Cuồng Luyến - Chương 57

Cập nhật lúc: 28/02/2026 03:11

Tối trước ngày thi giữa kỳ, trường thông báo hủy tiết tự học buổi tối.

Tan học, Lâm Từ mang theo cả xấp đề ôn đi thẳng đến nhà dì Đoạn.

Từ sau khi biết hai đứa thường xuyên cùng nhau làm bài tập, mẹ Lâm và dì Đoạn đều giơ hai tay tán thành. Vả lại cuối năm công việc của mẹ Lâm bận túi bụi, nên dứt khoát chuyển khoản tiền sinh hoạt cho Lâm Từ, để cô mỗi ngày sang nhà dì Đoạn ăn cơm luôn cho tiện.

Hai người vừa về đến nơi thì dì Đoạn đang bận rộn trong bếp, lửa đỏ rực, khói bốc nghi ngút. Nghe thấy tiếng mở cửa, bà ấy cầm xẻng đảo thức ăn ló đầu ra hỏi.

"Về rồi à? Hai đứa vào phòng nghỉ một lát đi, dì nấu xong ngay đây."

"Vâng ạ."

Lâm Từ đáp lời rồi đi theo Đoạn Dực vào phòng.

Dì Đoạn rất thương Đoạn Dực, anh vừa chuyển đến là lập tức nhường phòng ngủ chính hướng Nam cho. Nghe nói anh bị sạch sẽ quá mức, nên phòng còn có cả nhà vệ sinh riêng biệt.

Phòng rất sạch sẽ, nhìn một cái là biết chủ nhân là người ưa gọn gàng ngăn nắp.

Toàn bộ đều dùng tông nền đơn sắc, tủ giường bàn ghế cũng làm từ gỗ màu lạnh, không mang chút hơi ấm nào. Bên giường kê một chiếc bàn học khá lớn, hai người ngồi vẫn dư chỗ.

Đoạn Dực vứt cặp xuống đất, quay sang bảo Lâm Từ: “Đi rửa tay đi.”

Lâm Từ gật đầu, cũng đặt cặp xuống rồi định mở cửa bước ra ngoài. Đoạn Dực đứng ngay cửa đưa tay giữ lấy tay cô đang kéo cửa, khẽ cau mày: “Cậu đi đâu?”

“Rửa tay mà!” Lâm Từ cũng hơi ngẩn ra.

Ngón tay anh thanh mảnh, nhẹ nhàng bóp lấy cổ tay gầy gò của cô. Chỉ dùng một chút lực thôi đã khiến cô chẳng thể động đậy.

Đoạn Dực nghiêng cằm, ra hiệu về phía nhà vệ sinh trong phòng mình.

“Rửa ở trong đó.”

Lâm Từ ngẩng đầu nhìn anh đầy do dự: “Cậu... không phải...”

“Không phải gì?”

“Không phải bị sạch sẽ quá mức, không thích người khác dùng nhà vệ sinh của mình à?”

Đoạn Dực buông tay cô ra, hai tay đút vào túi quần, lười biếng tựa vào cạnh cửa: “Ừ.”

“Vậy sao cậu...”

Lâm Từ còn chưa nói xong, Đoạn Dực đã ngắt lời cô: “Cậu đâu phải người khác.”

Trong phòng như vừa nổi lên một đốm lửa, nhiệt độ nhanh ch.óng dâng cao. Lâm Từ chỉ mặc mỗi chiếc áo khoác đồng phục, vậy mà đã cảm thấy nóng nực.

Một lúc sau, cô mới lí nhí đáp “ừm” rồi xoay người bước vào nhà vệ sinh trong phòng.

Cô đứng trước bồn rửa tay, ấn một lần lấy xà phòng, cẩn thận rửa tay, trong khoang mũi toàn là mùi hương đặc trưng của Đoạn Dực.

Là một mùi bạc hà mát lạnh.

Ánh mắt cô đảo qua, bên trong nhà tắm để lọ sữa tắm mùi bạc hà của Đoạn Dực.

Thì ra là vậy, bảo sao trên người cậu lúc nào cũng phảng phất hương bạc hà nhè nhẹ.

Lâm Từ như một kẻ trộm vụng trộm xâm nhập vào địa bàn của chủ nhà, không kiềm được mà đưa mắt quan sát khắp nơi.

Từ vật dụng đơn giản trên bồn rửa, đến khăn tắm xám treo trên giá, rồi đến thùng rác bên cạnh...

Khoan đã, Đoạn Dực đúng là dùng giấy lãng phí quá đi?

Trong thùng toàn là giấy.

Quá riêng tư, Lâm Từ bị chính hành vi của mình dọa cho giật mình, vội vàng thu ánh mắt lại, lau tay qua loa rồi hoảng hốt đi ra ngoài.

Bên ngoài, Đoạn Dực đang ngồi bên bàn học nghịch điện thoại, trông như chẳng có việc gì.

Nghe thấy tiếng cửa trượt mở ra, anh không thèm quay đầu lại mà buông lời trêu ghẹo: “Tưởng cậu định ở trong đó tắm luôn chứ.”

Bình thường những lúc thế này, Lâm Từ nhất định sẽ đáp trả vài câu. Nhưng lần này vì vừa mới lén lút làm chuyện mờ ám, cô chột dạ đến mức không dám nhìn Đoạn Dực, lúng túng đáp “không có” rồi nhanh ch.óng đi tới ngồi xuống cạnh anh.

Đoạn Dực cũng nhận ra có gì đó không đúng, cất điện thoại, nghiêng đầu liếc cô một cái: “Sao thế?”

Lâm Từ vội vàng bịa một câu: “Không có gì, chỉ là cảm thấy cậu bình thường xài giấy hơi nhiều.”

Lần này thì Đoạn Dực thật sự quay hẳn sang nhìn cô, ánh mắt khóa c.h.ặ.t lấy cô. Đến cả ánh nhìn cũng mang theo hơi thở ngày một nóng rực.

Cảm giác chột dạ vừa rồi đã biến mất, thay vào đó là nghi hoặc.

Lâm Từ quay đầu lại, khó hiểu nhìn anh: “Hả?”

Hàng mi dài của cậu thiếu niên in một mảng bóng mờ dưới ánh đèn trần. Đôi mắt lạnh lùng thường ngày ẩn sau lớp mành ấy khẽ thoáng hiện một tia khát vọng mơ hồ.

Không biết anh đang nghĩ gì, nhưng ánh mắt ấy cứ dán c.h.ặ.t lấy Lâm Từ thật lâu.

Lâu đến mức cô tưởng anh đang thất thần, định mở miệng nhắc nhở thì nghe thấy giọng nói khàn khàn như thì thầm của anh.

“Ừm... Đúng là hơi phí giấy thật.”

“Cũng không biết là tại ai.”

Không khí trong phòng trong chớp mắt trở nên kỳ lạ khó tả, Lâm Từ trừng mắt nhìn Đoạn Dực, hoàn toàn không hiểu anh đang nói gì.

Đúng lúc này, giọng dì Đoạn vang lên từ phòng khách.

“A Dực? Tiểu Từ? Ra ăn cơm thôi.”

Trong bữa ăn, dì Đoạn vừa ăn vừa trò chuyện cùng Lâm Từ.

“A Dực ở trường có bắt nạt con không đấy?”

Lâm Từ suy nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn quyết định tha cho anh một lần.

“Không ạ, mai thi rồi, mấy hôm nay cậu ấy còn kèm con học nữa.”

Trong mắt dì Đoạn thoáng qua một tia ngạc nhiên.

Đoạn Dực?

Kèm học?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.