Cưỡng Ép Yêu Nhầm Nam Phụ Trúc Mã - Chương 2
Cập nhật lúc: 10/09/2026 13:03
Sắc mặt Tạ Hằng khựng lại, rất nhanh đã lấy lại vẻ tự nhiên.
"Băng cá nhân."
Giọng anh nhàn nhạt, tự cho là kín kẽ mà thọc tay vào túi áo.
Che khuất hoàn toàn chút vải vóc kia.
Nhưng tôi đã nhìn rõ rồi.
Tuy phần lộ ra rất nhỏ rất nhỏ, nhưng họa tiết lại là hoa văn ren quen thuộc.
Rõ ràng là chiếc tôi vừa thay ra lúc tắm!
Cho nên những dòng bình luận kia nói là thật sao?
Tạ Hằng thích tôi?
Nhưng vừa rồi anh còn khóc lóc bảo tôi tha cho anh cơ mà...
Còn cả ngày đầu tiên bị tôi ép buộc, đuôi mắt anh đỏ bừng, nghiến răng nghiến lợi nói với tôi một câu "Lâm Tri Hảo, em đừng có hối hận".
Đây chẳng lẽ không phải mang ý nghĩa sau này sẽ cho tôi biết tay sao?
Điều quan trọng nhất là, cùng Tạ Hằng hôn ôm lâu như vậy, tôi chưa từng cảm nhận được sự thay đổi trên cơ thể anh.
Nói chính xác hơn là, anh chẳng có tí cảm xúc nào với tôi cả.
Thế nhưng giây tiếp theo, bình luận lại bay cuồng nhiệt.
[Lần nào Tạ Hằng cũng dùng t.h.u.ố.c để đè nén ham muốn, canh giờ chuẩn đến từng giây, vượt quá một giây thôi là không khống chế nổi ngay.]
[Bé con cứ tưởng Tạ Hằng ghét mình nên mới đẩy ra, thực ra là nhịn hết cách rồi á.]
[Cả nhà ơi tôi lo thật đấy, uống nhiều quá nhỡ sau này không dùng được nữa thì sao.]
[Lầu trên đùa à, Tạ Hằng là nam phụ thì có dùng đến đâu.]
Nhìn màn hình tràn ngập bình luận, nhịp tim tôi ngày càng đập nhanh.
Trong lòng lập tức nảy ra một ý tưởng.
Tôi phải thử xem những gì họ nói có phải sự thật hay không.
Tôi quan sát Tạ Hằng, chậm rãi mở lời.
"Tạ Hằng, vừa rồi em định nói, chúng ta..."
"Chúng ta làm sao?"
Tạ Hằng mím môi, nhưng bàn tay buông thõng bên phía đối diện đột nhiên siết c.h.ặ.t.
Đó là phản ứng chỉ khi anh căng thẳng mới có.
Tôi lặng lẽ dời ánh mắt đi nơi khác.
"Không có gì, em buồn ngủ rồi." Tôi đưa tay ra: "Anh bế em đi ngủ đi."
Tạ Hằng ngẩn ra, thở phào một hơi xối xả.
Anh bế bổng tôi lên theo kiểu công chúa: "Ôm c.h.ặ.t anh."
Tôi vòng tay qua vai anh, ghé vào tai anh thổi nhẹ một hơi: "Ôm c.h.ặ.t rồi đây, anh đừng có làm ngã em đấy nhé."
Bàn tay đang bế dưới khuỷu chân tôi siết c.h.ặ.t lại: "Lâm Tri Hảo, đừng quấy."
Giọng điệu nhàn nhạt, nhưng vành tai thì đã đỏ gay từ bao giờ.
Tôi không kiềm được mà nhếch môi.
Tạ Hằng đi tới phòng tắm phụ.
Suốt chặng đường từ phòng tắm phụ về phòng ngủ, tay tôi đã luồn vào trong áo choàng tắm của anh để tranh thủ sờ soạng.
Sắc đỏ trên tai Tạ Hằng lan rộng ra tận sau cổ.
Cho đến khi anh đặt tôi xuống giường trong tình trạng quần xộc xệch, lại bị tôi túm c.h.ặ.t lấy áo choàng tắm không cho rời đi.
Cả người anh đã rối loạn hoàn toàn.
Thừa lúc anh còn đang bối rối, tôi chẳng nói chẳng rằng leo lên ngồi cưỡi trên người anh.
Chỉ vỏn vẹn ba giây, tôi đã cảm nhận được sự khác thường rõ rệt.
Bình luận nói đúng rồi, Tạ Hằng có cảm xúc rất lớn với tôi.
Được lắm Tạ Hằng.
Chơi trò này với tôi đúng không.
Rõ ràng thích tôi mà lại muốn đẩy tôi ra xa vạn dặm.
Rõ ràng có cảm xúc với tôi mà lại phải uống t.h.u.ố.c để đè nén xuống.
Dù bây giờ tên đã giương lên dây cung rồi, anh cũng chỉ nhắm mắt lại, ôm lấy eo tôi đẩy ra, vẻ mặt đầy nhẫn nại.
"Ở phòng thí nghiệm vẫn còn việc, mai anh lại đến."
"Không cần đến nữa đâu, chúng ta kết thúc đi."
Cứng miệng đúng không, thế thì để anh nếm thử thế nào là vị chua chát của tình yêu!
Động tác quay người của Tạ Hằng khựng lại: "Cái gì?"
Tôi biết anh đang giả ngu: "Anh rõ ràng nghe thấy rồi."
Lần này Tạ Hằng không thể giả vờ như không nghe thấy được nữa.
Anh đơ người ra mất mấy giây mới quay người lại: "Lý do là gì?"
"Chẳng phải anh bảo em tha cho anh sao?" Tôi nói như lẽ đương nhiên: "Toại nguyện cho anh còn không được à?"
Tạ Hằng nhíu mày: "Anh nói hồi nào..."
Anh ngẩn ra, như thể sực nhận ra điều gì đó, giọng điệu có chút sụp đổ.
"Anh nói không phải là tha cho cái này..."
"Anh, anh nói là..."
"Tóm lại là anh không đồng ý."
Rốt cuộc là cái gì cơ chứ!
Nói thì không chịu nói, cái lưỡi thì lại múa may rối cả lên.
Tôi cố gắng tìm chút manh mối từ bình luận.
[Má ơi ha ha ha ha ha sao cảnh chia tay chẳng thấy chua chát chút nào, ngược lại còn thấy hơi dâm dâm thế này.]
[Nửa đêm Tạ Hằng ngồi dậy tự tát mình một cái, tại sao lúc đang tự xử lại còn phải trả lời từng câu một với bé con làm gì...]
[Người ta là bảo em tha cho Tạ nhỏ đang bốc hỏa đó, làm ơn đi.]
[Độ nhạy cảm của bé con bằng không luôn.]
Cái gì mà hỗn loạn thế này.
Chẳng có chút thông tin hữu ích nào cả.
Tôi đành phải ném câu hỏi ngược lại cho anh: "Thế lý do anh không đồng ý là gì?"
Tạ Hằng ngồi xổm bên cạnh giường, ngẩng đầu nhìn tôi, giọng điệu rất nghiêm túc:
"Lâm Tri Hảo, đừng mang cơ thể mình ra làm trò đùa."
Quả nhiên, chẳng thể cạy miệng cái tên hũ nút này ra nổi một câu.
Cái tôi cần chỉ là sự quan tâm thôi sao!
Cái tôi cần còn có cả sự tỏ tình, cả việc tiến tới nốt bước cuối nữa cơ mà!
Xem ra bắt buộc phải dùng liều t.h.u.ố.c mạnh thôi!
Tôi cố ý ngoảnh mặt đi, giả vờ không thèm nhìn anh.
"Tạ Hằng, thực ra anh cũng bình thường lắm, dạo này em cùng anh hôn ôm chẳng thấy thoải mái chút nào."
