Cuốn Vương Ở Thập Niên 60[ Mang Theo Một Xe Vật Tư Nuôi Gia Đình Ở Thập Niên 60] - Chương 124:------
Cập nhật lúc: 30/12/2025 10:22
Vương Căn Sinh còn được coi là may mắn. Hắn không phải nhảy xuống, mà trong lúc trèo tường, do tường quá trơn và bị giật mình, hắn trượt tay ngã sấp mặt vào trong. May mắn là hắn không rơi trúng bẫy chông tre, mà cắm đầu vào bụi gai.
Tuy mấy ngày tuyết rơi dày đã phủ kín bụi gai, nhưng khổ nỗi hắn xui xẻo, tường cao chắn gió tuyết nên góc tường này tuyết rơi ít nhất, lớp tuyết phủ trên bụi gai mỏng hơn những chỗ khác.
Cả người hắn to đùng ngã xuống, đè bẹp dúm bụi gai dưới lớp tuyết. Những cái gai nhọn hoắt xuyên qua lớp tuyết xốp, đ.â.m thẳng vào mặt hắn, suýt chút nữa đ.â.m xuyên cả mí mắt. Nếu không có lớp tuyết cản lại, e rằng mắt hắn đã bị chọc mù.
Nếu là ngày thường không có tuyết và bụi gai làm đệm, cú ngã này sợ là gãy cổ như chơi.
Hắn còn lăn một vòng vào bẫy chông tre, lần này bị đ.â.m cũng không nhẹ. Cũng may là mặc quần áo bông dày cộm nên người không bị xiên thủng. Lúc Hứa Minh Nguyệt vào hậu viện, hắn vừa đau đớn rút đầu ra khỏi bụi gai, mặt mũi đầy lỗ m.á.u, hai mắt nhắm nghiền, m.á.u me bê bết trên mí mắt và mặt, hai tay ôm mắt gào thét t.h.ả.m thiết.
Không đợi hắn kịp phản ứng, Hứa Minh Nguyệt đã xách cây gậy gỗ, phang cho hắn một gậy, vừa đ.á.n.h vừa la làng: “Cứu mạng! Có trộm! Nhà có trộm!”
Tiếng la của cô làm A Cẩm trong phòng tưởng mẹ gặp chuyện, sợ hãi khóc thét lên, đập cửa phòng đã bị khóa c.h.ặ.t: “Mẹ ơi! Mẹ ơi! Ai cứu mẹ cháu với!”
Mạnh Phúc Sinh ở ngoài tường nghe tiếng hai mẹ con, tưởng họ gặp chuyện thì lòng nóng như lửa đốt. Anh vớ lấy cây gậy gỗ thô nhặt trên núi, xông vào đ.á.n.h túi bụi đám người bên ngoài!
Vừa đ.á.n.h anh vừa hét lớn: “Chủ nhiệm Hứa! Chủ nhiệm Hứa đừng sợ, tôi đã báo cho Bí thư rồi, người của đại đội bộ sắp đến ngay!”
Đám người bên ngoài đang bò tường bị bắt quả tang vốn đã hoảng, nghe Mạnh Phúc Sinh hô hoán người của đại đội sắp đến thì càng cuống cuồng.
Vương Căn Minh xưa nay không biết đ.á.n.h nhau, càng không đời nào vì em vợ mà liều mạng. Vừa nhìn thấy thân hình cao lớn của Mạnh Phúc Sinh, hắn co cẳng chạy ngay, lúc chạy còn không quên kéo theo Vương Phán Đệ: “Không chạy còn đứng đó chờ ăn đòn à?”
Vương Phán Đệ vốn tính nhát gan, bị chồng kéo đi liền cắm đầu chạy theo. Hai vợ chồng chạy một mạch lên đê mới dám dừng lại thở dốc. Quay đầu nhìn về hướng thôn Giang Gia, ả nếu kéo Vương Căn Minh: “Kìa! Căn Minh, bố mẹ tôi vẫn còn ở núi hoang, chưa chạy ra được!”
Vương Căn Minh mất kiên nhẫn gạt tay vợ ra: “Chạy được đứa nào hay đứa nấy. Cô nhìn đám người kia xem, cô đ.á.n.h lại được họ không?”
Vương Phán Đệ nhìn về phía thôn Giang Gia, thấy một đoàn người cầm đòn gánh, gậy gộc đang rầm rập kéo đến núi hoang, ả cuống cuồng xoay vòng tại chỗ: “Thế phải làm sao bây giờ? Em trai tôi vẫn còn ở đó! Đông người thế kia, không khéo bị đ.á.n.h gãy chân mất?” Ả kéo tay chồng cầu xin: “Căn Minh! Căn Minh, mình quay lại xem thế nào đi?”
Vương Căn Minh sợ c.h.ế.t rụt cổ lại: “Muốn đi thì cô đi, tôi không đi!”
Vương Căn Minh không đi, Vương Phán Đệ cũng chẳng dám đi, hai vợ chồng cứ thế đứng trên đê nơm nớp lo sợ.
Mạnh Phúc Sinh đ.á.n.h người cũng có chọn lọc, ưu tiên "chăm sóc" hai gã đàn ông trong đám. Vương Căn Minh chạy nhanh, còn Tạ Nhị Ngưu vì lo cho Vương Chiêu Đệ, hơn nữa bản tính vốn không thích gây sự nên lãnh trọn nhiều gậy nhất.
Vương Chiêu Đệ thấy chồng bị đ.á.n.h thì không chịu để yên, rút một cành cây dưới tuyết quất tới tấp vào đầu Mạnh Phúc Sinh.
Vương lão đầu và Vương lão thái tuy một người già yếu, một người bệnh tật, nhưng đ.á.n.h nhau cũng chẳng ngán ai. Cùng với con gái út, hai ông bà xông vào đ.ấ.m đá túi bụi Mạnh Phúc Sinh.
Mạnh Phúc Sinh cũng chẳng nể nang gì đàn bà hay người già. Anh từng bị đi đày, bị vợ trước tố giác bằng chính những bức thư anh trao đổi kỹ thuật với chuyên gia Liên Xô. Trong nửa năm bị phê bình kiểm điểm, anh còn bị chính học sinh của mình nh.ụ.c m.ạ và chèn ép thậm tệ. Những khuôn mặt méo mó, ác độc ấy ám ảnh trong đầu anh như những con quỷ dữ. Anh thậm chí không nghe rõ họ c.h.ử.i rủa gì, cả thế giới như một cơn ác mộng ma quái, khuôn mặt mọi người bị kéo dài ra thành hình thù quỷ dị.
Giống hệt Vương Chiêu Đệ trước mắt lúc này.
Nên khi Vương Chiêu Đệ cầm gậy lao tới, anh không hề khách khí, theo phản xạ phang thẳng vào khuôn mặt đang há hốc mồm như muốn nuốt chửng anh ấy.
Vương Chiêu Đệ không kịp đề phòng, bị gậy đập trúng má trái, đau điếng người, đứng ngây ra mất hai giây.
Đến khi hoàn hồn, ả hét lên ch.ói tai: “Tạ Nhị Ngưu! Anh cứ đứng nhìn tôi bị đ.á.n.h mà không đ.á.n.h lại à?”
Tạ Nhị Ngưu đang ôm đầu ngồi xổm chịu trận, nghe vợ bị đ.á.n.h vội vùng dậy, lao tới ôm c.h.ặ.t lấy Vương Chiêu Đệ che chắn, mặc cho gậy của Mạnh Phúc Sinh quất tới tấp vào lưng mình.
Vương Chiêu Đệ tức tối đá vào chân chồng: “Tôi bảo anh đ.á.n.h nó cơ mà!”
Vừa tức vừa đau, ả òa khóc nức nở.
Từ nhỏ chứng kiến cảnh ông bà nội, rồi bố đ.á.n.h mẹ, thấy mẹ m.a.n.g t.h.a.i ăn vụng nắm đậu mà bị bà nội c.h.ử.i rủa từ đầu làng đến cuối xóm, ả vô cùng căm ghét tính cách nhu nhược của mẹ mình. Vì thế ả lớn lên trở nên đanh đá, ai bắt nạt là ả lao vào khô m.á.u, cùng lắm thì liều cái mạng này!
Khi chọn chồng, ả theo phản xạ tránh xa những gã đàn ông có tính cách giống bố và ông nội mình, chọn Tạ Nhị Ngưu hiền lành dễ bảo. Tạ Nhị Ngưu đúng là trái ngược hoàn toàn với bố và ông nội ả, nhưng tính tình lại quá lành, quá nhu nhược, gặp chuyện là co vòi lại.
Vương lão thái thấy tình hình không ổn liền lăn ra tuyết ăn vạ: “Ối giời ơi! Ối giời ơi! C.h.ế.t tôi rồi! Đừng đ.á.n.h nữa! Đừng đ.á.n.h nữa! G.i.ế.c người rồi! Bà già này sắp c.h.ế.t rồi!”
Vương lão đầu đ.á.n.h không lại Mạnh Phúc Sinh, thấy vợ nằm rên hừ hừ thì ngứa mắt đạp cho hai cái: “Muốn c.h.ế.t thì về nhà mà c.h.ế.t!”
Cảnh này đập vào mắt Vương Chiêu Đệ. Đánh không lại Mạnh Phúc Sinh, ả quay sang húc đầu vào bố đẻ: “Ông lại đ.á.n.h mẹ tôi!”
Cú húc mạnh khiến Vương lão đầu ngã lăn quay ra tuyết. Vương lão thái kinh hãi, vỗ mạnh vào người con gái: “Cái con ranh tìm đường c.h.ế.t này, mày húc bố mày làm gì? Bố mày gần 70 tuổi rồi, nhỡ có mệnh hệ gì thì làm sao?”
Bà xót xa sờ nắn khắp người Vương lão đầu, xem xét kỹ lưỡng, miệng kêu oai oái: “Ông ơi, ông có sao không? Có đau ở đâu không?”
Vương lão đầu hoàn hồn tát bốp một cái vào mặt vợ: “Bà nhìn xem bà đẻ ra đứa con gái tốt chưa kìa!”
Bị tát, Vương lão thái lại quay sang c.h.ử.i bới Vương Chiêu Đệ.
Vương Chiêu Đệ thấp bé đứng giữa trời tuyết, tủi thân nước mắt ngắn nước mắt dài. Ả quệt nước mắt, vừa khóc vừa bỏ đi về phía chân núi: “Từ giờ tôi mặc kệ ông bà!”
Vương lão thái vừa nãy còn c.h.ử.i con gái, giờ vội gọi với theo: “Em trai mày còn ở trong kia, mày đi đâu mà đi! Nhị Ngưu, Nhị Ngưu mau gọi cái Chiêu Đệ lại, em trai nó còn ở trong kia thì nó đi đâu được!” Rồi bà đ.ấ.m thùm thụp xuống tuyết c.h.ử.i đổng: “Cái con ranh này sao mà chẳng hiểu chuyện gì cả, đến bố nó mà nó cũng đ.á.n.h!”
Tạ Nhị Ngưu bị đ.á.n.h đau ê ẩm khắp người nhưng vẫn lo cho vợ, vội chạy theo dỗ dành. Vương Chiêu Đệ đang tủi thân liền cấu véo chồng cho hả giận. Mấy cái đầu cấu mạnh còn đau, về sau cách lớp áo bông dày cũng chẳng xi-nhê gì. Được chồng dỗ dành, ả đứng khóc bên gốc cây to cách đó mấy chục mét nhưng nhất quyết không chịu quay lại, quay lưng về phía mọi người.
Mạnh Phúc Sinh cứ thế đứng nhìn cả nhà bọn họ tự nhiên lao vào đ.á.n.h nhau, người này đ.á.n.h người kia, người kia mắng người nọ, như đang xem một vở kịch hoang đường.
Nghe tiếng gậy gộc nện vào thịt thùm thụp và tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Vương Căn Sinh vọng ra từ trong sân, anh hỏi vọng vào: “Chủ nhiệm Hứa, cô thế nào rồi? Có sao không?”
Hứa Minh Nguyệt hất mớ tóc mái xòa xuống mặt, phang thêm một gậy vào ống chân Vương Căn Sinh khiến hắn rú lên t.h.ả.m thiết, rồi bình tĩnh đáp vọng ra: “Thầy Mạnh, tôi không sao!”
Lúc này đoàn người thôn Giang Gia cầm đòn gánh, chày gỗ, gậy gộc cũng đã tới nơi, vây kín đám người nhà họ Vương.
Vương lão đầu và Vương lão thái sợ Hứa Minh Nguyệt, nhưng lại không sợ đám dân làng này. Thấy đông người vây quanh, hai ông bà lăn đùng ra đất lu loa: “Tôi không sống nữa! Con tiện nhân kia ly hôn rồi còn bắt cháu gái tôi đi, ba năm nay không đưa về thăm chúng tôi lấy một lần. Chúng tôi đến thăm cháu dịp Tết thì bị các người bắt nạt. Còn vương pháp không! Còn thiên lý không!”
Vợ Bí thư đại đội đâu phải dạng vừa, bà nhổ toẹt bãi nước bọt vào mặt Vương lão thái: “Bà đ.á.n.h rắm! Mấy lời này chỉ để lừa ma thôi! Tôi chưa thấy ai đi thăm cháu gái mà không mang quà cáp, lại còn trèo tường vào nhà từ cửa sau cả!”
Vương lão đầu vẫn già mồm: “Đi đi đi! Đây là chuyện nhà họ Vương chúng tao, liên quan đếch gì đến chúng mày?”
“Á à! Đến tận cửa nhà người ta làm trộm cướp mà còn bảo chuyện nhà? Ai là người nhà với ông?” Vợ Bí thư cười khẩy, vung cái cuốc trong tay lên: “Trói hết bọn chúng lại cho tôi!”
Vùng này hai ba mươi năm trước không có thổ phỉ thì cũng có giặc Nhật, dân làng ở đây vừa là dân vừa là dân quân du kích, ai nấy đều hung hãn, chẳng ai rảnh hơi mà nói lý lẽ với phường trộm cướp.
Đám phụ nữ xông lên, đè nghiến hai vợ chồng già xuống nền tuyết.
Vương Chiêu Đệ đứng từ xa thấy bố mẹ bị đè xuống, định lao vào cứu thì bị Tạ Nhị Ngưu ôm c.h.ặ.t, hạ giọng khuyên: “Chiêu Đệ, Chiêu Đệ em nghe anh nói này, nếu em cũng xông vào bị họ bắt nốt thì ai về báo tin cứu bố mẹ ra? Em đừng xúc động thế được không?”
Dáng người thấp bé của ả bị Tạ Nhị Ngưu cao hơn 1m7 ôm c.h.ặ.t cứng, không cựa quậy nổi. Trơ mắt nhìn bố mẹ bị người thôn Giang Gia đè xuống tuyết, ả vừa xót mẹ vừa hả hê khi thấy bố bị đ.á.n.h: “Lão già đáng c.h.ế.t, ở nhà đ.á.n.h mẹ tôi thì giỏi lắm, ra đường thì như con rùa rụt cổ, chỉ biết bắt nạt người nhà!”
Tạ Nhị Ngưu lau nước mắt cho vợ: “Giờ chỉ có hai chúng ta xông vào cũng không lại được, phải đi tìm anh chị cả, rồi về làng gọi thêm người.”
Vương Chiêu Đệ sụt sịt mũi, oán hận nói: “Trông cậy gì vào mụ Phán Đệ? Gặp chuyện là mụ ấy chạy nhanh hơn thỏ! Hai vợ chồng nhà ấy cùng một giuộc, chẳng ai đáng tin cả!”
Nhưng dù hèn nhát như thế, bố mẹ ả vẫn đối xử với họ tốt hơn với ả. Vợ chồng ả làm trâu làm ngựa cho nhà đẻ mà vẫn bị coi thường. Nghĩ đến đó, ả lại thấy tủi thân, tức tưởi khóc nức nở.
Tạ Nhị Ngưu dỗ dành: “Em đừng vội, để xem cậu em vợ tính sao. Cậu ấy nhiều mưu mẹo, bản lĩnh lớn, biết đâu chẳng cần chúng ta gọi người cậu ấy cũng giải quyết êm xuôi thì sao?” Anh ta thở dài: “Haizz, anh với anh rể cả vốn đã không đồng ý chuyện đi cướp Đại Nha rồi. Đã ly hôn, con bé theo mẹ nó, tự nhiên sang quấy rầy mẹ con người ta làm gì?” Anh ta hỏi Vương Chiêu Đệ: “Nếu có người đến cướp con A Hà nhà mình, em có tức không?”
Kết hôn tám năm mới có mụn con gái là Tạ Đại Hà, Tạ Nhị Ngưu cưng con như trứng mỏng. Chỉ có Vương Chiêu Đệ là suốt ngày đ.á.n.h mắng con, lại còn tiêm nhiễm vào đầu con bé tư tưởng y hệt bà nội nó, vừa đ.á.n.h vừa bảo “đánh là vì muốn tốt cho con”.
Tạ Đại Hà tính cách y hệt mẹ, biết bố thương nên rất bám bố, hễ bị mẹ đ.á.n.h là trốn sau lưng bố.
Tạ Nhị Ngưu biết nghĩ cho người khác, còn Vương Chiêu Đệ thì vô cảm, ngược lại do chịu ảnh hưởng từ mẹ đẻ quanh năm suốt tháng, ả luôn cảm thấy lo lắng và thất vọng vì mãi chưa m.a.n.g t.h.a.i lần hai để sinh con trai nối dõi.
* Cô con dâu thứ ba nhà Bí thư đại đội cũng đã chạy đến thôn Hứa Gia, vừa đến đầu thôn đã hét toáng lên: “Có người đến núi hoang gây sự rồi! Nhà thư ký Hứa ở đâu? Mau gọi thư ký Hứa lên núi hoang ngay!”
Cô vừa chạy vừa hét dọc đường vào thôn.
Thôn Hứa Gia là thôn lớn nhất trong vùng bán kính vài trăm dặm, đường vào thôn có mấy lối. Con dâu Bí thư chạy theo lối tắt có thể quay đầu lên núi hoang, nhưng cô không biết nhà Hứa Phượng Đài ở đâu, chỉ biết vừa chạy vừa la làng.
