Cuốn Vương Ở Thập Niên 60[ Mang Theo Một Xe Vật Tư Nuôi Gia Đình Ở Thập Niên 60] - Chương 436:------
Cập nhật lúc: 14/01/2026 16:05
Suốt dọc đường, người xuống kẻ lên tấp nập.
Nhóm ba người Hứa Kim Phượng, Giang Ánh Hà đã xuống tàu từ trạm tỉnh lẻ. Đến cuối hành trình, chỉ còn lại gia đình Hứa Minh Nguyệt cùng Sở Tú Tú và Diệp Băng Lan.
Cha mẹ Diệp Băng Lan đã về thành phố trước để xử lý tài sản gia đình và thu hồi lại một số sản nghiệp tổ tiên. Khi Diệp Băng Lan xuống tàu, họ đã đợi sẵn ở ga để đón con gái. Vì thế, cô không đi cùng nhóm Hứa Minh Nguyệt mà theo cha mẹ về nhà sum họp.
Người đến đón gia đình Hứa Minh Nguyệt vẫn là Phạm Trí Bác, người từng đến đại đội Lâm Hà một lần trước đây.
Phạm Trí Bác đã đứng đợi bên ngoài ga từ sớm. Nhìn thấy gia đình Mạnh Phúc Sinh, anh ta làm ra vẻ lười biếng, dang hai tay ôm chầm lấy người anh em rốt cuộc cũng đã được trở về thành phố, đ.ấ.m nhẹ vào lưng anh mấy cái, sau đó khom lưng bế bổng A Sắt lên: “Ái chà, A Sắt đây rồi!”
Lúc này anh ta mới chuyển ánh mắt sang Hứa Minh Nguyệt và A Cẩm: “Chào chị dâu!” Sau đó mắt sáng lên khi nhìn thấy A Cẩm: “Cháu là A Cẩm đúng không? Lần trước chú đến không gặp được cháu. Nào nào, đây là quà gặp mặt chú tặng cháu!”
Cậu ta móc trong túi ra một chiếc túi gấm thêu tinh xảo, đưa cho A Cẩm.
A Cẩm nhìn Mạnh Phúc Sinh và Hứa Minh Nguyệt, thấy bố mẹ mỉm cười gật đầu mới dám nhận lấy. Bên trong túi là một vật cứng rắn, mở ra xem thì thấy một miếng ngọc trắng (bạch ngọc) tạo hình tinh xảo, sờ vào thấy ấm áp.
Cô bé không am hiểu về thứ này. Sự hiểu biết của A Cẩm về ngọc thạch chỉ dừng lại ở miếng ngọc bội hộ mệnh mẹ thỉnh cho ở chùa Linh Ẩn hồi nhỏ, hoặc mấy chuỗi vòng tay giá năm đồng mua ở tiệm tạp hóa.
“Cháu cảm ơn chú ạ!” A Cẩm đáp, không hề tỏ ra sợ người lạ.
Tiếng “chú” này làm Phạm Trí Bác sướng rơn: “Ây da, cháu gái lớn của chú!”
Thấy A Cẩm vóc dáng chưa cao, cậu ta vươn tay định xoa đầu cô bé, nhưng A Cẩm né nhanh như chạch, tay che đầu nói: “Đầu có thể rơi, nhưng tóc thì không thể rối nha chú!”
Từ kiếp trước, khi mới bảy tám tuổi cô bé đã có ý thức về cái đẹp. Khi đó cái đẹp chỉ là váy xòe, giày công chúa, còn giờ lớn rồi, mái tóc cũng trở thành lãnh địa bất khả xâm phạm.
Tóc cô bé không dài, buộc kiểu đuôi ngựa cao lộ ra vầng trán bóng loáng đầy đặn, đôi lông mày thanh tú và đôi mắt hạnh to tròn, nhìn vừa sạch sẽ vừa lanh lợi.
Phạm Trí Bác vừa nhìn đã thích ngay cô cháu gái hoạt bát rộng rãi này, liền đỡ lấy hành lý trong tay cô bé: “Đi, chú đưa mọi người đi ăn đồ ngon!”
A Cẩm từ chối: “Chú ơi, có chỗ nào để rửa mặt đ.á.n.h răng trước không ạ? Ở trên tàu ba ngày rồi, người bọn cháu hôi rình.”
Trên tàu hỏa đúng là đủ loại mùi, việc vệ sinh cá nhân buổi tối trên đó cực kỳ bất tiện, mùi vị càng khó ngửi.
“Có chứ, đi, chúng ta về nhà trước!” Phạm Trí Bác xách va li của A Cẩm rồi dẫn mọi người ra xe.
A Sắt đã lớn, không quen bị người lạ bế nên giãy giụa đòi xuống khỏi tay Phạm Trí Bác. Hứa Minh Nguyệt và Mạnh Phúc Sinh thuận tay mỗi người dắt một bên tay cô bé.
Đứng giữa bố và mẹ, được nắm tay cả hai, A Sắt mới tìm lại được chút cảm giác an toàn.
Khác với A Cẩm kiếp trước đã được Hứa Minh Nguyệt đưa đi du lịch trong và ngoài nước, đi máy bay, tàu cao tốc nhẵn mặt, đây là lần đầu tiên A Sắt từ vùng quê hẻo lánh như công xã Thủy Phụ đến một nơi đông đúc như Bắc Kinh. Vừa xuống tàu, ga tàu hỏa người đông như kiến, cô bé mới bảy tuổi, người lại thấp bé, xung quanh toàn là người lớn cao lớn khiến cô bé có cảm giác sợ hãi như sắp bị biển người nuốt chửng, lạc mất bố mẹ bất cứ lúc nào.
Không thích cảm giác ngẩng đầu lên vẫn không nhìn thấy mặt mọi người, cô bé dang tay đòi bố bế.
Hứa Minh Nguyệt biết chân của Mạnh Phúc Sinh cứ vào mùa đông là đau nhức. Mùa đông phương Bắc tuy không ẩm ướt như quê nhà nhưng nhiệt độ lại thấp hơn nhiều. Lại thêm việc ngồi co ro trên tàu ba ngày ba đêm, cô sợ chân anh không thoải mái nên khi A Sắt đòi bế, cô đã nhanh tay bế thốc con gái lên.
Được mẹ bế lên cao, A Sắt rốt cuộc cũng thoát khỏi nỗi sợ hãi bị vây kín, tò mò quan sát dòng người xung quanh từ trên cao.
Hứa Minh Nguyệt giới thiệu Sở Tú Tú với Phạm Trí Bác: “Đây là Sở Tú Tú, thanh niên trí thức từng về đội của chị cắm chốt. Kỳ thi đại học vừa rồi cô ấy đứng thứ hai toàn tỉnh, là tân sinh viên Đại học Thủy Mộc, nay cùng đến đây báo danh.”
Phạm Trí Bác không ngờ cô gái trông có vẻ trầm lặng đứng sau anh chị mình lại là Á khoa của tỉnh, không khỏi cười nói: “Hóa ra là sinh viên tài năng của Đại học Thủy Mộc, thất kính thất kính. Cô muốn đến trường Thủy Mộc luôn à? Lên xe đi, tôi đưa cô đi!”
Sở Tú Tú vốn định tự đi, nhưng thấy Phạm Trí Bác nhiệt tình đề nghị, cô cũng không từ chối, bèn lên xe cùng mọi người. Mạnh Phúc Sinh ôm A Sắt ngồi ghế phụ phía trước; Hứa Minh Nguyệt, A Cẩm và Sở Tú Tú ngồi băng ghế sau.
Mấy năm nay, nhờ không gian gieo trồng bí mật để bán trái cây, bông vải, dầu hạt cải, Sở Tú Tú cũng tích cóp được kha khá tiền. Đến Bắc Kinh đi học, cô không hề túng thiếu, thậm chí còn đang tính xem có cơ hội nào để mua một căn nhà tứ hợp viện hay không. Sau này chỉ cần dựa vào căn nhà đó thôi là đủ dưỡng già vô lo.
Sau khi đưa Sở Tú Tú đến nơi, Phạm Trí Bác chở thẳng gia đình Mạnh Phúc Sinh về nhà mình.
Nhà anh ta nằm trong nội thành Bắc Kinh, là một căn tứ hợp viện vừa mới được tu sửa, trong nhà chỉ có anh ta và giáo sư Phạm sinh sống.
Khi gia đình họ Phạm gặp biến cố, Phạm Trí Bác vẫn còn là một thanh niên nhiệt huyết tham gia phong trào xâu chuỗi toàn quốc (thời Cách mạng Văn hóa). Sau biến cố gia đình, anh ta như phát điên, đấu tố ngược xuôi, đến nay vấn đề cá nhân vẫn chưa giải quyết xong, vẫn còn độc thân.
Giáo sư Phạm đang ở trường, trong nhà không có ai. Phạm Trí Bác bảo mọi người vào nhà rửa mặt, thay quần áo rồi dẫn đi ăn cơm.
Bắc Kinh lúc này, nơi có thể ăn cơm cũng chỉ có các tiệm cơm quốc doanh.
Giáo sư Phạm và Mạnh Phúc Sinh xuống nông thôn bao nhiêu năm nay đều nhờ gia đình Hứa Minh Nguyệt chăm sóc. Phạm Trí Bác trong lòng vô cùng cảm kích nên sắp xếp cho gia đình họ cực kỳ chu đáo.
Hứa Minh Nguyệt và hai đứa trẻ tuy có ngủ chập chờn trên tàu, nhưng là ngủ ngồi hoặc gục xuống bàn nhỏ, lại phải trông chừng A Sắt và A Cẩm, nên thực ra chẳng ai được ngủ ngon giấc.
Biết hai anh em họ có chuyện riêng muốn nói, Hứa Minh Nguyệt rất ý tứ dẫn A Cẩm và A Sắt vào căn phòng Phạm Trí Bác đã chuẩn bị để ngủ một giấc thật đã.
Khi cô tỉnh lại, A Cẩm và A Sắt đã không thấy đâu, nằm bên cạnh cô chính là Mạnh Phúc Sinh.
Anh không biết đã tỉnh từ lúc nào, đôi mắt đang mở to nhìn trần nhà.
Thấy người nằm cạnh là anh, Hứa Minh Nguyệt hỏi: “A Cẩm và A Sắt đâu rồi anh?”
Ngón tay Mạnh Phúc Sinh nhẹ nhàng vuốt ve lưng cô, trong mắt hiện lên ý cười nhàn nhạt: “Anh bảo chúng nó sang phòng bên cạnh ngủ rồi.”
Vốn dĩ Phạm Trí Bác sắp xếp cho họ hai phòng, nhưng hôm qua mới đến nơi lạ lẫm, A Sắt dính người không chịu rời mẹ, A Cẩm tuy lớn nhưng thấy em đòi ngủ với mẹ cũng muốn ngủ cùng, thế là ba mẹ con chen chúc trên một chiếc giường lò.
Trẻ con hồi phục sức rất nhanh, ngủ được nửa giấc đã bị Mạnh Phúc Sinh đ.á.n.h thức, rón rén sang phòng khác nghỉ ngơi. Hứa Minh Nguyệt ba ngày trên tàu thiếu ngủ, mệt rã rời nên ngủ rất say, cộng thêm ba cha con hành động nhẹ nhàng nên cô hoàn toàn không nhận ra người bên cạnh đã bị đ.á.n.h tráo.
Mạnh Phúc Sinh mấy năm nay đã quen hơi, không có Hứa Minh Nguyệt nằm cạnh thì không tài nào ngủ được, hoặc ngủ cũng rất chập chờn. Hơn nữa trong lòng anh đang có tâm sự nên đã tỉnh từ sớm.
Hứa Minh Nguyệt không rõ tình hình nhà anh cụ thể ra sao, sau khi dậy rửa mặt xong liền hỏi: “Hôm nay anh có dự định gì không? Muốn mẹ con em cùng anh về nhà cũ xem sao, hay là…”
Mười năm qua, biết bao gia đình tan cửa nát nhà, ly tán, nhà Mạnh Phúc Sinh cũng vậy. Hiện tại không biết nhà cửa của gia đình anh có lấy lại được hay không.
Cô có chút hiểu biết về thời đại này, biết rằng cuối năm 77 đầu năm 78, rất nhiều người được phục hồi danh dự trở về thành phố gặp phải vấn đề lớn về nhà ở. Nhà cửa của họ đã bị phân phối cho những người có hoàn cảnh khó khăn khác vào ở. Dù cục quản lý nhà đất có trả lại quyền sở hữu, nhưng việc đuổi những người đang ở đó đi để lấy lại nhà vẫn là một vấn đề cực kỳ nan giải.
Thậm chí có nhiều người vì không đòi được nhà, lại mất niềm tin vào thế cục trong nước, sau khi về thành đã chọn cách bán rẻ sản nghiệp tổ tiên để tìm đường ra nước ngoài.
Bao nhiêu năm qua, Mạnh Phúc Sinh chưa từng nhắc đến người nhà, cũng không nhờ cô chăm sóc thêm cho ai ngoài người cậu ruột mà anh đã tìm cách báo tin để đến Cửa Sông Bồ lánh nạn. Còn những người thân khác của anh thì bặt vô âm tín, mười mấy năm không liên lạc, cũng hiếm khi anh nhắc tới.
Mạnh Phúc Sinh gối tay dưới cổ cô, nhẹ nhàng ôm cô nói: “Anh đưa em và A Cẩm đi báo danh trước đã.”
Thời gian nhập học chỉ gói gọn trong mấy ngày. Họ ở xa, nhận giấy báo muộn, lại mất thời gian xử lý việc nhà và đi tàu, giờ đã sát ngày nhập học rồi. Anh muốn lo xong việc trường lớp cho cô và con gái rồi mới đi xử lý việc nhà mình.
Chuyện nhà anh cũng không vội trong một sớm một chiều.
Hứa Minh Nguyệt đương nhiên tôn trọng quyết định của anh.
Đại học Kinh Thành sắp khai giảng, giáo sư Phạm thời gian này cũng vô cùng bận rộn. Tối qua khi ông về thì gia đình Hứa Minh Nguyệt đã ngủ nên ông không quấy rầy. Sáng nay khi Hứa Minh Nguyệt dậy, A Cẩm và A Sắt đã dậy trước và đang ăn sáng. Giáo sư Phạm thì đang cầm tờ báo xem, chính là tờ Nhân Dân Nhật Báo đăng tin về mẹ con Hứa Minh Nguyệt cùng Sở Tú Tú, Diệp Băng Lan.
Thấy vợ chồng Hứa Minh Nguyệt từ trong phòng đi ra, vị giáo sư già đeo kính ngước mắt nhìn lên, cười nói: “Dậy rồi hả? Mau đi rửa mặt rồi ăn chút gì đi.” Đoạn ông quay sang Hứa Minh Nguyệt: “Lát nữa các cháu cùng cậu đến Đại học Bắc Kinh báo danh, hôm nay có người bên đài phát thanh đến phỏng vấn cháu và A Cẩm đấy.”
Hứa Minh Nguyệt giật mình: “Phỏng vấn cháu và A Cẩm ạ?”
Giáo sư Phạm rung rung tờ báo trong tay: “Hai hôm trước họ đã gọi điện đến trường nói muốn phỏng vấn các cháu, là chương trình Điểm tin báo chí của Đài phát thanh đấy.”
Có lẽ giáo sư Phạm muốn dẫn Mạnh Phúc Sinh và mọi người đi dạo ngắm Bắc Kinh một chút, nên khi đi báo danh, họ không đi xe của Phạm Trí Bác mà bắt xe buýt tuyến số 32.
Ngồi trên xe buýt, nhìn ngắm Bắc Kinh qua khung cửa sổ, giáo sư Phạm giới thiệu với Hứa Minh Nguyệt: “Tuyến xe buýt này đã chạy mười mấy năm rồi. Chín năm trước, lúc cậu đi Cửa Sông Bồ, Bắc Kinh đang trong giai đoạn hỗn loạn nhất, vậy mà tuyến 32 này vẫn hoạt động.”
Trên mặt ông không có mấy nét cười, khi nói chuyện ánh mắt luôn hướng ra khung cảnh tiêu điều bên ngoài cửa sổ, như đang hồi tưởng lại chuyện năm xưa.
A Cẩm lần đầu tiên đến Bắc Kinh, nghe ông cậu nói chuyện thì tò mò nhìn ra ngoài.
Kiếp trước, Hứa Minh Nguyệt đã đến Bắc Kinh không ít lần vì công việc, nhưng A Cẩm thì chưa. Mỗi lần nghỉ hè nghỉ đông, bạn bè đi Bắc Kinh du lịch, cô bé cũng muốn đi xem Thiên An Môn, leo Vạn Lý Trường Thành.
Khổ nỗi mấy lần Hứa Minh Nguyệt đi công tác Bắc Kinh đều rơi vào tháng Bảy, tháng Tám. Nóng đến mức cô thề không bao giờ muốn quay lại, cảm thấy Bắc Kinh chẳng có gì vui, chỉ thấy nóng!
Đúng lúc đó, mấy người bạn của A Cẩm đi Bắc Kinh về đều kêu trời kêu đất vì nóng, bị cảm nắng, gọi video cho A Cẩm toàn khóc lóc đòi về. Từ đó về sau, A Cẩm không bao giờ nhắc đến chuyện đi Bắc Kinh nghỉ hè nữa.
Hiện tại là đầu tháng Ba, Bắc Kinh vẫn còn vẻ tiêu điều của mùa đông. Cách hai mươi năm (so với kiếp trước), cuối cùng A Cẩm cũng đặt chân đến Bắc Kinh mà mình hằng mong nhớ, đôi mắt dán c.h.ặ.t vào cửa kính xe không rời.
Xe buýt đi qua Trung Quan Thôn, trạm Hải Điến. Nếu không xuống ở trạm Hải Điến, giá vé sẽ tăng từ 1 hào lên 1 hào 5 xu. Tuyến đường chạy vòng quanh một nửa khu Yến Viên.
Đến cổng Đại học Bắc Kinh, đập vào mắt là tấm băng rôn nền đỏ in ba chữ lớn “Trạm đón tân sinh viên”.
Giáo sư Phạm tỏ ra cực kỳ yêu quý A Cẩm, thực sự coi cô bé như cháu ruột, nói chuyện lúc nào cũng nhỏ nhẹ, hiền từ. A Cẩm cũng rất thân thiết với người ông cậu này.
Thấy A Cẩm tỏ ra hứng thú với trường, giáo sư Phạm dùng một giọng điệu bùi ngùi khó tả, chỉ vào những bức tường quanh cổng trường nói: “Ngày xưa chỗ này dán đầy những khẩu hiệu dọa người và những lời lẽ gây tổn thương. Cháu đến đúng lúc lắm, giờ mấy thứ đầu trâu mặt ngựa đó đã được dọn sạch sẽ hết rồi.”
