Cuốn Vương Ở Thập Niên 60[ Mang Theo Một Xe Vật Tư Nuôi Gia Đình Ở Thập Niên 60] - Chương 365

Cập nhật lúc: 12/01/2026 15:16

Hứa Tiểu Vũ cũng dùng sức gật đầu, ngừng lại một chút rồi vẫn nói:

“Trương dì nấu ăn ngon lắm!”

Hứa Minh Nguyệt từ nhỏ đã dạy A Cẩm cách xưng hô. Gặp phụ nữ trông trẻ hơn mẹ thì gọi là chị gái nhỏ, gặp người lớn hơn mẹ thì gọi đại tỷ tỷ. Trương bác sĩ bảo A Cẩm gọi mình là Trương nãi nãi, nhưng A Cẩm lại nhất quyết gọi đại tỷ tỷ, khiến Trương bác sĩ chưa tới năm mươi tuổi, tóc đã bạc quá nửa, vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ. Rõ ràng đã trải qua nửa đời tang thương, vậy mà bị đứa nhỏ gọi như thế, bà lại có cảm giác mình như quay về thời hai mươi mấy tuổi, cha mẹ còn đủ, người thân còn nguyên.

Trương bác sĩ hiền từ cười:

“Các cháu thích thì lần sau Trương dì lại làm cho ăn.”

Hứa Minh Nguyệt mời Trương bác sĩ ngồi xuống ăn cùng. Một nhà quây quần dưới ánh đèn vàng nhạt, nồi canh xương sườn bốc hơi nghi ngút, mang theo hơi ấm nhè nhẹ, khiến Trương bác sĩ thoáng chốc hoảng hốt, như thể thật sự đã trở về nhà mình.

Hứa Minh Nguyệt hỏi thăm tình hình của Bạch Hạnh. Trương bác sĩ nói:

“Sau khi sinh xong, Bạch Hạnh không hề nhìn đứa bé. Nhìn thái độ của cô ấy, chắc là không muốn gặp đứa trẻ này.”

Bà bàn bạc với Hứa Minh Nguyệt:

“Theo tôi, không gặp cũng tốt. Chưa từng nhìn thấy thì coi như chưa từng sinh, chuyện cũ năm xưa coi như quên sạch. Cô ấy vốn cũng không bị đưa xuống Đại Sơn, ngay từ đầu đã ở Lâm Hà đại đội. Sau này dưỡng cho khỏe lại, cứ ở Lâm Hà đại đội sống yên ổn là được.”

Quan điểm này không phù hợp với giá trị chủ lưu lúc bấy giờ, nên bà chỉ dám lén nói với Hứa Minh Nguyệt, ra ngoài thì một chữ cũng không dám hé.

Trong thời đại này, người ta cho rằng trẻ con vô tội, phụ nữ dù có chịu bao nhiêu đau khổ cũng phải nuôi lớn đứa trẻ, như thể phụ nữ là khối đá do trời sinh đất dưỡng, chỉ cần sinh con, làm mẹ rồi thì đao thương bất nhập, không gì quật ngã được.

Trương bác sĩ nói tiếp:

“Bạch Hạnh bị tổn thương tinh thần khá nặng. Đại não con người có cơ chế tự bảo vệ, chưa từng nhìn thấy đứa bé này, biết đâu thật sự có thể quên đi.”

Hứa Minh Nguyệt hỏi:

“Đứa bé đâu rồi?”

“Tôi bế lên phòng xa Bạch Hạnh nhất ở trên lầu, sợ tiếng khóc kích thích đến cô ấy.”

Trong nhà Hứa Minh Nguyệt có mấy vại sữa bột, bốn người uống cũng không hết, cô liền tặng Trương bác sĩ một vại. Hiện tại bà dùng sữa bột đó để pha cho đứa trẻ mới sinh.

Đứa trẻ vô tội, nhưng sự xuất hiện của nó lại nhuốm đầy tội ác.

Hứa Minh Nguyệt hơi lạnh giọng nói:

“Nếu cô ấy không muốn gặp, thì đưa đi thật xa. Đối ngoại cứ nói thẳng là Bạch Hạnh t.h.a.i tượng không tốt, sinh ra t.ử thai.”

Dù lúc sinh ra còn sống, ai dám đảm bảo sau đó vẫn ổn? Huống chi lúc ấy trong trạm y tế ngoài mấy học đồ ra cũng không có ai khác. Đúng mùa cày cấy vụ xuân, trên núi còn đang trồng chè, cả Lâm Hà đại đội bận rộn đến mức chân không chạm đất, căn bản không ai rảnh mà tới trạm y tế nhìn một nữ thanh niên trí thức xa lạ sinh con.

Có những quyết định, để một cô gái mười tám tuổi tự mình lựa chọn là vô cùng tàn nhẫn. Trương bác sĩ vốn định tự mình làm kẻ ác, nhưng thân phận bà lại quá nhạy cảm, nên mới hỏi ý Hứa Minh Nguyệt. Không ngờ Hứa Minh Nguyệt chẳng hề sợ mang tiếng, trực tiếp thay Bạch Hạnh quyết định.

Trương bác sĩ vẫn lo Bạch Hạnh sau này đổi ý, đến lúc đó bà và Hứa Minh Nguyệt lại thành ác nhân uổng công, liền nói:

“Tối nay tôi sẽ mang theo đứa bé. Sáng mai cô xem có thể mang đi không, đừng vội cho người khác. Mang đi mấy ngày xem phản ứng của cô ấy. Nếu cô ấy vẫn không hỏi han gì, lúc đó đem cho người khác cũng chưa muộn. Mấy ngày này tôi cũng tiện hỏi thăm xem có nhà nào không con, muốn nhận nuôi không.”

Hứa Minh Nguyệt gật đầu đồng ý.

Sáng hôm sau, Hứa Minh Nguyệt đúng lúc phải đi Thủy Phụ công xã bàn với Hứa Kim Hổ chuyện xây xưởng chè ở Lâm Hà đại đội. Cô mang theo một bọc quần áo nhỏ A Cẩm từng mặc lúc bé, một vại sữa bột, bế đứa trẻ cùng Mạnh Phúc Sinh đi Thủy Phụ công xã.

Mực nước sông đã dâng cao, họ ngồi trên chiếc thuyền mui dài năm mét. Đứa bé mới sinh chưa đầy ba ngày, nhỏ xíu một cục, được Hứa Minh Nguyệt ôm trong lòng, ngồi trong khoang thuyền. Bên cạnh còn đặt bình giữ nhiệt, bên trong là nước ấm, tiện pha sữa bất cứ lúc nào.

Trẻ sơ sinh có phân su, không quá hôi, chỉ là màu đen.

Hứa Minh Nguyệt vốn nghén nặng, Mạnh Phúc Sinh sợ cô bị ảnh hưởng, bèn để đứa bé nằm trong giỏ tre lót rơm. Mọi việc thay tã đều do anh làm. Thấy anh như vậy, Hứa Minh Nguyệt cũng yên tâm, ít nhất sau khi sinh con, trong thời gian ở cữ sẽ không lo chuyện không ai chăm sóc đứa nhỏ.

Tới Thủy Phụ công xã, tạm thời không có chỗ đặt đứa trẻ, nên gửi sang nhà Hứa Phượng Liên – người vừa ở cữ xong hơn ba tháng.

Hứa Phượng Liên đang bận chăm con, nghe lai lịch của đứa bé xong liền nói ngay:

“ Chị, nếu  chị không yên tâm, hay để em nhận nuôi đi, coi như sinh song bào thai!”

Cô luôn nhớ rõ, khi còn nhỏ không có cha, chính  anh  cả chui hầm than gánh than nuôi sống ba chị em, là chị từ nhỏ chăm sóc  cô. Sau này  chị  cả về nhà, giống như nuôi lại  cô thêm một lần nữa, mới khiến  cô hôm nay không chỉ sống đủ đầy, mà nội tâm cũng phong phú.

Cô luôn muốn báo đáp  anh chị. Nghe Hứa Minh Nguyệt nói muốn đem đứa trẻ cho đi, liền lập tức muốn giúp  chị giải quyết phiền lòng.

Hứa Minh Nguyệt lắc đầu, bế đứa con của Hứa Phượng Liên trêu chọc, cười nói:

“Hai vợ chồng em vừa sinh con, còn phải đi làm, còn phải chăm con, lo cho bản thân còn chưa xong, đâu cần  em nhận nuôi?”

Hứa Phượng Liên ghé sát lại, hạ giọng:

“Có Kiến Quốc giúp mà!”

 Hứa  Phượng Liên tuy lớn hơn Giang Kiến Quốc ba tuổi, nhưng sau khi kết hôn liền dọn tới công xã, sống cuộc sống vợ chồng son riêng biệt. Dù cha chồng Giang Thiên Vượng cũng làm thư ký ở công xã, nhưng không ở cùng ký túc xá. Ông thường xuyên đi công tác trạm thủy điện, rất ít ở nhà, càng không xen vào chuyện của hai vợ chồng trẻ.

Giang Thiên Vượng vốn cả đời chinh chiến bên ngoài, việc trong nhà đều nhờ vợ lo liệu, nên đặc biệt tôn trọng  vợ. Khi dạy Giang Kiến Quốc, ông cũng luôn nhấn mạnh phải biết chăm sóc vợ con, như muốn bù đắp tất cả những thiếu thốn năm xưa thông qua con trai mình.

Giang Kiến Quốc còn trẻ, tình cảm với Hứa Phượng Liên đang ngọt ngào nhất. Lại thêm cha thường xuyên nhắc nhở, hai vợ chồng không bị cha mẹ can thiệp, cưới hai năm mới sinh con đầu lòng, tình cảm càng thêm vững chắc.

Dù không có mẹ chồng giúp chăm con, Giang Kiến Quốc vẫn chủ động học cách chăm sóc vợ và con. Hứa Phượng Liên hết cữ liền quay lại làm việc ở phòng tài vụ, cuộc sống trôi qua vô cùng thoải mái.

Chính vì vậy,  Hứa Phượng Liên mới có tự tin và dư sức nói ra chuyện nhận nuôi đứa bé.

Hứa Minh Nguyệt ôm đứa cháu ngoại ruột, càng nhìn càng thấy đáng yêu. Nhìn khuôn mặt nhỏ trong lòng, đôi mày và chiếc mũi thẳng thắn, cô hỏi:

“Tiểu Liên, em có thấy đứa nhỏ này giống  anh  cả mấy phần không?”

Hứa Phượng Liên ghé lại nhìn một cái rồi nói:

“Cháu ngoại giống cậu, giống  anh  cả thì có gì lạ?”

Hứa Phượng Liên đặt đứa bé kia xuống, bế con mình cười nói:

“Theo  em thấy, giống người nhà mình là tốt nhất, nhà mình ai cũng đẹp!”

Hứa Phượng Liên không cao bằng Hứa Minh Nguyệt, chỉ khoảng một mét sáu hai, da cũng không trắng, nhưng đúng lúc tuổi dậy thì gặp được Hứa Minh Nguyệt. Từ khi mười lăm tuổi âm lịch, mười ba mười bốn tuổi thật,  cô được  chị  cả bồi bổ đủ thứ, bù lại dinh dưỡng thiếu hụt trước kia. Cơ thể như vươn lên nhanh ch.óng, phát d.ụ.c rất tốt. Nay sinh con, ở cữ đầy đủ, ăn uống tốt, vóc dáng khỏe khoắn, đẫy đà, tựa quả đào chín cuối xuân, phơn phớt sắc hồng.

Ngược lại, nhà Giang Kiến Quốc đúng kiểu tướng mạo di truyền từ Giang Thiên Vượng: gương mặt hiền lành đáng tin, vóc dáng vừa phải, không đẹp xuất sắc nhưng đoan chính.

Nhắc đến chuyện cháu ngoại giống cậu, Hứa Minh Nguyệt liền nhớ tới kiếp trước, con trai tiểu dì cô giống tiểu cữu y hệt, còn giống hơn cả con ruột của tiểu cữu.

Nhìn đứa cháu ngoại trong lòng có vài phần giống “ông nội ”, Hứa Minh Nguyệt càng thêm yêu thích, liền móc trong n.g.ự.c ra một chiếc khóa trường mệnh bằng vàng, treo lên tã của đứa trẻ.

Chiếc khóa trường mệnh này vốn của A Cẩm. Toàn bộ trang sức vàng của A Cẩm đều cất trong két sắt, chỉ riêng chiếc khóa này bị A Cẩm tặng cho bạn thân. Hai đứa còn nhỏ, không biết quý giá, bạn của A Cẩm tiện tay nhét vào túi. Mãi ba bốn tháng sau, mẹ của bạn ấy dọn quần áo mùa đông mới phát hiện khóa vàng, hỏi nguồn gốc, biết là A Cẩm tặng liền gọi điện cho Hứa Minh Nguyệt.

Khi nhận điện thoại, Hứa Minh Nguyệt còn ngơ ngác, vì nghĩ không thể là A Cẩm – vàng đều ở két sắt cả. Nhưng kiểm tra lại mới biết đúng là con bé lấy ra.

Mẹ bạn A Cẩm trả lại khóa vàng ở trường. Hứa Minh Nguyệt cũng khá vô tư, nhận lại xong liền tiện tay bỏ vào ngăn ghế phụ xe.

Xe vật tư mỗi tháng đều đổi mới. Gần mười năm trôi qua, riêng những chiếc khóa trường mệnh hơn ba mươi gram này, cô đã tích lũy hơn trăm chiếc. Nếu vài chục năm sau xe vật tư còn tiếp tục cập nhật, chỉ riêng số khóa này thôi cũng đủ gom hơn ngàn gram vàng.

Hứa Phượng Liên thấy  chị tiện tay móc ra khóa vàng cho con mình thì hoảng hốt, vội nhét trả lại:

“ Chị! Sao  chị có đồ tốt gì cũng không giữ cho mình, tay lại lỏng thế? Mau cất đi!”

Hứa Phượng Liên vừa nhét khóa vàng vào túi Hứa Minh Nguyệt, vừa hạ giọng:

“A Cẩm lớn rồi,  chị còn phải để dành của hồi môn cho con bé. Trong bụng  chị cũng có, để cho đứa nhỏ sau này cũng được. Đừng để  anh  rể thấy, không lại ghen!”

Hứa Phượng Liên biết rõ  anh rể hay ghen. Hồi trẻ  cô từng tranh sủng với  anh rể , giờ đã có gia đình riêng nhưng vẫn sợ  anh  rể ghen tuông.

Trong lòng Hứa Phượng Liên, việc  chị  cả tặng khóa vàng cho con mình chẳng phải vì đứa bé giống đại ca, mà là vì thương  mình. Nghĩ vậy,  Hứa  Phượng Liên không khỏi đắc ý, nhìn con mình: Tiểu t.ử, con đúng là hưởng phúc nhờ mẹ!

Hứa Minh Nguyệt ở chỗ Hứa Phượng Liên một lúc rồi quay lại khu văn phòng phía trước công xã, tìm Hứa Kim Hổ.

Mạnh Phúc Sinh đã ở đó. Không biết Hứa Kim Hổ nói gì với anh, vừa thấy Hứa Minh Nguyệt liền đứng dậy:

“Đi,  chú dẫn cháu đi chọn ký túc xá cán bộ.”

Hứa Minh Nguyệt trước đó đã xem qua, không muốn đi, liền nói:

“Phòng nào cũng như nhau thôi.”

“Sao lại như nhau?” Hứa Kim Hổ trừng mắt, “Cho cháu ở sát nhà vệ sinh xem còn nói như nhau không! Cũng chỉ có cháu, ta mới cho chọn trước. Người khác dám kén chọn, ta bắt ở đâu thì ở đó!”

Hứa Kim Hổ từ trước tới nay bênh người nhà quang minh chính đại.

Tính ông cứng rắn, không cho Minh Nguyệt từ chối, liền kéo hai vợ chồng đi xem phòng.

Hứa Minh Nguyệt tuy đang mang thai, nhưng đã hơn ba tháng, t.h.a.i đã ổn định, bụng còn chưa lộ, mặc đồ rộng thì hoàn toàn không nhìn ra. Hứa Kim Hổ thường quên mất cô là t.h.a.i phụ, làm việc vẫn vội vàng như cũ.

Cô không lay chuyển được, đành đi theo.

Khu ký túc xá cán bộ đã xây xong phần thô, đang chờ quét vôi trắng, quét xong là có thể vào ở.

Sàn xi măng chưa có tường chống bụi, rất dễ bám bẩn, trong nhà phải thường xuyên tưới nước quét dọn, nếu không bụi bay mù mịt.

Hứa Kim Hổ chỉ vào dãy nhà nói:

“Sau này bên đối diện cũng xây thêm một dãy y như thế, nhìn chẳng khác gì một con phố cũ!”

Nếu không phải thời kỳ kinh tế kế hoạch, không cho tư nhân buôn bán, thì dãy nhà này, tầng trên làm ký túc xá, tầng dưới mở cửa hàng, con phố này chẳng mấy chốc đã nhộn nhịp rồi.

Những lời này cả hai đều không nói tiếp. Trong thời đại kinh tế kế hoạch, nói ra cũng chỉ là viển vông. Hứa Kim Hổ chỉ bảo Hứa Minh Nguyệt chọn phòng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.