Cưỡng Ép Yêu Nhầm Nam Phụ Trúc Mã - Chương 5

Cập nhật lúc: 10/09/2026 13:04

Động tác gượng gạo, giống như một chú ch.ó nhỏ vừa mới học được cách nũng nịu xin tha.

Chiếc áo sơ mi của Tạ Hằng đã tuột mất một cúc.

Nương theo động tác cúi đầu của anh, đường nét xương quai xanh thẳng tắp ẩn ẩn hiện hiện.

Tôi l.i.ế.m môi, không kiềm được nhón người nhô lên hôn nhẹ vào cằm anh: "Thế anh không có gì muốn hỏi em sao?"

Ví dụ như chuyện về Chu Hành Chi chẳng hạn?

Tạ Hằng lắc đầu.

Ừm?

Chẳng lẽ vì đứng quá xa nên Tạ Hằng không nghe thấy tôi và Chu Hành Chi đã nói những gì sao?

Tôi chưa kịp suy nghĩ nhiều thì Tạ Hằng đã bóp lấy eo tôi, một lần nữa hôn tới.

Một nụ hôn mãnh liệt nhưng ngắn ngủi.

Tôi bị hôn đến mức ngơ ngác, lúc phản ứng lại thì người đã nằm trên sofa rồi.

Tạ Hằng cúi người hôn lên trán tôi: "Anh đi tắm trước đã, đợi anh quay lại."

Tôi nghe tiếng nước chảy róc rách trong nhà tắm mà nhẩm đếm thời gian.

Đột nhiên bình luận lại bay tán loạn.

[Tạ Hằng lại sắp lén uống t.h.u.ố.c trong nhà tắm rồi.]

[Đù mạ, sao anh ấy lại bẻ hẳn hai viên thế kia? Cơ thể có chịu nổi không đấy!]

[Tạ Hằng ơi anh uống ít t.h.u.ố.c thôi, có ngày làm hỏng còi thật đấy...]

Tôi giật thót tim, lập tức xông tới trước cửa nhà tắm.

Vặn tay cầm vài cái.

Không nhúc nhích.

[Cười c.h.ế.t mất, Tạ Hằng còn khóa cửa nữa cơ, phòng ai vậy không biết.]

[Cách duy nhất khiến Tạ Hằng mở cửa ngay lập tức là bé con đột nhiên gặp tình huống khẩn cấp...]

Tôi nháy mắt lia lịa, nhíu c.h.ặ.t lông mày, "Á" lên một tiếng rồi ngã khuỵu xuống sàn.

Ngay giây tiếp theo, cửa nhà tắm liền bật mở.

Thế mà lại có tác dụng thật...

Tạ Hằng nhíu c.h.ặ.t mày, nét mặt hoảng hốt chạy tới ngồi xổm bên cạnh tôi:

"Ngã vào đâu rồi?"

"Anh ôm em có được không?"

Tôi gật đầu, tiện miệng nói dối: "Hình như là chân trái."

Tạ Hằng bế bổng tôi lên theo kiểu công chúa, đặt xuống sofa, rồi lấy t.h.u.ố.c từ trong hộp y tế ra.

Anh quỳ gối trước mặt tôi, ngẩng đầu: "Dơ chân ra."

Tạ Hằng vừa mới tắm xong vẫn chưa kịp mặc áo trên.

Những giọt nước trước trán men theo đường viền quai hàm nhỏ xuống l.ồ.ng n.g.ự.c, rồi lại trượt qua các múi cơ bụng...

Tôi nhìn đến ngây người.

Đầu óc nóng bừng lên, dơ chân phải ra.

Động tác của Tạ Hằng khựng lại, anh đặt chai t.h.u.ố.c xuống.

Khoanh tay bình thản nhìn tôi.

Tôi ngượng ngùng định rụt chân về thì bất ngờ bị anh túm c.h.ặ.t lấy cổ chân.

Giây tiếp theo, cả người đã bị bế xốc lên.

Tấm lưng chìm vào chiếc giường lớn mềm mại, những nụ hôn của Tạ Hằng tới tấp và dồn dập.

Trong lúc thở dốc, tôi ngọ nguậy vươn tay ra định với lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường.

Tạ Hằng rời khỏi môi tôi, thở hổn hển: "Sao thế?"

Tôi chớp chớp mắt: "Bấm giờ mà."

Mỗi lần nửa tiếng.

Nếu do tôi bấm giờ thì tôi sẽ lén chỉnh đồng hồ báo thức thành ba mươi lăm phút.

Nên tôi cực kỳ hăng hái.

Tôi tiếp tục ngọ nguậy nhưng lại bị Tạ Hằng chộp lấy cổ tay.

Anh im lặng nhìn tôi vài giây, rồi ngoảnh đầu thở dài một hơi.

Sau đó vươn tay lấy chiếc điện thoại của chính mình.

"Để anh."

[Cứu với, cái cốt truyện này sai sai rồi, sao lại hôn ôm nữa rồi (tôi cười nãy giờ nè).]

[Tạ Hằng: Vợ ơi em thật sự không nhận ra anh không muốn bấm giờ sao!!]

[Gậy ông đập lưng ông, tôi cười c.h.ế.t mất ha ha ha ha ha ha.]

[Cứu với Tạ Hằng chỉnh báo thức thành một tiếng kìa!! Định hôn đến sưng môi bé con luôn sao?!!]

Tôi nhìn dòng bình luận, đồng t.ử không tự chủ được mà giãn to ra.

Tạ Hằng đã ném điện thoại sang một bên, lại một lần nữa đè người xuống.

Bình luận dần mờ đi, tôi chỉ còn cảm nhận được nụ hôn của Tạ Hằng.

Mềm mại, rực cháy, ướt đẫm, và quấn quýt.

Không biết đã trôi qua bao lâu, tôi thở hồng hộc đẩy anh ra, đầu óc đã có chút thiếu oxy.

"Tạ Hằng."

"Ừm?"

Tôi biết rồi còn cố hỏi: "Nửa tiếng hôm nay trôi qua chậm thế."

Anh nhẹ nhàng cọ vào môi tôi: "Thế vẫn còn muốn nữa sao?"

Tôi mím môi, còn chưa kịp nói gì thì tay đã bị anh kéo đặt lên cơ n.g.ự.c mình: "Chẳng phải em thích chỗ này sao?"

Ừm, mềm mềm.

Tôi nắn nắn hai cái, cảm giác rất thích tay, nhưng vẫn tò mò: "Sao chỗ này cũng mềm thế."

Yết hầu Tạ Hằng lăn lăn: "Xung huyết rồi sẽ cứng."

Bình luận cuộn trôi điên đảo.

[Hai em bé này đang nói cái từ ngữ mãnh liệt gì thế này, cứu với... nói nhiều chút đi!!!]

[Mấy người dám nói tôi dám nghe... nói nhiều chút đi!!!]

[Chỗ xung huyết không chỉ có cơ n.g.ự.c đâu, xin hãy ghi nhớ.]

Tôi nhìn chằm chằm vào dòng bình luận cuối cùng, vành tai nóng bừng lên.

Khi nụ hôn lại rơi xuống, tay tôi dạm hỏi hết lần này đến lần khác...

Rồi bị Tạ Hằng túm c.h.ặ.t lấy.

Nụ hôn vốn dĩ yên lặng dịu dàng trở nên cuộn trào sóng dạt.

Đến cuối cùng, Tạ Hằng dắt tay tôi, nắm lấy tóc của anh...

...

Không biết đã trôi qua bao lâu.

Tạ Hằng lại nhẹ nhàng hôn lên đôi mắt gần như không thể tiêu cự của tôi, giọng nói khàn đục:

"Mức độ này đã đủ chưa?"

Tôi cảm nhận được sự ẩm ướt trên môi anh.

"Ừm?"

"Độ nhiệt tình, thành thật, cầu gì được nấy mà em nói ấy."

Anh dừng lại một chút, giống như đang đưa ra lời hứa hẹn: "Lâm Tri Hảo, anh vẫn có thể tiến bộ thêm."

Anh nhìn sâu vào mắt tôi, giọng điệu vô cùng thành kính: "Đừng đi tìm người khác có được không?"

Bốn mắt nhìn nhau, nhịp tim tôi đập nhanh liên hồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.