Cuốn Vương Ở Thập Niên 60[ Mang Theo Một Xe Vật Tư Nuôi Gia Đình Ở Thập Niên 60] - Chương 111:-------
Cập nhật lúc: 29/12/2025 13:49
Hồi A Cẩm còn bé, mỗi lần đến Giáng Sinh đều là do Hứa Minh Nguyệt đóng giả ông già Noel. Vì cô đóng giả quá đạt nên dù A Cẩm đã lên lớp hai, vốn là một bạn nhỏ không dễ bị lừa, thế mà vẫn bán tín bán nghi về sự tồn tại của ông già Noel.
Có lần, cô bé lỡ tay làm hỏng cái máy tính Macbook của Hứa Minh Nguyệt. Hứa Minh Nguyệt rất giận, hỏi con: "Con có biết cái máy tính của mẹ mua được bao nhiêu cây kẹo mút, mua được bao nhiêu trang phục game không hả?"
Sau khi biết được giá trị cụ thể, A Cẩm buồn bã nhưng lại rất chân thành vừa khóc vừa nói: "Mẹ ơi, con sẽ đền cho mẹ một cái máy tính khác..."
Lúc ấy Hứa Minh Nguyệt còn thầm nghĩ: Máy tính đắt như thế, mẹ xem con đền kiểu gì? Tiền mừng tuổi của con còn lâu mới đủ!
Ai ngờ lại nghe A Cẩm nghiêm túc nói: "Sắp đến Giáng Sinh rồi, con sẽ xin ông già Noel tặng con một cái máy tính y hệt, con không cần quà khác nữa..."
Ông già Noel "hàng thật" – Minh Nguyệt: "..."
Vấn đề là bạn nhỏ này thực sự rất chân thành!
Hứa Minh Nguyệt không nỡ phá vỡ nguyện vọng tốt đẹp của trẻ con, đành nói: "Ông già Noel chỉ phụ trách phát quà thôi, không quản chuyện ốm đau bệnh tật hay hư hỏng đồ đạc đâu. Nếu con không muốn bị ốm thì phải rèn luyện thân thể, phát minh ra vắc-xin. Giống như chúng ta đi tiêm vắc-xin cúm, vắc-xin viêm phổi, hay hồi nhỏ con tiêm đủ loại vắc-xin ấy, chính là để phòng bệnh đấy."
A Cẩm lập tức nói: "Vậy lớn lên con sẽ làm nhà khoa học, đi nghiên cứu các loại vắc-xin!"
Nghỉ hè vừa mới xem xong Thế vận hội Olympic, nghe con gái nói muốn lấy huy chương vàng Olympic, Hứa Minh Nguyệt bảo: "Vậy thì con phải cố lên nhé, lấy huy chương vàng Olympic trước, rồi hãy đi làm nhà khoa học."
Hứa Minh Nguyệt nói với giọng bình thản, nhưng A Cẩm thì đã hừng hực khí thế. Trẻ con đúng là dễ dụ.
...
Trở lại hiện tại, Hứa Minh Nguyệt để A Cẩm ở lại trong căn nhà trên núi hoang, dặn con đừng chạy lung tung: "Mẹ mang cái áo gi-lê qua cho thầy Mạnh của con. Thầy ấy không có quần áo mùa đông, mẹ sợ thầy c.h.ế.t rét mất."
Vốn dĩ A Cẩm không muốn mẹ đi, nhưng vừa nghe thầy Mạnh sẽ bị c.h.ế.t rét, cô bé lập tức hiểu chuyện gật đầu: "Mẹ đi nhanh rồi về nhé."
Hứa Minh Nguyệt hôn lên trán con, bật đèn cắm trại lên, khóa cửa phòng lại. Ra đến ngoài, cô khóa tiếp cổng lớn và cổng sân, vẫn chưa yên tâm mà dặn với vào: "Mẹ về ngay đây, con ở ngoan trong phòng, tuyệt đối không được ra ngoài, biết chưa?"
A Cẩm ngồi trên đệm trong lều xếp gỗ, chơi say sưa không ngẩng đầu lên: "Con biết rồi, biết rồi ạ!"
Hứa Minh Nguyệt nói đi nhanh là đi nhanh thật. Cô sợ mình chậm một bước là A Cẩm có thể tự biên tự diễn ra mấy trò nguy hiểm mà cô không tưởng tượng nổi.
Cổng trụ sở đại đội không đóng, lúc cô đến nơi thì thấy kỹ thuật viên Mạnh đang ôm một cái lò sưởi bằng gốm, ngồi ngay ở cổng lớn, không biết đang nhìn gì.
Gọi là lò sưởi tay nhưng thực chất là lò sưởi chân, hình dáng như cái giỏ hoa bằng gốm nhỏ, bỏ than củi vào rồi đặt dưới chân, người vùng này hay dùng nó để sưởi ấm.
Cô đưa cái áo gi-lê da sói cho anh, miệng trách: "Thầy Mạnh, trời lạnh thế này sao không về phòng mà lại ngồi ở cổng làm gì? Gió lùa thế kia, bệnh cảm cúm vừa mới đỡ một chút, đừng để thổi cho nặng thêm. Đây là cái áo gi-lê da sói tôi nói lần trước, anh mau mặc vào đi, trời lạnh lắm, mau vào nhà thôi."
Trước khi đi cô còn không nhịn được hỏi một câu: "Có phải người phương Bắc các anh chịu lạnh giỏi lắm không? Mùa đông phương Nam của tôi không lạnh đến mức này đâu nhỉ?"
Nghĩ lại cũng đúng, nghe nói mùa đông phương Bắc âm ba bốn mươi độ, chỗ này mới âm sáu bảy độ thì thấm vào đâu. Cô nhớ hồi đại học từng thấy mấy du học sinh Hàn Quốc giữa mùa đông giá rét mà thân trên mặc áo lông vũ dày sụ, thân dưới vẫn mặc quần đùi! Đó mới gọi là "kháng lạnh" thật sự.
Cô siết c.h.ặ.t áo lông vũ trên người, xỏ tay vào ống tay áo, vội vàng chạy về phía núi hoang.
Cô đến vội vàng, đi cũng vội vàng, không nán lại quá một giây. Ném cái áo cho anh xong là cô lại hối hả quay về, cả đi cả về chưa đến mười phút.
Mạnh Phúc Sinh nhìn bóng dáng màu xám của cô dần biến mất trong ánh sáng mờ ảo về phía núi hoang. Anh đóng cửa lại, cả thế giới như một tấm màn đen khổng lồ bao trùm lấy anh. Thứ ấm áp duy nhất lúc này chính là hơi ấm còn vương lại của cô trên chiếc áo da sói đang cầm trên tay.
Hứa Minh Nguyệt đương nhiên không thể ngày nào cũng đưa cơm ba bữa cho Mạnh Phúc Sinh. Lúc trước bàn chuyện học phí, anh đã nói cô thỉnh thoảng làm món gì ngon thì mang cho anh một phần coi như học phí là được.
Trước đây cô nhiều nhất là đưa một bữa một ngày, có khi vài ngày mới đưa một lần. Hôm qua đưa hai bữa là vì thấy anh bị bệnh. Sáng nay anh ăn cháo trai cô đưa bị dị ứng, giờ nhìn tinh thần anh đã khá hơn nhiều, tự nhiên là phải để anh tự lo liệu.
Về đến nhà, thấy A Cẩm vẫn ngoan ngoãn ngồi xếp gỗ trên giường đất, không bày trò nghịch ngợm gì, cô mới yên tâm xuống bếp nấu mì.
Lúc nấu mì, cô thỉnh thoảng lại nói vọng vào trò chuyện với A Cẩm. Trẻ con mà im lặng quá hai phút là cô phải gọi một tiếng để xác nhận con vẫn an toàn trong phòng.
Tốc độ nấu mì của cô cực nhanh. Sườn đã hầm sẵn để trong không gian trên xe, còn có một hũ sốt thịt băm cà chua. Mì luộc xong, chỉ cần múc một muỗng sốt thịt thơm phức rưới lên trên, thêm hai miếng sườn là đủ ngon tuyệt hảo.
Hai mẹ con ăn tối ngay trong bếp. Ăn xong, nhân lúc trời chưa tối hẳn, cô tranh thủ cùng A Cẩm rửa mặt, đ.á.n.h răng, ngâm chân, rồi sớm chui vào căn phòng ấm áp chơi đùa.
Buổi tối không tiện dạy toán bàn tính, dù có đèn cắm trại thì ánh sáng vẫn không đủ tốt để đọc sách. Ba việc duy nhất có thể làm là đ.ấ.m chân, kéo giãn cơ thể và tập động tác bơi bướm trên cạn. Đợi làm xong mười tổ động tác, cô ôm Tiểu A Cẩm vào lòng, vuốt ve đầu con và kể chuyện trước khi ngủ.
Lúc ngủ, A Cẩm rất thích được mẹ nhẹ nhàng vuốt đầu, hoặc nhất định phải rúc mặt vào lòng bàn tay Hứa Minh Nguyệt mới chịu ngủ, dường như làm vậy cô bé mới cảm nhận được nhiều tình yêu thương hơn.
Không biết có phải vì hoàn cảnh đơn thân khiến con bé thiếu cảm giác an toàn hay không, mà tí tuổi đầu đã thích hỏi: "Mẹ ơi, mẹ có yêu con không?"
Mỗi lần nghe câu hỏi này, Hứa Minh Nguyệt dù có chút mất kiên nhẫn nhưng lần nào cũng phải trả lời: "Yêu, yêu, yêu chứ! Mẹ không yêu cục cưng của mẹ thì còn yêu ai?"
Có lúc A Cẩm lại hỏi: "Mẹ ơi, nếu con rơi xuống nước, mẹ sẽ ăn chuối trước hay ăn táo trước?"
Lần nào Hứa Minh Nguyệt cũng cạn lời, đáp: "Mẹ sẽ đút cho con ăn một quả chuối trước, để con có sức bơi thêm hai ngàn mét nữa!"
Thực ra Hứa Minh Nguyệt cảm nhận được sự bất an thi thoảng xuất hiện của con, điều duy nhất cô có thể làm là đáp lại con một cách tích cực.
Mới chớm tối mà trên núi hoang đã tối đen như mực. Bên ngoài không chỉ lạnh, gió đông còn rít gào như tiếng khóc than, nghe như hiệu ứng âm thanh trong phim kinh dị. Trong đêm vắng vẻ thế này, dù gan Hứa Minh Nguyệt có lớn đến đâu cũng không khỏi rùng mình, ôm c.h.ặ.t lấy A Cẩm.
A Cẩm ngủ rất nhanh. Mới hơn sáu giờ, chuyện kể được một nửa thì cô bé đã ngáy khò khò như heo con. Chỉ còn lại mình cô nghe tiếng gió rít ngoài cửa sổ, mở to mắt nhìn trần nhà tối om, không tài nào ngủ được.
Cô lấy điện thoại ra (có thể sạc trên xe) nhưng chẳng có tí sóng nào. Trong máy chỉ có vài ứng dụng học tập A Cẩm tải về, nghe kể chuyện, đọc đường thi hoặc chơi game offline, ngoài ra chẳng làm được gì khác.
Lướt điện thoại một lúc thấy chán, cô cất vào không gian rồi lấy sách ra đọc. Sách cô mang theo toàn là sách học của A Cẩm, chỉ có năm sáu cuốn tiểu thuyết nhưng lại là phiên bản dành cho thiếu nhi.
Cứ thức chòng chọc đến bảy tám giờ, cô mới mơ màng ôm A Cẩm ngủ thiếp đi.
Cô thuộc kiểu tối không muốn ngủ, sáng không muốn dậy. Động lực duy nhất để rời giường là tinh thần trách nhiệm của một người "mẹ", phải dậy làm bữa sáng cho A Cẩm.
A Cẩm ngủ sớm nên dậy cũng sớm. Sáu giờ sáng cô bé đã đúng giờ tỉnh giấc. Nằm trong chăn mà m.ô.n.g như mọc gai, ngọ nguậy trái phải nhưng không dám đ.á.n.h thức mẹ. Sau đó nằm không nổi nữa, cô bé nhẹ nhàng bò dậy, tự giác cầm đồng hồ đếm ngược, dựa lưng vào tường, hai tay giơ ngược lên áp sát tường, vừa nhìn mẹ vừa tập động tác bổ trợ bơi ngửa.
Con bé im lặng tập kéo giãn suốt hai mươi phút, sau đó mới rón rén bò xuống giường đi đ.á.n.h răng.
Lúc này thực ra Hứa Minh Nguyệt đã tỉnh, chỉ là nhắm mắt không muốn động đậy thôi. Nhưng lại lo con im ắng quá chắc chắn là đang bày trò, nên dù buồn ngủ cũng phải gọi với: "A Cẩm?"
Đánh răng xong, A Cẩm đang ngồi một mình trên t.h.ả.m chống ẩm trong lều chơi sách nam châm, nghe tiếng mẹ liền đáp: "Mẹ ơi, con ở đây này!"
Hứa Minh Nguyệt thấy con vẫn an toàn ở bên cạnh mới nhắm mắt lại, ngái ngủ dặn dò: "Đừng chạy lung tung, biết chưa?"
A Cẩm ra dáng người lớn gật đầu: "Con biết rồi, bên ngoài có sói!"
Mãi đến khi trời sáng hẳn, cô bé mới cầm sách ra ngồi dưới mái hiên, ôm quyển "Nhật hữu sở tụng" và đồng hồ đếm ngược, bắt đầu bài đọc buổi sáng hàng ngày.
Hứa Minh Nguyệt bị tiếng đọc bài của A Cẩm đ.á.n.h thức. Cô thật sự không muốn dậy, nhưng cô có thể nhịn ăn sáng chứ A Cẩm thì không được. Đành phải lồm cồm bò dậy, nấu qua loa cho A Cẩm bát mì, rưới sốt thịt nấm hương lên cho con ăn.
Vốn định chuẩn bị xong cho con thì chui lại vào chăn ngủ tiếp, nhưng dậy rồi thì tỉnh ngủ luôn, đành ngồi ăn cùng con.
Ăn xong, cô vớt chỗ mì còn lại vào bát gốm, rưới thêm ít sốt thịt nấm hương thơm nức, mang sang trụ sở đại đội.
Cổng nhà mọi người đều đóng c.h.ặ.t, duy chỉ có cổng trụ sở đại đội là mở toang. Ở cửa có một người đang ngồi: tóc chải gọn gàng, râu cạo sạch sẽ, da mặt trắng như tuyết, mũi cao thẳng, ánh mắt thâm thúy. Một gương mặt trắng trẻo, điển trai đến mức ngỡ ngàng.
Ngôi làng hẻo lánh này đột nhiên mọc đâu ra một "chàng tiên t.ử" thế này? Cảm giác thật khó tả.
Hứa Minh Nguyệt còn tưởng mình nhìn nhầm, nhìn kỹ người đàn ông có làn da trắng bệch như tuyết kia, rồi lại nhìn vào bên trong đại đội bộ tối om.
Ở đây không có điện, nhà của địa chủ Giang lại xây đã lâu năm, ngói xanh tường gạch, bên trong xà ngang cột đứng, đường lát đá xanh. Cả gian nhà chính vừa sâu vừa rộng, ngay cả giếng trời cũng sâu hun hút. Khi không có ánh sáng, từ ngoài nhìn vào chỉ thấy một màu đen kịt.
Cô lại nhìn người đàn ông mảnh khảnh, ốm yếu nhưng cực kỳ đẹp trai trước mặt, lúc này mới nhận ra quần áo trên người anh ta, có chút không chắc chắn gọi: "Thầy Mạnh?"
Lần này thầy Mạnh nở nụ cười, cô cuối cùng cũng nhìn rõ.
Khóe môi anh nhếch lên một nụ cười nhạt, thực sự giống như mặt hồ băng tuyết, đẹp như một yêu tinh tuyết sinh ra từ trong hồ.
Cô ngẩn người ngắm anh một lúc, muốn nói lại thôi, cuối cùng đưa bát mì trong tay ra: "Mì tôi mới nấu buổi sáng, hơi đông lại một chút rồi."
"Cảm ơn." Giọng anh trầm ấm, vang lên như tiếng đàn cello, rất êm tai: "Cảm ơn cái áo gi-lê của cô, mặc ấm lắm."
Anh từng tưởng rằng mình sẽ không qua khỏi mùa đông giá rét này, nhưng thế giới này dường như vẫn còn những điều tốt đẹp, những con người tốt bụng. Họ giống như tia sáng trong thế giới tăm tối, khiến người ta lưu luyến, muốn gắng gượng thêm chút nữa.
Giống như dòng sông Trúc T.ử giữa băng tuyết mùa đông, giống như nụ cười rạng rỡ nhiệt tình của A Cẩm, và giống như tình yêu thuần khiết mà người phụ nữ trước mặt dành cho con mình.
"Thời gian qua làm phiền cô nhiều rồi." Cuối cùng anh cũng có thể giao tiếp như một người bình thường, chứ không còn khép kín như trước, miệng cạy cũng không mở như con trai ngậm miệng.
Mắt Hứa Minh Nguyệt vẫn chưa rời khỏi mặt anh, nhưng miệng đã buột ra những lời khách sáo theo thói quen: "Ôi dào, phiền gì đâu? Tiện tay thôi mà, anh là thầy giáo của A Cẩm, giúp đỡ là chuyện nên làm."
Vốn dĩ Hứa Minh Nguyệt định đi về, nhưng nghĩ ngợi một chút, vẫn không nhịn được chỉ vào mặt anh hỏi: "Thầy Mạnh, anh là... con lai à?"
Ánh mắt đang cười nhạt của Mạnh Phúc Sinh bỗng chốc tối sầm lại, như chìm vào đầm sâu không thấy đáy. Anh rũ mắt im lặng, sau đó nhìn cô thật sâu, một lúc lâu sau mới khẽ gật đầu: "Đúng vậy." Rồi bổ sung thêm: "Một phần tám."
Hứa Minh Nguyệt gật đầu hiểu rõ.
Thầy Mạnh tóc đen mắt đen, nhưng đường nét ngũ quan vẫn lộ ra chút bóng dáng lai tây, quá mức lập thể và sâu sắc.
Cuối cùng cô cũng hiểu vì sao trước đây thầy Mạnh luôn để râu ria xồm xoàm che kín mặt, trừ đôi mắt và cái mũi ra thì chẳng thấy gì. Gương mặt này ở cái thời đại này quá mức bất lợi.
Cô nhìn quanh thấy không có ai, mới hạ giọng nói: "Trước đây anh để râu là đúng đấy. Sau này anh cứ nuôi râu lại đi, nếu có ai hỏi tới thì cứ bảo tổ tiên có dòng m.á.u dân tộc thiểu số là được."
Nghe vậy, đôi mắt anh lại thoáng chốc tràn đầy ý cười. Dưới nền tuyết trắng, nụ cười ấy thanh khiết, mang theo chút cảm giác ốm yếu, mong manh, đẹp đến mức phạm quy.
