa thắp đèn.
Khi chàng bước qua ngạch cửa, chân rõ ràng khựng lại một chút.
Ta gọi: “Lục Hàm Chương.”
Chàng quay đầu, ánh mắt lại không rơi chính xác lên người ta.
Đèn lửa
Ta không lên tiếng ngay.
Lục Hàm Chương đứng bên cửa tối mờ, ánh mắt vượt qua vai ta, dừng ở phía bình phong không một bóng người.
Chàng giống như đang chờ ta nói tiếp, lại giống như hoàn toàn không biết ta đang ở đâu.
Ta thử dịch sang bên cạnh hai bước.
Ánh mắt chàng không hề theo qua.
“Ngươi không nhìn thấy?”
Chàng im lặng một lát mới nói: “Sau khi trời tối thì nhìn không rõ lắm.”
Ta bước tới trước mặt chàng, giơ tay quơ qua quơ lại trước mắt.
Chàng chuẩn xác nắm lấy cổ tay ta.
“Chỉ là nhìn không rõ, không phải điếc.”
Bị bắt tại trận, ta có phần xấu hổ.
“Ta chỉ thử thôi.”
“Thử ra được gì?”
“Ngươi cũng biết giả vờ thật.”
Chàng buông ta ra, giọng nghe không rõ vui giận: “Hồi nhỏ ta từng bệnh nặng một trận, sau đó để lại tật này.”
“Ban ngày không sao, chỉ khi ánh sáng tối mới nhìn không rõ.”
“Người biết chuyện không nhiều.”
Chẳng trách trước kia tan học chàng luôn về rất sớm, cũng chưa bao giờ tham gia thi hội buổi tối.
Đôi lúc bị ta kéo đến trời tối, chàng liền đặc biệt yên lặng, mặc ta túm tay áo đưa về.
Ta vẫn luôn tưởng chàng nhát gan.
“Hoàng hậu biết không?”
