Cuồng Luyện Đan Dược Vị Sầu Riêng, Chinh Phục Cả Giới Tu Tiên - Chương 83
Cập nhật lúc: 07/05/2026 15:07
Những người khác của Huyền Di Tông nghe thấy tiếng gõ cửa điên cuồng lập tức chạy tới, “Tiểu sư muội?
Có chuyện gì vậy?
Ai đang gõ cửa thế?"
Nhan Mạt đứng sau cửa, lớn tiếng trả lời, “Không biết nha, nhưng kẻ gõ cửa chắc chắn là một con ch.ó!"
Kỳ Tửu:
“Tại sao?"
Nhan Mạt:
“Không phải ch.ó thì làm gì có ai gõ cửa vô lễ như thế này?"...
Cam Phạn Phạn và đám người đang gõ cửa ngoài kia đều im lặng.
Đám anh hùng không não âm thầm buông tay ra.
Đùa chứ, nếu còn gõ tiếp thì chẳng phải thành ch.ó rồi sao.
Lúc này Nhan Mạt cũng từ từ mở cổng viện ra.
Nhìn thấy đám người đứng trước cửa cố ý tỏ vẻ kinh ngạc, “Dà?
Hóa ra không phải ch.ó đang gõ cửa à!"
Mọi người:
“..."
Bọn họ cảm thấy Nhan Mạt đang mắng mình nhưng bọn họ không có bằng chứng!
Nhan Mạt tiếp tục ngây thơ vô số tội, “Mọi người gõ cửa làm gì vậy?
Có chuyện gì sao?"
Hòa Nguyệt Oánh bị tức đến mức ngũ tạng lục phủ muốn nổ tung, che mũi gầm lên:
“Nhan Mạt!
Cô đập trúng mũi tôi rồi!"
Nhan Mạt cố ý tỏ vẻ kinh ngạc, “Ồ?
Vậy sao?
Xin lỗi nhé!
Tôi cứ tưởng là có con ch.ó nào muốn xông vào, bị dọa sợ hết hồn mới vội vàng đóng cửa lại, không ngờ lại là cô nha!
Cô lương thiện như vậy chắc chắn sẽ tha thứ cho hành động vô ý này của tôi chứ!"
Mọi người:
“..."
Cô ấy hình như xin lỗi rồi nhưng hình như cũng mắng người rồi!
Mũi Hòa Nguyệt Oánh sắp bị tức đến méo xẹo luôn rồi, cô ta một người lớn như vậy mà cô ấy cũng có thể nói là nhìn nhầm thành ch.ó được!!!
Có con ch.ó nào to như vậy không!
Nhưng trước mặt đám đông Hòa Nguyệt Oánh nhất thời lại không thể phản bác, lời Nhan Mạt đã nói đến mức này rồi nếu cô ta còn cứ bám riết không tha thì sẽ phá hỏng hình tượng băng thanh ngọc khiết lương thiện hào phóng mà cô ta hằng ngày cố gắng duy trì!
Cho dù không cam lòng đến mấy Hòa Nguyệt Oánh cũng chỉ có thể nghiến răng nhận lấy cái kết này!
Cam Phạn Phạn hú vía giả vờ quở trách, “Tiểu Mạt, sau này phải nhìn cho chuẩn vào, xác nhận là ch.ó rồi mới đóng cửa."
Biết được đệ t.ử được yêu thương nhất của Lục Hư Tông bị tiểu đồ đệ đập trúng mũi, Cam Phạn Phạn đã chuẩn bị sẵn sàng cho một trận đại chiến hoặc là bồi thường tiền rồi, không ngờ tiểu đồ đệ lại giỏi giang như vậy!
Bắt đối phương phải chịu một cái thiệt thòi rõ to!
Hòa Nguyệt Oánh:
“..."
Ý là cô ta trông rất giống ch.ó sao?
Lúc này cổng viện Vọng Phù Tông mở ra.
Chính là tổ đội đại râu xồm thô kệch và tiểu thụ trắng bệch mà Nhan Mạt gặp ở Linh Hành bí cảnh hôm đó!
Theo cổng viện mở ra giọng nói oang oang của đại râu xồm thô kệch cũng truyền ra, “Kẻ nào ở trước cửa cứ ồn ào ồn ào thế hả!
Không thể im lặng chút được à!"
Tiểu thụ trắng bệch bóp giọng:
“Không thể sang chỗ khác mà ồn ào được à!
Có chút công đức tâm nào không vậy?"
Tịch Sóc đang trốn trong viện:
“..."
Ai để cho hai cái gã đó đi mở cửa thế hả!!!!
Anh ta đã chuẩn bị sẵn tinh thần giả ch-ết rồi!
Với tu vi của anh ta anh ta sớm đã biết Hòa Nguyệt Oánh tới rồi!
Phen này hay rồi, nể mặt mũi anh ta không muốn ra cũng phải ra!
Tổng không thể cứ để mặc bọn họ mất mặt xấu hổ như thế chứ!
Đến lúc đó lại bị người ta phát hiện ra anh ta trốn bên trong không ra sẽ càng mất mặt hơn!
Tịch Sóc nén sự chán ghét trong lòng bước về phía cổng.
Mặc dù anh ta đã hết cảm xúc với Hòa Nguyệt Oánh rồi nhưng cũng không ngăn cản anh ta tiếp tục dùng danh hiệu thiên tài thiếu nữ của Hòa Nguyệt Oánh để dát vàng lên mặt mình!
Lúc đầu anh ta tiếp cận Hòa Nguyệt Oánh một phần nguyên nhân vốn dĩ là vì lợi dụng danh hiệu thiên tài thiếu nữ của cô ta để dát vàng lên mặt mình mà.
Ngay cả thiên tài thiếu nữ cũng hết lòng ái mộ anh ta thì chẳng phải chứng minh cho sự ưu tú của anh ta sao?
Cho nên lúc này Tịch Sóc không định xé rách mặt.
Hòa Nguyệt Oánh nhìn thấy khoảnh khắc Tịch Sóc xuất hiện hốc mắt càng đỏ hơn, một đôi mắt xinh đẹp lập tức đong đầy những giọt nước mắt chực trào.
“A Sóc..."
Tịch Sóc một trận đau đầu.
Trong lòng Tịch Sóc hình tượng Hòa Nguyệt Oánh cưỡng ép lật mặt mình lại còn in đậm hơn cả vẻ sở sở khả liên lúc này.
Lời độc mồm độc miệng của Nhan Mạt cũng sớm đã gieo sâu vào lòng Tịch Sóc để lại bóng ma tâm lý nặng nề, anh ta không muốn dây dưa nhiều với Nhan Mạt!
“Oánh nhi, cô tới rồi?
Vào ngồi đi."
Nói đoạn còn không đợi Hòa Nguyệt Oánh diễn một màn khóc lóc kể lể ủy khuất kinh thiên động địa Tịch Sóc một tay liền kéo Hòa Nguyệt Oánh vào viện t.ử Vọng Phù Tông, “Rầm!" một tiếng đóng cửa lại cách biệt tầm mắt của đám đông.
Nhan Mạt thấy không còn trò hay để xem nữa chán nản lắc đầu đóng cổng viện lại.
“Tiểu sư muội, em thực sự quá lợi hại!
Vừa rồi huynh cứ tưởng là trước đại tỷ phải diễn ra một trận đại chiến rồi chứ!"
Kỳ Tửu cường điệu nói.
“Tiểu sư muội, trước đây chúng ta chẳng ít lần chịu thiệt trong tay Hòa Nguyệt Oánh này đâu, giờ cũng tới lượt cô ta rồi!
Em thực sự lợi hại!"
Đà Y chân thành khâm phục.
Ngay cả Cam Phạn Phạn cũng là một mặt tán thưởng.
Nhan Mạt thấy không khí của mọi người đã tới mức này rồi liền tranh thủ tẩy não cho bọn họ, “Đối phó với hạng người này chúng ta không thể quá mực thủ thành quy được!
Nhất định phải phản kích bất ngờ, nếu không hồng mềm mới dễ nắn, người thiện bị người bắt nạt, ngựa lành bị người cưỡi!
Mọi người càng không phản kháng cô ta liền càng được nước lấn tới!"
“Chúng ta cũng muốn phản kích chứ!
Nhưng cái Hòa Nguyệt Oánh kia vốn biết đổi trắng thay đen thường khiến chúng ta không thể không chịu thiệt thòi!"
Lục Tuyết Vũ vẻ mặt đầy bất lực.
Nhắc tới Hòa Nguyệt Oánh ngay cả Lục Tuyết Vũ vốn dịu dàng cũng không nhịn được tức giận.
Nhan Mạt mặt nghiêm túc:
“Đi con đường của người khác khiến người khác không còn đường để đi!
Để cô ta cũng nếm thử mùi vị chịu thiệt thòi!
Đây chẳng phải là phản kích rồi sao?"
“Cái này... không tốt lắm chứ?"
Từ nhỏ tới lớn được giáo d.ụ.c khiến Kỷ T.ử Thần có chút không thể chấp nhận được hành vi này.
Nhan Mạt thở dài một tiếng, quả nhiên vẫn là quá thật thà rồi!
Nhan Mạt đổi một cách nói khác, “Cái này gọi là lễ thượng vãng lai!
Chính là hành vi của chân quân t.ử!
Đối với hạng tiểu nhân này chúng ta phải áp dụng phương pháp đặc biệt thích đáng để bọn họ học cách làm người!
Nếu không nếu mặc cho chúng hãm hại, mặc cho chúng chấp mê bất ngộ thì chúng sẽ còn đi hại người khác nữa, chúng ta chẳng phải trở thành giúp kẻ ác làm càn sao?"
Vẻ mặt đứng đắn của Nhan Mạt khiến mọi người bỗng nhiên cảm thấy:
“Thật có lý!”
Ở bên Nhan Mạt lâu rồi Bạch Mặc, Mộ Dung Trì và Kỳ Tửu đã tiếp nhận tốt và từ từ phát triển theo hướng này rồi, đối với màn thao tác vừa rồi của Nhan Mạt ba người chỉ thấy là:
“Lại học được thêm chiêu mới rồi!”
Cam Phạn Phạn trầm tư suy nghĩ, ông dường như đốn ngộ rồi!
Chẳng trách Huyền Di Tông từ khi sa sút đến nay cứ mãi không ngóc đầu lên được, hóa ra là quan niệm sai rồi!
Trước đây Huyền Di Tông đã từng phải chịu không ít sự đối xử bất công nhưng vì trì thủ cái gọi là “đạo chính nhân quân t.ử" mỗi lần cho dù trong lòng có tức giận cũng chỉ có thể cố nén xuống nhẫn nhục chịu đựng.
Mấy lời nói của Nhan Mạt đã đ.á.n.h thức ông rồi!
Sau khi tâm cảnh sáng tỏ bức tường ngăn cách trầm tịch bao nhiêu năm của Cam Phạn Phạn thế mà bắt đầu xuất hiện sự lỏng lẻo!
Cam Phạn Phạn nhanh ch.óng quay lại nội viện uống vào một viên đan d.ư.ợ.c Nhan Mạt đưa cho, kích động nói với mấy vị trưởng lão bên cạnh, “Hộ pháp cho ta, ta, ta sắp phá cảnh rồi!"
Nói xong liền ngồi xếp bằng tại chỗ bắt đầu xung kích vào bức tường ngăn cách kia.
Mấy vị trưởng lão giật mình!
Không kịp nói nhiều vội vàng cùng nhau kết trận cho Cam Phạn Phạn đồng thời cảnh giác bốn phương.
Cam Phạn Phạn kẹt ở hóa thần sơ kỳ đã rất nhiều rất nhiều năm rồi, bao nhiêu năm qua Cam Phạn Phạn cũng đã thử qua rất nhiều cách nhưng mãi vẫn không xuất hiện bất kỳ sự lỏng lẻo nào.
Ông cũng biết đa phần là vì sự sa sút của Huyền Di Tông, với tư cách là chưởng môn của Huyền Di Tông Cam Phạn Phạn không nghi ngờ gì chính là người lo lắng nhất, đây chính là nguyên nhân chủ yếu khiến ông bao năm không thể đột phá.
Còn một phương diện nữa đương nhiên chính là nghèo rồi!
Huyền Di Tông vốn linh khí đã khá thưa thớt lại không có linh thạch linh thảo cung cấp cho ông hấp thụ, đào được chút linh thảo linh d.ư.ợ.c nào đều đem đi đổi thành linh thạch trợ cấp cho tông môn rồi, dưới sự áp chế kép Cam Phạn Phạn không thể đột phá cũng không có gì lạ.
Hiện tại Huyền Di Tông đã có linh thạch không lo ăn uống cộng thêm tâm cảnh của Cam Phạn Phạn đột nhiên hoàn toàn sáng tỏ lúc này mới có khế cơ đột phá.
Cam Phạn Phạn đột phá chuyện này đối với cả Huyền Di Tông mà nói không nghi ngờ gì chính là tin vui cực lớn!
Chưởng môn Phù Côn của Lục Hư Tông vừa đạt tới hóa thần sơ kỳ không lâu vốn là tồn tại ngang hàng với Cam Phạn Phạn.
Hiện giờ Cam Phạn Phạn có thể đột phá hóa thần trung kỳ vậy Cam Phạn Phạn sẽ là tồn tại có tu vi cao nhất trong các chưởng môn của ngũ đại tông!
Chuyện này đối với cả Huyền Di Tông mà nói là sự bảo đảm an toàn lớn nhất!
Cho nên lúc này vạn lần không thể để xảy ra bất kỳ sai sót nào!
Cùng với sự gia tăng của tu vi mỗi lần đột phá hệ số nguy hiểm cũng sẽ tăng lên, xác suất tẩu hỏa nhập ma tăng cao, nếu như lúc đột phá có kẻ ác ý can nhiễu vậy Cam Phạn Phạn sẽ từ sự bảo đảm an toàn của Huyền Di Tông biến thành mối đe dọa lớn nhất của Huyền Di Tông.
Người tẩu hỏa nhập ma thần trí không tỉnh táo tàn nhẫn khát m-áu hầu như là thấy người là g-iết, tu vi của Cam Phạn Phạn cao như vậy kết quả có thể tưởng tượng được.
Đám người Nhan Mạt nhìn thấy trận thế này đại khái cũng hiểu đã xảy ra chuyện gì, vội vàng đóng c.h.ặ.t cổng viện vây quanh Cam Phạn Phạn toàn diện để hộ pháp cho ông đề phòng bất trắc.
Đây là địa bàn của Lục Hư Tông nha!
Bên cạnh còn có Vọng Phù Tông đang nhìn chằm chằm nữa!
Cam Phạn Phạn phá cảnh không biết cần bao lâu, bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra nguy hiểm!
Ba vị trưởng lão đứng theo hình tam giác vây quanh Cam Phạn Phạn, Bạch Mặc với tư cách là đại đệ t.ử thủ tịch của Huyền Di Tông lúc này đảm đương chức trách quản lý điều độ.
Bạch Mặc bình tĩnh lại sắp xếp mọi người tới các vị trí phòng thủ một cách có trật tự đề phòng có kẻ tiểu nhân lén lút xông vào.
Lúc này vạn lần không thể để xảy ra bất kỳ sai sót nào!
Nhan Mạt dựa vào năng lực giao tiếp siêu cường của mình thành công được phân phối tới cổng viện chịu trách nhiệm canh cổng!
Nàng bê một cái ghế nhỏ ngồi ở cổng viện giống như một con ch.ó săn, nếu có người tới gõ cửa nàng liền xông lên c.ắ.n một miếng.
Ồ không, là vận dụng mị lực ngôn ngữ cao siêu của mình để khuyên người khác đi chỗ khác.
Bạch Mặc với tư cách là đại sư huynh cùng với Nhan Mạt canh giữ ở cổng viện.
Cũng may Huyền Di Tông tới không tính là muộn, cách đại tỷ còn ba ngày thời gian, chỉ cần Cam Phạn Phạn có thể phá cảnh xong trong vòng ba ngày thì không ảnh hưởng gì!
Nếu trong ba ngày không phá cảnh xong vậy thì rắc rối rồi.
Đến lúc đó nếu lúc đại tỷ Cam Phạn Phạn vắng mặt chắc chắn sẽ thu hút sự nghi kỵ của các tông môn khác, chắc chắn sẽ có kẻ tới thám thính thực hư!
Dựa theo nết của Lục Hư Tông và Vọng Phù Tông biết được Cam Phạn Phạn đang phá cảnh chắc chắn sẽ bất chấp tất cả ngấm ngầm giở trò phá hoại!
Đây chính là thời cơ tốt nhất để đ.á.n.h sập Huyền Di Tông!
Huyền Di Tông có ba vị trưởng lão ở đây, Lục Hư Tông và Vọng Phù Tông cũng có trưởng lão!
Thậm chí còn có đại năng ẩn cư bao năm.
Phá cảnh bậc càng cao linh lực cần thiết càng nhiều, Nhan Mạt cùng Bùi trưởng lão và Mộ Dung Trì ba người đều dốc hết vốn liếng ra để bày một cái Tụ Linh Trận siêu lớn cho Cam Phạn Phạn trợ giúp ông phá cảnh.
Để ngăn chặn những người khác phát hiện ra sự bất thường ba người lại cùng nhau bày một cái trận pháp cách tuyệt linh khí để tránh cho linh khí ở đây d.a.o động quá mức khiến người ta phát giác.
