Cuốn Vương Ở Thập Niên 60[ Mang Theo Một Xe Vật Tư Nuôi Gia Đình Ở Thập Niên 60] - Chương 270: Làm Cán Bộ Kể Ra Cũng Có Nhiều Cái Lợi...
Cập nhật lúc: 06/01/2026 11:02
Làm cán bộ kể ra cũng có nhiều cái lợi, ví dụ như lúc này, lão hiệu trưởng liền chốt hạ: “Các anh cần cái gì thì tranh thủ chọn trước đi. Chọn xong chúng ta tính tiền, chỗ còn lại mấy hôm nữa gọi người trong đại đội đến, hỏi xem họ muốn gì rồi chia xuống.”
Mấy người kia nghe vậy liền hớn hở bới chọn. Ba ông trưởng thôn Thi, Hồ, Vạn nhắm ngay vào đám áo bông, quần bông.
Vừa nãy lúc kiểm hàng họ đã phát hiện ra, đừng nhìn cả đống quần áo nhét chung một bao, trông thì na ná nhau nhưng thực tế khác biệt lắm. Có những cái không biết có phải do nằm sâu trong bao hay không mà bảo quản khá tốt, đến một vết mốc cũng không có, trông còn mới nguyên. Bọn họ cứ nhắm vào những cái như thế mà nhặt.
Quả nhiên họ lôi ra được vài cái không hề bị mốc.
Hứa Minh Nguyệt nhìn qua là biết ngay đó là hàng mới đổi từ kho ra gần đây rồi nhét vào, so với hàng tồn kho mấy năm thì mới hơn hẳn.
Giang Kiến Quân và Hứa Hồng Hoa cũng đang lật xem áo bông quần bông. Đừng thấy họ là gia đình cán bộ, người nhà đều làm lãnh đạo trên xã, nhưng cũng thiếu áo bông lắm. Thời buổi này nhà ai mà chẳng thiếu áo bông quần bông, nhất là mấy năm nay mùa đông lạnh cắt da cắt thịt!
Cũng may hai bao tải áo bông số lượng khá nhiều, mỗi người đều tuyển được ba bốn cái. Nếu không phải tiếc tiền, họ còn muốn mua nhiều hơn nữa. Ít nhất trong nhà mỗi người phải có một cái áo khoác mặc mùa đông chứ? Tuy nhà có áo khoác đấy, nhưng đều mặc mấy năm rồi, bông bên trong vón cục hết cả, còn đâu mà ấm? Cứ đến mùa đông là cả nhà co ro bên thùng lửa, chẳng dám bước chân ra cửa.
Sau đó họ chọn đến áo khoác mùa đông cho trẻ con. Bọn họ chê cái áo lông vũ màu xám, xách lên tay vừa nhẹ bẫng, vải nhìn cũng chẳng ra sao, sờ vào thấy mỏng dính. Bên ngoài nhìn thì phồng phồng, nhưng thực tế chắc cũng như mấy cái áo nhồi hoa lau của họ, toàn là đồ mã (đồ vàng mã/đồ dỏm).
Cái họ ưng ý là bộ áo bông hoa nhí kiểu cổ, vạt chéo, cúc tàu. Nền vải màu hồng phấn in đầy hoa nhí li ti, vạt chéo cài bằng cúc vải bọc (nút tàu) mà phụ nữ thời này hay dùng. Cổ áo, cổ tay, viền áo đều được viền lông thỏ trắng muốt, trông vừa vui mắt, vừa ấm áp lại đẹp đẽ. Bên dưới còn có quần đi kèm cùng bộ. Đừng nhìn trên áo có vài vết mốc, nhìn qua là biết ngay áo bông 100% cotton, dày dặn, ấm áp!
Đây chính là bộ đồ Tết mặc trong nhà mà Hứa Minh Nguyệt mua cho A Cẩm, mới mặc được mấy ngày Tết, sang năm sau A Cẩm trổ mã cao vổng lên mười mấy phân nên không mặc vừa nữa.
Mấy gã đàn ông sờ vào bộ đồ Tết hoa nhí này đều tấm tắc khen đẹp, nhưng lại tiếc rẻ vì chỉ dành cho bé gái: “Phải chi nó to hơn chút thì tốt biết mấy.”
Nếu to hơn chút thì họ có thể mặc, hoặc họ không mặc được thì mẹ già, vợ hiền ở nhà mặc cũng được. Chứ đồ đẹp thế này mà cho mấy đứa con gái mặc thì chẳng phải phí của giời sao?
Họ vuốt ve bộ quần áo không nỡ buông tay, tính toán mua hai bộ về sửa, liệu có nới ra cho người lớn mặc được không, vải bông này đẹp quá đi mất!
Lão hiệu trưởng cũng thấy cái áo bông này đẹp, con bé Hồng Lăng nhà ông mặc vào chắc chắn là xinh như mộng.
Hứa Hồng Lăng là cháu gái trưởng của lão hiệu trưởng, đứa được cưng nhất nhà. Giữa chừng sinh mấy thằng cháu trai xong mới lại lòi ra cô cháu gái út Hứa Hồng Hà, nhưng trong lòng lão hiệu trưởng, đứa cháu được thương nhất vẫn là Hồng Lăng. Nhìn thấy cái áo đẹp thế này, người đầu tiên ông nghĩ đến chính là nó.
Trong mắt ông, Hứa Hồng Lăng không phải là người phụ nữ đã ngoài ba mươi, chồng con đề huề, mà vẫn là cô bé mười sáu, mười bảy tuổi, tết hai b.í.m tóc đuôi sam to đùng, hoạt bát hay cười ngày nào.
Ông bảo Hứa Minh Nguyệt: “Lan Tử, cái áo bông vải hoa này đẹp đấy, cháu lấy hai cái về cho A Cẩm mặc.”
Cái áo này size 130, mua hồi A Cẩm học mẫu giáo lớn, giờ A Cẩm đã mười tuổi, dù kiếp này không cao bằng kiếp trước thì cũng chẳng thể nào ních vừa!
Hứa Minh Nguyệt cười, xách lên một chiếc áo lông vũ màu tím phấn khác, từ chối: “Cháu lấy cái này là được rồi, cái kia A Cẩm mặc chật.”
Lão hiệu trưởng trừng mắt nhìn nàng, vẻ "chỉ tiếc rèn sắt không thành thép": “Chật thì không biết sửa à? Đã bảo cháu lấy hai cái đi!” Ông nhìn làn da màu mật ong nay đã trắng trẻo hơn nhiều của Hứa Minh Nguyệt, nói: “Áo khoác này mấy cô gái trẻ như các cháu mặc chẳng đẹp quá còn gì? Cháu nhìn lại xem trên người cháu đang mặc cái gì kia?”
Đã là tháng tư, Hứa Minh Nguyệt đã cởi bỏ cái áo lông vũ "màu vàng phân" rộng thùng thình, hiện tại bên trong mặc một chiếc áo len mỏng màu đen, bên ngoài khoác áo thể thao cũng màu đen nốt.
Lúc đó nàng đi dự đám tang ông trẻ nên mang toàn quần áo tối màu, khiến lão hiệu trưởng nhìn mà chê bai không ngớt: “Trẻ ranh con gái con đứa, không mặc hoa hòe hoa sói, suốt ngày cứ đen với xám!” Ông liếc nhìn khuôn mặt trái xoan thanh tú của Hứa Minh Nguyệt, ra chiều không nỡ nhìn: “Cũng may là được cha mẹ sinh cho cái mặt tiền sáng sủa, chứ không thì cháu mặc thế kia ai mà ngửi nổi? Đã là cán bộ bậc 18 rồi, ăn mặc cũng phải cho tươm tất, thể diện một chút chứ!”
Trong gu thẩm mỹ của lão hiệu trưởng, mặc quần áo vải bông hoa là đẹp nhất, sang nhất. Còn cái màu xanh quân đội mà người thời này mê mẩn thì ông chẳng thấy đẹp đẽ gì, vì mấy đứa con trai ông chẳng đứa nào đi bộ đội, chẳng đứa nào có quân phục. Nếu nhà có con đi lính thì may ra ông mới thấy màu đó đẹp!
Xấu nhất chính là màu đen, màu xám, đó là màu dành cho mấy ông bà già như bọn ông mặc.
Lão hiệu trưởng có cái áo khoác đen cổ bẻ cài cúc, mặc mười mấy năm rồi, đến giờ vẫn còn khoác trên người.
Hứa Minh Nguyệt cười xòa: “Cháu làm cán bộ rồi, còn mặc vải hoa à?”
“Vải hoa thì sao? Cán bộ thì không được mặc vải hoa à?” Ông dùng gậy gạt mấy bộ đồ Tết của A Cẩm về phía chân Hứa Minh Nguyệt: “Cháu lấy thêm hai cái đi, về mà sửa, sửa cho cả cháu với con A Cẩm mỗi người một cái.” Ngừng một chút, ông nói thêm: “Chọn thêm vài cái cho cả nhà anh trai cháu nữa.”
Hôm nay đến đây đều là trưởng các thôn, mấy đội trưởng sản xuất bên dưới không được gọi tới.
Lão hiệu trưởng là thương Hứa Minh Nguyệt chỉ sinh được mỗi một mụn con gái, thế chẳng phải là coi con gái như con trai mà nuôi sao?
Hứa Minh Nguyệt vốn không định lấy áo bông vải hoa. Áo bông nhìn thì dày dặn nhưng nặng trịch, khả năng giữ ấm cũng không bằng áo lông vũ. Hứa Minh Nguyệt thích mặc đồ lông ngỗng hơn, vừa nhẹ vừa ấm, tay chân cử động thoải mái, không bị nặng nề.
Nhưng nghĩ đến việc Tiểu Vũ, bà cụ, và Hứa Phượng Liên chắc sẽ thích mấy cái áo bông này, cô cũng không từ chối nữa. Cô chọn vài cái ít mốc. Quả thật đúng như lão hiệu trưởng nói, thẩm mỹ thời này vẫn chuộng quần áo vải bông hoa. Chủ yếu là vì màu sắc tươi sáng quá hiếm hoi trong cái thời đại trầm lắng này, người ta cần những sắc màu rực rỡ như vậy để điểm xuyết cho cuộc sống.
