Cuồng Nhiệt Yêu Em - Chương 122:
Cập nhật lúc: 26/02/2026 05:07
Có lẽ người bị trầm cảm chỉ tàn nhẫn với chính mình, với người khác lại quá đỗi lương thiện, không muốn gây tổn hại hay gánh nặng cho ai, chỉ tự làm đau bản thân.
Đến c.h.ế.t cô vẫn lo căn nhà rò nước sẽ hủy hoại mái ấm của người khác.
Đêm đó, Hứa Vãn Nịnh sửa điện thoại, đặt vé máy bay, thu dọn hành lý, mang theo toàn bộ giấy tờ bay đến Kinh thành.
Cô không có chìa khóa.
Dựa vào giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà, cô gọi thợ khóa đến mở cửa.
Chị hàng xóm dưới lầu cùng vào nhà kiểm tra, tìm khắp nơi nhưng không thấy dấu hiệu rò nước.
Thợ khóa rời đi, thợ sửa ống nước lại tới.
Sau một hồi kiểm tra, cuối cùng tìm thấy nguồn rò trong nhà vệ sinh.
Thợ nói: “Phải cạy gạch ra xem bên trong thế nào.”
Hứa Vãn Nịnh gật đầu: “Được.”
Thợ lấy dụng cụ, khoảnh khắc cạy viên gạch lên thì sững sờ, nhìn lớp xi măng mới trát, kinh ngạc nói: “Cái này rõ ràng mới làm gần đây, lớp vữa bên dưới còn mới.”
Chị hàng xóm dưới lầu trừng mắt nhìn Hứa Vãn Nịnh.
Cô oan ức vội giải thích: “Tôi chưa từng ở đây, căn nhà này vẫn để trống.”
“Không thể nào.” Thợ rất chắc chắn, vừa đục xi măng vừa nói, “Tôi làm nghề này hơn mười năm rồi, chắc chắn là mới làm.”
Cạy gạch xong, gạt lớp vữa phía dưới ra, nước trong ống lập tức phun trào.
“Trời ơi!” Thợ vừa sửa vừa cảm thán, “Cái này chắc chắn do con người làm. Hai người đắc tội ai sao?”
Hứa Vãn Nịnh và chị hàng xóm nhìn nhau.
Sửa xong ống nước, lát lại gạch.
Nhà dưới cuối cùng cũng không còn rò nước.
Hai người đến phòng bảo vệ xem camera, lại phát hiện một người đàn ông lạ mặc đồ đen đã tháo camera hành lang.
Sau đó không còn ghi lại được gì nữa.
Chị hàng xóm hỏi: “Có phải chủ nhà trước của cô không?”
Hứa Vãn Nịnh lắc đầu: “Không phải.”
Từ video có thể thấy người đàn ông đó gầy nhỏ, hành động lén lút, còn đeo một túi đồ sửa chữa.
Trong nhà không mất tài sản gì, cũng không có camera chứng minh có người vào phá ống nước, chỉ quay được cảnh có người tháo camera.
Cuối cùng, Hứa Vãn Nịnh một mình gánh hơn hai vạn tệ tiền bồi thường cho nhà dưới.
Cô thật sự không hiểu nổi rốt cuộc kẻ thất đức nào lại đến đây phá ống nước.
Là trả thù nhà dưới? Hay trả thù cô?
Không đúng, ngoài Trì Diệu ra, không ai biết căn nhà này là của cô.
Lẽ nào là trả thù Trì Diệu?
Ngay trong ngày, Hứa Vãn Nịnh thay khóa cửa thành khóa điện t.ử vân tay.
Căn nhà bảy mươi mét vuông, phong cách gỗ nguyên bản, tông màu ấm, một phòng ngủ một phòng khách, không quá lớn nhưng ấm áp dễ chịu.
Toàn bộ nội thất mềm đều do năm đó cô tự tay thiết kế. Khi ấy cô yêu đời, tràn đầy hy vọng về tương lai.
Ban công lớn hướng Nam nhìn ra mảng cây xanh rậm rạp.
Gió nhẹ thổi qua, mát lành. Hứa Vãn Nịnh bỗng cảm thấy ánh nắng Kinh thành thật dễ chịu, tâm trạng dường như không còn u ám như mấy ngày trước.
Vừa xử lý xong chuyện rò nước.
Điện thoại cô lại reo.
Người gọi là Hách Vĩnh, vị tiền bối cô vô cùng kính trọng.
Ông từng giúp cô thắng một vụ kiện, tống Trần T.ử Hào vào tù hơn năm năm, đồng thời giành được khoản bồi thường.
Chiến thắng đẹp mắt ấy khiến năng lực chuyên môn của Hách Vĩnh làm cô khâm phục sâu sắc.
Cô ngồi xếp bằng trên sofa, nghe máy, lễ phép nói: “Luật sư Hách, chào anh.”
“Vãn Nịnh à, đến Kinh thành phát triển mà không ưu tiên nghĩ đến tôi, cô làm tôi lạnh lòng quá đấy.”
Hứa Vãn Nịnh ngạc nhiên lẫn mờ mịt: “Tôi không đến Kinh thành phát triển, luật sư Hách nghe ai nói vậy?”
“Đừng hỏi tôi nghe ai nói. Cô bây giờ có đang ở Kinh thành không?”
“Có ạ.”
“Bên Thâm Thành cũng đã nghỉ việc rồi, đúng không?”
“Vâng.” Hứa Vãn Nịnh gật đầu, cảm giác như Hách Vĩnh lắp camera bên cạnh cô vậy.
Rõ ràng hơn một năm không liên lạc, sao tiền bối lại nắm rõ tình hình công việc và hành trình của cô như thế?
“Vậy cô có đến làm ở chỗ tôi không?”
“Tôi…”
Hách Vĩnh chân thành nói: “Vãn Nịnh, chúng tôi cần nhân tài như cô. Dù văn phòng tôi chưa có bộ phận chuyên làm công ích, nhưng theo đuổi thành tựu sự nghiệp và thực hành công lý trong lòng chưa bao giờ mâu thuẫn.”
Hứa Vãn Nịnh do dự: “Luật sư Hách, tôi rất cảm ơn ý tốt của anh, nhưng tôi chưa có ý định định cư lâu dài ở Kinh thành, hiện tại cũng chưa có kế hoạch phát triển ở đây.”
“Nhìn khắp cả nước, nền tảng có thể sánh với Kinh thành thực sự không nhiều.” Hách Vĩnh dứt khoát, uy nghiêm mà chân thành, “Cứ vậy đi. Cô ở lại Kinh thành cho yên tâm, ngày mai đến văn phòng tôi xem thử, chúng ta nói kỹ về lương thưởng đãi ngộ, cũng để cô làm quen môi trường làm việc. Tôi thật sự rất coi trọng tiềm năng của cô. Với năng lực của cô, hoàn toàn có thể gây dựng một bầu trời rực rỡ ở Kinh thành.”
Những lời chắc nịch ấy như mang theo một sức mạnh kỳ lạ, khẽ chạm vào sợi dây tiêu cực nơi đáy lòng cô.
Được thần tượng công nhận và trọng dụng như vậy, ngọn lửa khao khát sự nghiệp và hy vọng tương lai trong cô bỗng được thắp lên.
Suy nghĩ một lát, Hứa Vãn Nịnh nói: “Được luật sư Hách khẳng định như vậy là vinh hạnh của tôi. Tôi quả thật không nên tự giới hạn bản thân. Ngày mai tôi sẽ đến đúng giờ.”
“Tôi chờ cô.”
“Ngày mai gặp.”
Hứa Vãn Nịnh chào tạm biệt rồi cúp máy. Tâm trạng bỗng nhẹ nhõm hơn đôi chút. Cô nghiêng đầu nhìn tán lá xanh um ngoài cửa sổ, khẽ thở ra một hơi.
Trong lòng tự cổ vũ mình.
Phải tự cứu lấy mình. Phải sống cho tốt. Nỗ lực làm việc. Không vì ai khác, chỉ vì chính mình.
