Cuốn Vương Ở Thập Niên 60[ Mang Theo Một Xe Vật Tư Nuôi Gia Đình Ở Thập Niên 60] - Chương 381

Cập nhật lúc: 12/01/2026 23:00

Nếu không có xi măng, căn nhà đá hình bếp lò này chẳng biết bao giờ mới sửa xong để người vào ở được. Có xi măng, mọi việc tiến triển nhanh hơn hẳn. Chỉ là không được như dưới chân núi, chuyện trát vôi tường trắng xóa thì không có đâu. Công năng quan trọng nhất của nhà đá trên núi chính là phải chắc chắn, đủ sức chắn gió núi!

Trên núi không thiếu cây, họ c.h.ặ.t cây sam làm xà nhà, rồi lợp lại một lớp tranh đã phơi khô lên trên, coi như căn nhà đã được tu sửa xong.

Ngoài ra, còn phải dựng một vòng rào tre bao quanh nhà, rồi khai khẩn lại vườn rau bỏ hoang trước kia.

Vườn rau không ai chăm sóc, rau mọc lẫn lộn với cỏ hoang, giờ thành ra rau dại cả.

Bảy người kia chuyển vào sống trong khu nhà đá Bếp Lò. Hoàn cảnh ở đây cái gì cũng tốt. Đứng trên đỉnh tảng đá Bếp Lò, nhìn xuống sông lớn, núi non và mặt đất bên dưới, thật sự mang lại cảm giác hùng vĩ như câu thơ "Đãng hung sinh tầng vân, quyết tí nhập quy điểu, hội đương lăng tuyệt đỉnh, nhất lãm chúng sơn tiểu" (Mây sinh ra từ l.ồ.ng n.g.ự.c, mắt dõi theo chim về, đứng trên đỉnh cao nhất, thu vào tầm mắt muôn vàn núi nhỏ). Cảnh tượng ấy khiến cõi lòng vốn đang u uất của bảy ông bà lão cũng trở nên khoáng đạt hơn vài phần.

Chỉ có điều, xung quanh tảng đá Bếp Lò cũng toàn là đá tảng khổng lồ, tuy bên trên có mọc ít cây cỏ nhưng không cách nào khai khẩn thành vườn rau được. Muốn trồng rau thì phải đi xuống đồi chè phía dưới, hoặc khai khẩn lại mảnh đất quanh căn nhà đá mà Giang Tâm Liên đang ở.

Giang Tâm Liên chẳng buồn quản chuyện người khác. Tảng đá Bếp Lò cách căn nhà đá nơi đồi chè chừng 400 mét. Cô tránh xa đám đông, đợi đến khi không ai nhìn thấy mình, cô ôm cái bọc nát vẫn luôn mang theo bên người, tìm đến gốc cây cổ thụ gắn bó với tuổi thơ của mình. Cô cầm cuốc đào một cái hố rất sâu dưới gốc cây, rồi đem cái bọc nát mà bấy lâu nay cô vẫn ôm khư khư – thứ mà người ta tưởng là cô đang ẵm trẻ sơ sinh – chôn thật sâu xuống đó. Xong xuôi, cô quay về nhà đá, cuộn tròn người trên giường gỗ.

Chỉ khi ở một mình, cô mới cảm thấy an toàn được một lát, mới có thể thực sự nhắm mắt ngủ một giấc yên ổn. Dù cho ban đêm tiếng sói tru không ngớt, thì vẫn còn tốt hơn việc sống ở thành phố, lúc nào cũng nơm nớp lo sợ những kẻ như yêu ma quỷ quái xông vào phòng mình.

Tuy nhiên, ông lão họ Giang ngồi trên đỉnh đá Bếp Lò ngắm mặt sông lấp loáng phía xa đã nhìn thấy tất cả. Ông thấy cô trốn sau tảng đá, hì hục đào bới dưới gốc cây, nhưng ông coi như không thấy gì, tiếp tục nhìn xuống dòng sông lớn.

Tại trạm y tế, Bạch Hạnh đã ra ở cữ từ lâu, hiện giờ cô trở thành học việc của bác sĩ Trương. Hằng ngày cô giúp bào chế d.ư.ợ.c liệu, quét tước vệ sinh và theo bác sĩ Trương học y.

Chỉ là cô vẫn rất nhát gan, hơi có gió thổi cỏ lay là sợ hãi trốn biệt trong phòng run lẩy bẩy như con cừu non. Cô coi bác sĩ Trương như mẹ, bà đi đâu cô cũng đi theo đó. Nếu bác sĩ Trương về cửa sông Bồ, cô sẽ ngồi ở bến tàu thôn Hứa chờ đến tận trời tối.

Tinh thần cô không bình thường nhưng lại là học việc ở trạm y tế, tương lai có thể trở thành nhân viên y tế, nên mọi người cũng không muốn dị nghị. Thỉnh thoảng có người gọi cô vài tiếng, nói cười với cô, cô cũng chẳng đáp lời, chỉ ôm chân ngồi trên ghế gỗ dài cho đến khi bác sĩ Trương quay lại.

Trong trạm y tế còn một t.h.a.i p.h.ụ nữa, chính là một trong hai cô giáo dạy thay được nhận đợt trước. Cô giáo kia hiện đang dạy chính thức ở trường tiểu học ven sông, một ngày chỉ được bảy công điểm, cô ấy không muốn ở điểm thanh niên trí thức. Vừa khéo ký túc xá giáo viên chật chội vì một số thanh niên trí thức không thi đậu giáo viên đã dọn vào điểm thanh niên trí thức, nhưng chỗ đó không còn giường trống, nên cô giáo kia dọn vào ký túc xá, để lại cô thanh niên trí thức đang m.a.n.g t.h.a.i này ở lại trạm.

Cô này cũng không muốn ngồi không ở trạm y tế, ban ngày vẫn đến trường tiểu học ven sông hỗ trợ dạy thay. Dù không dạy được bao nhiêu tiết, nhưng được ngồi trong lớp học cùng mọi người cô cũng thấy vui, vì cô đang m.a.n.g t.h.a.i nên các giáo viên và học sinh trong trường đều rất chiếu cố.

Cô ở trường học mãi cho đến trước ngày dự sinh nửa tháng, bị bác sĩ Trương ra lệnh cưỡng chế phải ở lại trạm y tế để chờ sinh thì mới thôi không đến trường nữa.

Cuối tháng sáu, cũng là giai đoạn trước vụ gặt, cô thanh niên trí thức này chuyển dạ.

Thai kỳ của cô so với Bạch Hạnh thì tốt hơn nhiều, quá trình sinh nở cũng vô cùng thuận lợi. Chỉ mất sáu bảy tiếng đồng hồ, cô đã hạ sinh thành công một bé gái.

Nữ thanh niên trí thức ở trạm y tế đã lâu, tự nhiên biết sự lựa chọn của Bạch Hạnh trước đó. Cô đã sớm hạ quyết tâm, sau khi sinh con xong, cô cũng sẽ giống như Bạch Hạnh, đem đứa bé đi gửi nuôi, gửi đi thật xa, đời này kiếp này không bao giờ gặp lại, coi như chưa từng sinh ra đứa trẻ này.

Cô mãi không thể quên được đứa trẻ này đã đến như thế nào.

Cô tỉnh táo hơn Bạch Hạnh nhiều, sớm đã nói chuyện này với bác sĩ Trương. Đứa trẻ sau khi sinh ra, cô một mặt cũng không muốn nhìn, nhờ bác sĩ Trương trực tiếp mang đi.

Bác sĩ Trương hiểu và tôn trọng lựa chọn của cô, chỉ là quá trình tìm cha mẹ nuôi cho bé gái này lại không hề thuận lợi.

Nhiều gia đình ở đây, con gái ruột đẻ ra còn chẳng muốn nuôi, nói gì đến nuôi con gái người khác.

Hứa Minh Nguyệt nhờ Hứa Kim Hổ để ý giúp xem ở các công xã phía đông sông lớn có nhà nào nguyện ý nhận nuôi bé gái hay không.

Những hộ dân sống quanh khe núi thường không muốn có con gái. Kẻ ác độc thì chôn sống ngay giữa đường hoặc ném thẳng xuống hố xí cho c.h.ế.t đuối. Người còn chút lương tâm thì đặt vào thau gỗ, thả trôi theo dòng suối trong khe núi. Vận may tốt thì gặp người vớt lên nuôi, vận không tốt thì trôi ra sông Trúc Tử. Nếu gặp ngày mưa, chưa kịp gặp người vớt thì có lẽ đã c.h.ế.t rét, c.h.ế.t đói hoặc rơi xuống sông làm mồi cho cá. Số trẻ thực sự được nhận nuôi ít đến đáng thương.

Mọi người sẵn sàng nhận nuôi con trai, nhưng lại không muốn nhận nuôi con gái.

Bé gái nhất thời không gửi đi đâu được, đành phải tạm thời nuôi ở trạm y tế. Người mẹ thanh niên trí thức kia không muốn nhìn mặt con, chưa hết thời gian ở cữ đã xin chuyển vào ký túc xá trường học, nhất quyết không chịu quay lại trạm y tế cách đó chưa đầy trăm mét để thăm con lấy một lần.

Mãi cho đến khi vụ mùa gặt hái kết thúc, Giang Tam Trụ từ núi Bếp Lò đưa gạo thóc về, tìm gặp bác sĩ Trương, nói muốn bế đứa bé này lên đồi chè cho Giang Tâm Liên nhận nuôi.

Chương 346

Anh nghĩ đến cái bọc nát mà Giang Tâm Liên luôn ôm trong lòng. Dù mười mấy năm không gặp, nhưng ngày trước khi nhà địa chủ Giang chưa gặp chuyện, Giang Tâm Liên từng sinh một cô con gái. Khi đó anh còn mang gà vịt, cá thịt và đủ loại quà cáp lên thành phố thăm cô. Giờ đây bên cạnh cô không có con cái, lại cứ ôm khư khư cái bọc rách, mọi người liền cho rằng cô coi cái bọc ấy như đứa con chưa kịp lớn của mình.

Bác sĩ Trương biết Giang Tâm Liên chỉ giả điên, nhưng rốt cuộc giả vờ suốt mười mấy năm thì tính tình cũng trở nên cổ quái và cố chấp. Đứa trẻ còn nhỏ như vậy, bà cũng không dám tùy tiện đưa lên núi cho Giang Tâm Liên, bèn hỏi: “Việc này cậu đã nói với cô ấy chưa? Cô ấy nghĩ thế nào? Phải biết rằng, đứa bé không phải là món đồ chơi, nó là một sinh mạng hoàn chỉnh.”

Giang Tam Trụ gãi đầu, đây là ý tưởng của riêng anh, cũng chẳng biết tại sao nhưng anh cứ cảm thấy nên đưa đứa bé cho Giang Tâm Liên nuôi. Anh nói: “Cùng lắm thì trên núi còn mấy ông bà lão kia nữa chi, có họ cùng trông chừng, chắc là không sao đâu.”

Bác sĩ Trương vẫn không đồng ý: “Việc này tôi không làm chủ được.”

Họ tìm cha mẹ nuôi cho đứa trẻ cũng là cố gắng tìm những gia đình trong sạch đàng hoàng. Với thân phận như Giang Tâm Liên, đưa đứa trẻ cho cô nuôi, không khéo đứa bé cũng bị vạ lây theo cô, thực sự không thích hợp để nhận con nuôi.

Giang Tam Trụ không đạt được mục đích nên rất thất vọng. Anh nhớ lời bác sĩ Trương bảo phải lên núi hỏi xem Giang Tâm Liên có đồng ý nhận nuôi hay không.

Theo ý anh, nhà bác họ đã chẳng còn ai, chỉ còn lại mỗi cô em họ này. Cô ấy lại trong tình cảnh như vậy, nhận nuôi một đứa trẻ, ít nhất cũng là để kế thừa chút hương hỏa cho nhà bác, sau này có người cúng bái, không đến mức thành cô hồn dã quỷ.

Ở nông thôn, tư tưởng ấy vẫn là chủ lưu. Ai cũng sợ sau khi c.h.ế.t không người hương khói, lúc sống đã khổ, c.h.ế.t rồi còn khổ hơn.

Vừa hay vụ gặt kết thúc, việc nhà nông ở đại đội Lâm Hà bớt bận rộn, anh lại lên núi hỏi ý kiến Giang Tâm Liên. Giang Tâm Liên chỉ cười khẩy: “Hừ hừ! Hừ hừ!”

Sống một mình mười mấy năm, cô đã quen với sự cô độc. Trạng thái hiện tại của cô chẳng khác nào Cừu Thiên Xích trong Thần Điêu Hiệp Lữ, cả ngày mặc một bộ đồ đen, ngoài việc làm cỏ, chăm sóc cây trà thì chẳng làm gì khác.

Với Giang Tam Trụ thì còn đỡ, cô có thể nói vài câu, chứ với người khác, cô tuyệt nhiên không hé răng nửa lời. Cô chỉ sợ mình nói nhiều một câu là sẽ không nhịn được mà c.h.ử.i bới. Mà những lời cô muốn c.h.ử.i toàn là những từ ngữ thô tục cấm kỵ, lỡ để người ta nghe thấy dù chỉ một câu thì cô sẽ bị đ.á.n.h c.h.ế.t ngay lập tức.

Nhưng cô không nhịn được nỗi hận, không nhịn được cơn muốn c.h.ử.i rủa. Không dám c.h.ử.i trước mặt người khác thì cô đợi đến đêm khuya thanh vắng, một mình trốn trong phòng mà c.h.ử.i. Nấu cơm c.h.ử.i, quét nhà cũng c.h.ử.i, làm bất cứ việc gì cũng c.h.ử.i, c.h.ử.i trời c.h.ử.i đất không chừa thứ gì.

Những uất ức và oán khí tích tụ trong l.ồ.ng n.g.ự.c suốt mười mấy năm qua, nếu không c.h.ử.i ra được, cô không còn cách nào khác để phát tiết nỗi hận trong lòng.

Giang Tam Trụ khuyên Giang Tâm Liên: “Tâm Liên, nhà bác cả chỉ còn mỗi mình em. Em không thể để nhà bác sau này ngay cả người viếng mộ cũng không có. Tuy là bé gái, nhưng mẹ ruột sinh nó ra còn chưa từng nhìn mặt nó, không muốn nuôi nó. Em nhận nuôi nó, chăm bẵm đàng hoàng thì có khác gì con đẻ đâu? Đợi sau này nó lớn lên, kén rể về, nhà bác cả cũng coi như có người nối dõi, bằng không...”

Anh định nói, đợi cô trăm năm sau, sẽ chẳng còn ai nhớ đến gia đình bác cả nữa.

Trong lòng anh, bác cả cũng quan trọng như cha ruột.

Bác cả là người tính tình hoạt bát, hay nói cười. Mang tiếng là địa chủ nhưng không hề có cái giá của địa chủ. Từ ông già sáu bảy mươi tuổi đến đứa trẻ lên ba lên năm, gặp ai bác cũng có thể đùa vui vài câu, cả ngày hớn hở, chẳng có chút dáng vẻ nào của tầng lớp bóc lột, niềm đam mê lớn nhất chỉ là buôn bán làm ăn.

Giang Tâm Liên không biết nghĩ đến điều gì mà cũng trầm mặc hẳn đi. Thật lâu sau cô mới nói: “Anh Tam Trụ, giờ không phải là chuyện tôi có muốn nuôi hay không, mà là thân phận tôi thế này, liệu có được phép nhận nuôi hay không? Cho dù được nhận nuôi, đứa bé theo tôi thì cũng là chịu khổ.”

Giang Tam Trụ sốt ruột khuyên: “Đứa bé mang lên núi nuôi, ai hơi đâu mà leo lên tận đây tìm các người chứ?”

Núi Bếp Lò là ngọn núi cao nhất ngay trước cửa nhà họ. Người bản địa quen đường cũng phải mất ba tiếng mới leo lên tới nơi. Người ngoài không quen đường núi, nếu không có dân địa phương dẫn đường thì e là đi cả buổi sáng cũng chưa tới. Mà dù có leo lên được, người trên đó cũng đã sớm chạy vào rừng trốn mất rồi.

Ngọn núi lớn như thế, tùy tiện chui vào một góc nào đó trốn thì tìm đằng trời cũng không ra.

Anh nói tiếp: “Em nếu không yên tâm, lần tới anh lên sẽ mang thêm ít đồ, tìm thêm hai cái hang động, giấu ít lương thực ở đó. Chỗ đó có thể trốn mười ngày nửa tháng cũng không sao. Em cứ yên tâm đi, đã về đến nhà rồi còn ai dám hại em? Nếu thật sự muốn hại em thì bọn anh còn đi tìm em, đón em về làm cái gì?”

Cũng không biết câu nào của anh đã lay động Giang Tâm Liên, cô vậy mà lại buông lời đồng ý, dù ngữ khí vẫn cứng đờ: “Nhận nuôi đứa bé là do anh nói đấy nhé, không phải tôi nói. Nếu anh có thể bế nó lên đây thì tôi nuôi, không bế được thì coi như chưa từng nói câu này. Nhưng nói trước một chuyện, đứa bé bế về đây, sau này chính là con của Giang Tâm Liên tôi, theo họ Giang của tôi, để kế thừa hương khói cho cha tôi. Mẹ đẻ của nó hay bất cứ ai, sau này đừng hòng nghĩ đến chuyện đòi lại. Nếu dám đến cướp, xem tôi có đ.á.n.h c.h.ế.t cô ta không!”

Giọng điệu của cô hung ác, nghiến răng nghiến lợi đầy vẻ dữ tợn!

Giang Tam Trụ vội nói: “Em cứ yên tâm đi, mẹ đẻ đứa bé nhìn còn chẳng muốn nhìn nó lấy một lần, ngày nào cũng trốn trong trường học không chịu ra, bỏ mặc con bé. Anh bế nó sang cho em, không nói cho cô ta biết đứa bé ở đâu là được. Sau này có gặp mặt nhau cũng chẳng nhận ra đâu!”

Khóe môi Giang Tâm Liên lúc này mới lộ chút ý cười, nhưng giọng điệu vẫn cứng nhắc: “Thế thì tốt nhất!”

Bỗng nhiên cô chần chừ, bước chân luống cuống đi qua đi lại, thần sắc trở nên nôn nóng: “Anh Tam Trụ, thế... thế tôi không có quần áo trẻ con, không có sữa... Đứa bé còn nhỏ quá, tôi... tôi sợ nuôi nó không tốt thì làm sao?”

Nước mắt cô lại lăn dài trên má. Cô nhớ đến đứa con gái đỏ hỏn của mình ngày xưa. Nó cũng bé bỏng như vậy, rồi c.h.ế.t lặng lẽ trong vòng tay cô, không t.h.u.ố.c thang, không cơm cháo. Cô đói đến mức lả đi, sữa cũng chẳng có giọt nào, cứ thế trơ mắt nhìn con mình lịm dần đi. Nghĩ đến đó, nỗi đau thấu tim gan lại bao trùm lấy cô, khiến cô không kìm được mà gào khóc: “Con tôi! Con tôi mất rồi! Con tôi, đứa con số khổ của tôi!”

Giang Tam Trụ nghe xong cũng không kìm được nước mắt. Đứa bé ấy khi sinh ra và đầy tháng anh đều đã đến thăm, trắng trẻo sạch sẽ vô cùng. Rõ ràng đứa bé giống mẹ, nhưng để làm vui lòng nhà chồng, ai cũng khen đứa bé giống cha như đúc.

Đứa bé ấy nếu còn sống, giờ chắc cũng mười lăm mười sáu tuổi, đã là một thiếu nữ duyên dáng yêu kiều rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.