Cuốn Vương Ở Thập Niên 60[ Mang Theo Một Xe Vật Tư Nuôi Gia Đình Ở Thập Niên 60] - Chương 297: Xe Đạp, Đài Radio Và Những Món Hàng Hóa Bất Ngờ
Cập nhật lúc: 08/01/2026 14:43
Cầm tấm phiếu xe đạp trên tay, Hứa Minh Nguyệt bỗng chốc ngẩn ngơ. Trong thoáng chốc, cô nhớ về kiếp trước vào những năm 80, bố cô từng mua biếu ông nội một chiếc đài radio. Chiếc đài ấy là báu vật của ông, bầu bạn cùng ông qua biết bao đêm dài cô quạnh.
Cô ngước lên hỏi người phụ nữ bán hàng: "Chị có phiếu mua đài radio không?"
Người phụ nữ sững lại một chút rồi lắc đầu: "Không có, tôi chỉ có mỗi tấm phiếu xe đạp này thôi." Tấm phiếu này bà phải vất vả lắm mới đổi được.
Phiếu xe đạp đã khó kiếm, phiếu vải càng khó hơn, nhất là với số lượng vải hoa đẹp và nhiều như thế này. Nghĩ đến con cái trong nhà sắp lập gia đình, bà quyết tâm đổi tấm phiếu quý giá lấy đống vải vóc này. Bà cứ vuốt ve xấp vải hoa rực rỡ trên tay, càng ngắm càng ưng.
Cuối cùng, Hứa Minh Nguyệt cũng đổi được một tấm phiếu mua đài radio từ một người khác.
Rời khỏi khu tập thể, Hứa Minh Nguyệt tẩy sạch lớp hóa trang già nua, trang điểm nhẹ nhàng thành một cô gái quê mùa chất phác rồi tìm đến Cửa hàng Bách hóa tỉnh. Món đầu tiên cô mua chính là chiếc đài radio.
Chiếc đài này cô định tặng cho người ông nội thời trẻ của kiếp này, dù ông đang sống sung túc và không phải chịu khổ cực như kiếp trước. Nhưng hình ảnh ông nội nằm trên chiếc ghế mây dưới gốc hòe già trước cửa, bên cạnh là chiếc đài cũ kỹ phát ra giọng kể chuyện đêm khuya về "Nhạc Vương gia" cứ ám ảnh tâm trí cô mãi.
Mua xong đài, cô lại nghĩ đến những người thân khác. Mua quà cho ông nội mà quên bà cụ, Hứa Phượng Liên và Hứa Phượng Phát thì không phải phép. Cô quyết định mua cho bà cụ một chiếc đèn pin ngắn. Bà cụ đã lớn tuổi, đêm hôm đi lại bất tiện, có cái đèn pin cũng an toàn hơn.
Chợt nhớ ra Đại đội Lâm Hà tuy đã có điện nhưng buổi tối đường xá vẫn tối om, rất dễ vấp ngã, cô dứt khoát bảo: "Làm phiền chị cho tôi mười chiếc đèn pin."
Cô nhân viên bán hàng liếc nhìn cô đầy nghi hoặc, m.ô.n.g không rời ghế, vừa c.ắ.n hạt dưa vừa nói: "Mua đèn pin phải có phiếu, cô có nhiều phiếu thế không mà đòi mua một lúc mười cái?"
Hứa Minh Nguyệt cười xòa, rút ra một xấp tiền hào, nhẹ nhàng giải thích: "Tôi lên tỉnh đi công tác, đồng nghiệp trong cơ quan nhờ mua hộ quà về cho mẹ ở quê đấy ạ. Một mình tôi dùng sao hết ngần ấy thứ. Chị không biết đâu, Cung Tiêu Xã dưới quê chúng tôi mua cái gì cũng hạn chế số lượng, đâu được thoải mái như trên tỉnh. Nhiều món đồ ở đây dân quê chúng tôi nhìn thấy lần đầu đấy ạ."
Lời nói khéo léo của cô khiến cô nhân viên mát lòng mát dạ, nở nụ cười tự mãn: "Đương nhiên rồi, xưởng sản xuất đèn pin nằm ngay tỉnh lỵ này mà. Dưới quê các cô có hàng bán là tốt lắm rồi, hạn chế là phải!"
Nói rồi, cô ta mới chịu đứng dậy lấy hai loại đèn pin dài ngắn khác nhau ra cho Hứa Minh Nguyệt chọn: "Muốn loại nào? Loại này dùng hai pin, loại kia dùng ba pin. Có mua pin luôn không? Nên mua dự phòng đi, không có pin thì đèn cũng vứt đi đấy." Cô ta lại lấy thêm hộp bóng đèn nhỏ: "Cả bóng đèn nữa, tốt nhất mua vài hộp dự trữ, cháy bóng thì có cái mà thay."
Nếu cô nhân viên không nhắc, Hứa Minh Nguyệt cũng quên béng mất vụ bóng đèn. Loại đèn pin kiểu cũ này xa lạ với ký ức của cô quá.
Nghe giọng điệu mời chào, Hứa Minh Nguyệt biết những thứ này không bị hạn chế số lượng mua, liền bảo: "Cho tôi mỗi thứ hai hộp."
"Bóng 2.5V hay 3.8V? Loại nào?" Cô nhân viên chỉ vào đèn pin: "Đèn ngắn thường dùng bóng 2.5, đèn dài dùng 3.8. Đây, loại này này."
Hứa Minh Nguyệt để ý trên hộp bóng 3.8V có ghi chữ "Bóng đèn mỏ". Một hộp chừng 50 cái. Nghĩ bóng đèn dây tóc dễ cháy, cô gật đầu: "Lấy cho tôi mỗi loại hai hộp."
Cô nhân viên chẳng bận tâm cô mua nhiều thế làm gì, cứ thế lấy đủ bốn hộp bóng đèn đưa cho cô.
Sau đó, Hứa Minh Nguyệt nhìn lên kệ thấy có đủ loại bánh kẹo, sữa mạch nha, sữa bột, phích nước, đồ hộp, bánh quy, kẹo sữa, kẹo lạc... Cô vét sạch số phiếu và tiền mặt mang theo để mua những thứ có thể mua được.
Trong không gian xe tải của cô có quá nhiều đồ không thể công khai mang ra dùng. Cô muốn nhân chuyến đi tỉnh này mua thật nhiều đồ về, sau đó trộn lẫn đồ trong không gian vào, nói là mua ở tỉnh thì sẽ không ai nghi ngờ.
Trong lúc mua sắm, Hứa Minh Nguyệt chú ý đến một món đồ lạ lẫm ở góc quầy mà cô chưa từng thấy hay nghe nói đến bao giờ. Cô hỏi: "Cái kia là cái gì thế ạ?"
Cô nhân viên liếc nhìn hờ hững: "Bút đá, bảng đá." Phản ứng của cô ta rất lạnh nhạt: "Sao, cô muốn mua à?"
Hứa Minh Nguyệt tò mò chỉ tay vào món đồ: "Cho tôi xem được không? Cái này dùng để làm gì vậy?"
"Muốn mua mới được xem, không mua thì xem làm gì?" Cô nhân viên gắt gỏng: "Có mua không? Mua thì tôi lấy cho!"
Hứa Minh Nguyệt không chấp nhặt thái độ đó. Thời này mậu dịch viên là "bố tướng", ở các cửa hàng ăn uống quốc doanh còn treo biển "Không được đ.á.n.h đập khách hàng vô cớ" là đủ hiểu vị thế của họ cao thế nào rồi.
Cô gật đầu: "Mua, chị cho tôi xem thử một bộ trước đã." Rồi cô hỏi tiếp: "Nó dùng làm gì? Bút làm bằng chất liệu gì thế?"
"Làm gì á? Để viết chữ chứ làm gì, chẳng lẽ để ăn thay bánh quy?"
Bảng đá khá nặng, cô nhân viên đặt nhẹ lên quầy, nhắc nhở: "Nhẹ tay thôi, vỡ tủ kính đấy. Bảng đá mà nứt vỡ là miễn đổi trả nhé."
Bảng đá rất giòn, nhiều người mua về lỡ tay làm rơi là vỡ tan tành. Bút đá dài gần một mét, khi dùng phải bẻ từng đoạn nhỏ để viết lên bảng, hoặc bỏ túi mang theo như b.út chì.
Hứa Minh Nguyệt cầm mẩu b.út đá viết thử lên bảng đá. Cảm giác tay hơi giống viết phấn lên bảng đen, chữ viết xong có thể lau đi để dùng lại.
Cô hỏi: "Chỗ chị còn bao nhiêu cái? Bao nhiêu tiền một bộ? Có cần phiếu không?"
"Bảng đá hai hào, b.út đá một hào tám, không cần phiếu!" Trả lời xong, cô nhân viên trố mắt ngạc nhiên: "Hỏi số lượng làm gì? Chẳng lẽ cô định mua hết à?"
Hứa Minh Nguyệt cười: "Tôi muốn đặt 500 bộ, có đủ không ạ?"
Trong xe không gian, vở và b.út chì của A Cẩm mỗi tháng mới được làm mới một lần. Dù tích trữ nhiều năm nhưng vẫn là vật tiêu hao. Học sinh ở trường ngày càng đông, số lượng đó chắc chắn không đủ. Nếu có bảng đá và b.út đá này cho học sinh tập viết thì sẽ tiết kiệm được khối tiền mua vở và b.út.
Ở Cung Tiêu Xã cũng có b.út chì và vở, giá rẻ bèo, nhưng những thứ đó ở Cung Tiêu Xã Thủy Phụ cũng bán, không cần thiết phải khuân từ tỉnh về.
Hứa Minh Nguyệt mua đài radio cho ông nội, đèn pin cho bà cụ, sữa mạch nha nhân sâm và sữa mạch nha nhung hươu (chẳng biết có nhân sâm nhung hươu thật không) cho người già. Cô mua kem dưỡng da Hữu Nghị và sữa đặc cho Hứa Phượng Liên và chị dâu Triệu Hồng Liên. Với Hứa Phượng Phát, cô mua hai đôi vỏ gối màu đỏ thêu chữ Hỷ.
Hứa Phượng Phát năm nay tính tuổi mụ đã 21, đầu năm nay chị dâu Triệu Hồng Liên lại sinh thêm bé Hứa Ái Đảng. Theo phong tục quê, sang xuân là cậu ấy có thể lấy vợ, cặp vỏ gối này coi như quà mừng đám cưới sớm. Cô cũng mua cho Mạnh Phúc Sinh và A Cẩm mỗi người một chiếc kèn harmonica (khẩu cầm) hiệu Thượng Hải. Ngoài ra, cô còn sắm cho mỗi người một chiếc đèn pin và cặp l.ồ.ng cơm nhôm nhiều tầng.
Trẻ con trong nhà cũng không bị bỏ quên. Sữa mạch nha, sữa bột, bánh kẹo các loại, cứ có phiếu là cô mua hết.
Nhìn đống đồ Hứa Minh Nguyệt mua, cô nhân viên Cung Tiêu Xã tỉnh tròn mắt kinh ngạc: "Đồng chí ơi, cô đi buôn hàng à? Mua nhiều thế này làm sao mang về hết được?"
Hứa Minh Nguyệt cười đáp: "Tôi đi nhờ xe tải thùng rỗng về, cứ chất hết lên xe là xong. Chỗ bảng đá và b.út đá này tôi gửi lại đây, mai quay lại lấy được không?"
Cô nhân viên lắc đầu quầy quậy: "Không được đâu. 500 bộ thì chúng tôi đào đâu ra, chỉ còn chỗ đang bày ở kia thôi."
Bút đá được bó bằng giấy dầu, nhìn giống như bó pháo chưa đóng gói. Hứa Minh Nguyệt liếc qua bó b.út đá đã bóc dở, ước chừng chỉ còn hai, ba mươi cây, còn xa mới đủ số lượng 500 cô cần. Bảng đá cũng chỉ còn vài chục cái.
Lúc này, chủ quản Cung Tiêu Xã được nhân viên gọi ra, hỏi Hứa Minh Nguyệt: "Đồng chí muốn mua bảng đá à? Nghe nói cô cần tới 500 bộ?"
Hứa Minh Nguyệt gật đầu: "Quê chúng tôi nghèo lắm, học sinh không có tiền mua b.út vở. Thấy ở đây có bán bảng đá b.út đá tiện quá, tôi muốn mua về cho các cháu tập viết, đỡ tốn kém cho bố mẹ chúng."
Chủ quản là một người đàn ông mặt tròn trạc tứ tuần, nghe vậy thì nhiệt tình nắm tay Hứa Minh Nguyệt: "Hiểu rồi, tôi hiểu tấm lòng của cô, tất cả vì con em chúng ta cả. Thế này nhé, nếu cô không vội, cho tôi thư thả một ngày. Hôm nay tôi sẽ cho người đi điều hàng về, sáng mai cô quay lại lấy."
Thấy Hứa Minh Nguyệt mua nhiều đồ lỉnh kỉnh, ông chủ quản nói tiếp: "Cô có chỗ nghỉ chân ở tỉnh thành không? Đồ nhiều thế này, để tôi cho người chở giúp cô về chỗ trọ."
Hứa Minh Nguyệt không ngờ thời này đã có dịch vụ giao hàng tận nơi, cô cười tươi rói: "Thế thì tốt quá, cảm ơn đồng chí. Tôi ở nhà khách Bình An ngay cạnh Cục Công an tỉnh, gần đây thôi ạ. À mà ở đây có bán xe đạp không? Tôi muốn mua thêm một chiếc xe đạp."
Cung Tiêu Xã tỉnh thành thực chất là một cửa hàng bách hóa tổng hợp quy mô lớn. Sau quầy hàng là những dãy tủ dài, trên mỗi tủ đều ghi tên mặt hàng: "Thuốc lá - Rượu - Thực phẩm phụ", "Bách hóa tổng hợp", "Rau quả", "Vải vóc - Giày mũ", "Dầu - Muối - Tương - Giấm"...
Ông chủ quản gật đầu: "Có chứ! Cửa hàng xe đạp ngay bên cạnh đây thôi." Ông gọi một cô gái trẻ: "Tú Mai, cô dẫn đồng chí này sang bên đó xem xe."
Cô gái tên Tú Mai chừng mười tám đôi mươi, khuôn mặt bầu bĩnh, nụ cười tươi tắn, khác hẳn vẻ cau có của cô nhân viên bán hàng lúc nãy. Cô vui vẻ bảo Hứa Minh Nguyệt: "Chị đi theo em." Rồi cô hỏi nhỏ: "Chị có mang phiếu xe đạp không? Không có phiếu là không mua được đâu đấy."
Cô đã nghe loáng thoáng Hứa Minh Nguyệt từ quê lên, sợ cô không nắm rõ quy định.
Hứa Minh Nguyệt rút tấm phiếu ra: "Có đây em!"
Nhờ sự hướng dẫn nhiệt tình của Tú Mai, Hứa Minh Nguyệt nhanh ch.óng chọn được chiếc xe đạp ưng ý.
Đó là chiếc Phượng Hoàng gióng ngang 28 inch cao ngổng. Hứa Minh Nguyệt chưa từng đi loại xe cao thế này, nhưng may là kiếp trước cô biết đi xe đạp, kiếp này chân cũng dài nên chống chân tới. Ban đầu Tú Mai còn lo cô không biết đi, ai dè Hứa Minh Nguyệt chỉ loạng choạng vài cái là đã đạp bon bon.
Quay lại Cung Tiêu Xã, Hứa Minh Nguyệt đặt cọc tiền, nhận biên lai, rồi chuẩn bị ra về.
Những món đồ nhỏ như đài radio, kem dưỡng da, kèn harmonica, sữa đặc... cô tự bỏ vào túi dứa, buộc c.h.ặ.t sau yên xe đạp. Số hàng cồng kềnh còn lại được đóng vào bao tải lớn, ông chủ quản cử một cậu nhân viên trẻ chở giúp cô về nhà khách Bình An.
Nhóm Giang Thiên Vượng đã về từ lâu, ngồi đợi cô dài cổ, lo sốt vó.
Không lo sao được, Hứa Minh Nguyệt lần đầu đi xa, dọc đường đã gặp cướp, họ sợ ở tỉnh thành cũng chẳng an toàn, nhỡ cô lại bị bọn buôn người bắt cóc thì sao?
Trên tàu còn có ba người đàn ông bảo vệ, giờ cô đi một mình, chẳng biết đi đâu, họ như ngồi trên đống lửa.
Mãi mới thấy cô về, lại còn cưỡi con xe đạp mới coóng, đằng sau thồ cái bao tải to tướng, lại thêm một cậu thanh niên lạ mặt chở giúp một bao tải nữa. Cả ba người trố mắt nhìn, không tin vào mắt mình: "Cô lấy đâu ra xe đạp thế này? Đống đồ kia là cái gì? Đi một loáng mà tha lôi về được hai bao tải to đùng thế kia à?"
Hứa Minh Nguyệt xuống xe thành thạo. Cậu nhân viên Cung Tiêu Xã giúp dỡ đồ xuống, nhẹ nhàng đặt trước cửa nhà khách. Hứa Thiết Trụ vội vàng chạy ra đỡ lời: "Để tôi, để tôi!"
Đợi cậu nhân viên đạp xe đi khuất, Hứa Minh Nguyệt mới lau mồ hôi trán, uống ngụm nước rồi cười nói với Giang Thiên Vượng: "Chú ơi, hiếm khi cháu được lên tỉnh, phải tranh thủ đi lượn lờ tí chứ. Chỗ này toàn quà cháu mua cho mẹ, cho anh em ở nhà đấy ạ."
