Cuồng Nhiệt Yêu Em - Chương 165:

Cập nhật lúc: 26/02/2026 06:04

Ánh mắt Hứa Vãn Nịnh dừng lại trên bàn tay của Trì Diệu.

Đây là lần đầu tiên kể từ khi cô dọn vào đây, Trì Diệu chủ động chạm vào cô. Bàn tay lớn bao lấy bàn tay nhỏ, khẽ xoa nắm, thân mật mà dịu dàng.

Lòng bàn tay anh ấm nóng, dày rộng như một ngọn lửa, lan dần trên làn da cô, hơi ấm truyền khắp tứ chi.

Cô khẽ đáp: “Tô Hách chỉ qua chào em một tiếng thôi, không nói gì khác.”

Tô Hách bước đến bên hai người, ánh mắt dừng trên bàn tay họ đang nắm lấy nhau.

“Cũng có nói chuyện khác.” Anh ta một tay đút túi quần, khóe môi cong lên vẻ không vui, giọng có chút bất lực. “Vừa rồi tôi hỏi Vãn Nịnh, hai người có quay lại với nhau không? Cô ấy không trả lời. Hay là cậu trả lời tôi đi, để tôi còn biết sau này có nên tiếp tục tặng hoa nữa hay không.”

“Đừng tặng nữa.” Ánh mắt Trì Diệu trầm xuống. Giọng nói nghe ôn hòa, nhưng khí thế mạnh mẽ không cho phép ai phản bác. “Sau này, cậu phải gọi cô ấy là chị dâu.”

Hứa Vãn Nịnh khựng thở, kinh ngạc nhìn sang Trì Diệu. Anh là vì lòng chiếm hữu mà cố ý chọc tức Tô Hách sao?

Tô Hách tức đến bật cười lạnh, cười khan hai tiếng đầy bất lực. “A Diệu, cậu quá đáng thật đấy. Nếu cậu với cô ấy quay lại, tôi tuyệt đối sẽ không giành người với anh em mình. Nhưng bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu… cậu… cậu đúng là g.i.ế.c người không d.a.o!”

“Gọi hay không tùy cậu.”

Trì Diệu nói xong, buông tay Hứa Vãn Nịnh, giọng dịu lại: “Nịnh Nịnh, đi thôi, vào phòng khách.”

Trước mặt Tô Hách mà gọi cô là “Nịnh Nịnh”, sự dịu dàng đột ngột ấy tựa như một cuộc so kè ngầm giữa đàn ông với nhau, là lời tuyên bố chủ quyền.

“Vâng.” Hứa Vãn Nịnh không hẳn là vui. Cô hoàn hồn sau thoáng ngơ ngác, nắm lấy tay đẩy phía sau xe lăn của anh, đẩy anh vào phòng khách.

Tô Hách tức đến chống hai tay lên hông, cúi đầu hít sâu.

Suy nghĩ một lát, anh ta bước nhanh theo sau. “Đợi hai người đăng ký kết hôn rồi, tôi sẽ gọi.”

Cú phản kích của Tô Hách thật sự rất đau.

Hai chữ “đăng ký” giống như một cái gai trong lòng họ, đ.â.m vào tim nhói buốt.

Dường như chỉ cần họ chưa hợp pháp, anh ta vẫn còn cơ hội.

Bước vào phòng khách.

Phòng khách lớn theo phong cách Trung Hoa sang trọng, ánh nắng rực rỡ chiếu qua song cửa, sáng sủa và rộng rãi. Ba bộ sofa gỗ đỏ dài đã ngồi kín người.

Thấy Trì Diệu đi ra, mọi người đồng loạt đứng dậy.

Có bạn bè, đồng nghiệp, anh em của anh, gần như cả căn phòng đều là những người đàn ông trẻ tuổi quý phái.

Chỉ có một cô gái duy nhất, Lục Dao Dao, do Bạch Húc dẫn đến.

Trì Tranh lên tiếng trước: “A Diệu, bạn cậu đều muốn đến thăm, anh tiện thể dẫn họ tới luôn, chưa kịp nói trước với cậu, coi như cho cậu một bất ngờ.”

Trì Diệu mỉm cười hiểu ý. “Cảm ơn anh.”

Bạn bè vây lại hỏi han, lần lượt quan tâm đến tình trạng sức khỏe của anh.

Anh trả lời chung: “Chỉ là vài chỗ gãy xương thôi, không nghiêm trọng, một thời gian nữa sẽ hồi phục.”

Hứa Vãn Nịnh đứng bên cạnh, có phần câu nệ. Lần đầu tiên thấy Trì Diệu có nhiều bạn như vậy, trong lòng cô bỗng thấy căng thẳng.

Trong đám người ấy, cô thấy Bạch Húc và Lục Dao Dao đứng cạnh nhau, trông như một đôi.

Cơn giận âm ỉ dâng lên trong l.ồ.ng n.g.ự.c, cô đau lòng thay cho bạn thân, không cam lòng thay cô ấy.

Bạch Húc nhìn thấy Hứa Vãn Nịnh ở đây cũng vô cùng kinh ngạc, nhất thời sững sờ.

Lúc này, có người bạn chuyển ánh mắt sang Hứa Vãn Nịnh, lịch sự hỏi: “Vị này là…”

Trì Diệu nắm lấy bàn tay mát lạnh của Hứa Vãn Nịnh, kéo cô đến bên mình, giới thiệu với mọi người: “Bạn gái tôi, Hứa Vãn Nịnh.”

Mọi người đồng thanh: “Chào chị dâu!”

Hai tiếng tôn xưng ấy đặc biệt êm tai.

Hứa Vãn Nịnh nhất thời hoảng hốt, trong lòng dậy lên từng gợn sóng, gò má nóng bừng, khẽ đáp: “Chào mọi người.”

Đứng bên cạnh, Trì Tranh nhìn họ với ánh mắt đầy vui mừng, nở nụ cười hiền hậu.

Người anh họ sắc mặt trầm xuống, nghiêng sang bên Trì Tranh, không vui hỏi: “A Diệu quay lại với cô ta rồi?”

“Xem ra là vậy.” Trì Tranh gật đầu.

Anh họ hừ lạnh. “Cô ta còn chẳng bằng Đỗ Uyển Đình, có điểm nào xứng với A Diệu?”

Trì Tranh đặt tay lên vai anh ta. “Cậu với Đỗ Uyển Đình cũng chẳng có quan hệ huyết thống gì, cô ta tốt như vậy, cậu cưới đi!”

Ánh mắt anh họ tối lại, gạt tay anh ra. “Đùa gì thế?”

“Cậu còn không muốn, sao cứ nhét cho A Diệu?”

“Tôi…” Anh họ nghẹn lời.

Trì Tranh thở dài, lắc đầu cảm thán: “Cậu đấy, giống hệt mẹ tôi, mẹ con đồng lòng, tự cho mình là đúng.”

Anh họ khinh thường hừ một tiếng.

Bên kia.

Mọi người đã ngồi xuống sofa, quây quanh bàn trà uống trà ăn bánh, trò chuyện rôm rả.

Lục Dao Dao đi đến trước mặt Trì Diệu, nở nụ cười hòa nhã, lịch sự gật đầu. “Chào anh Trì, cảm ơn anh lần trước đã giới thiệu bác sĩ điều trị chính cho tôi, con gái tôi can thiệp trị liệu rất thuận lợi. Nghe A Húc nói anh bị thương, tôi nhờ anh ấy dẫn tôi đến thăm anh. Sức khỏe anh vẫn ổn chứ?”

Trì Diệu đáp lại cho phải phép: “Cô có lòng rồi.”

Bạch Húc cũng bước lên, nụ cười có chút gượng gạo. “A Diệu, không ngờ cậu với Vãn Nịnh quay lại với nhau, chúc mừng hai người.”

Trì Diệu cau mày nhìn anh ta, ánh mắt đầy trách móc. Anh cảm thấy việc Bạch Húc dẫn Lục Dao Dao đến thăm mình quá mức vô lý. Đã có vợ con mà còn thường xuyên đưa bạn gái cũ theo bên cạnh, dù hai người có trong sạch hay không cũng dễ bị dị nghị, tổn hại tình cảm vợ chồng.

Huống chi còn để Hứa Vãn Nịnh nhìn thấy.

Hứa Vãn Nịnh nở nụ cười cứng nhắc, hỏi: “Bạch Húc, chắc anh cũng không ngờ tôi ở đây đúng không? Đi đôi đi cặp với bạn gái cũ, anh có thấy xứng với Huệ Huệ đang một mình nuôi con không?”

Bạch Húc cười ngượng, nhìn cô. “Em hiểu lầm rồi. Tôi với Dao Dao không có gì cả, chỉ là bạn bè giúp nhau chút thôi. Đừng nói với Huệ Huệ, kẻo cô ấy suy nghĩ lung tung.”

Lục Dao Dao liếc nhìn Hứa Vãn Nịnh bằng ánh mắt không vui, nụ cười giả tạo. “Cô Hứa chỉ cho phép quan trên phóng hỏa, không cho dân thường thắp đèn sao?”

Câu nói bóng gió ấy khiến Hứa Vãn Nịnh tức đến run người.

Cô không hề nhún nhường: “Khi A Diệu có đối tượng đính hôn, anh ấy đã dứt khoát với tôi. Khi ở bên tôi, anh ấy cũng dứt khoát với người đính hôn. Tôi chỉ muốn hỏi Bạch Húc, anh định dứt khoát với vợ mình, hay dứt khoát với bạn gái cũ?”

Bạch Húc bị hỏi đến mức mặt mũi lúng túng, nụ cười cứng đờ, ánh mắt cầu cứu nhìn sang Trì Diệu.

Trì Diệu xoa xoa mi tâm, không muốn can thiệp chuyện riêng của Bạch Húc, thong thả nói: “Giữa anh em và vợ, nếu chỉ có thể chọn một, tôi chắc chắn đứng về phía vợ, cùng chung chiến tuyến.”

Hai chữ “vợ” như một tảng đá lớn ném vào mặt hồ trong lòng Hứa Vãn Nịnh, dậy lên sóng lớn cuồn cuộn, từng lớp lan ra. Một cảm xúc khó tả khiến sống mũi cô cay cay, đôi mắt long lanh khẽ hạ xuống, nhìn nghiêng gương mặt tuấn tú nổi bật của Trì Diệu.

Bạch Húc cười nhẹ, vô cùng ngượng ngùng.

Tô Hách đứng xem từ nãy, lập tức bước lên giải vây cho Bạch Húc, chìa tay ra. “Chào anh, tôi là Tô Hách, cũng là bạn của A Diệu.”

Bạch Húc như gặp cứu tinh, bắt tay anh ta, tươi cười chào hỏi: “Bạch Húc, rất vui được làm quen.”

Hai người vừa chào hỏi vừa lùi sang bên cạnh.

Lục Dao Dao dường như chẳng hề thấy ngượng, trở lại sofa ngồi xuống, nâng tách trà sứ xanh lên, chậm rãi nhấp một ngụm, ung dung tự tại như thể mình chính là người nhà của Bạch Húc, hòa nhập quen thuộc với bạn bè Trì Diệu, đã sớm thân thiết như một nhóm.

Trì Diệu nghiêng đầu nhìn Hứa Vãn Nịnh.

Thấy sắc mặt cô trầm xuống, ánh mắt ánh lên tia lửa nhỏ, chăm chú nhìn chằm chằm Lục Dao Dao.

Trì Diệu dịu giọng: “Không thích thì đuổi đi. Em có quyền đó.”

Hứa Vãn Nịnh ngồi xổm xuống, hai tay ngoan ngoãn đặt lên cẳng tay anh, đôi mắt ươn ướt long lanh như sao, mỉm cười khẽ. “A Diệu, em có quyền đó? Là ý gì?”

“Ý trên mặt chữ.”

“Họ là khách đến thăm anh. Nếu em đuổi khách sẽ rất bất lịch sự, còn làm anh mất mặt.”

Trì Diệu khẽ nhíu mày sâu hơn, trong mắt hiện lên chút đau lòng và bất lực. Bàn tay lớn ôm lấy sau đầu cô, nhẹ nhàng xoa. “Nịnh Nịnh, em biết khuyết điểm lớn nhất của mình là gì không?”

Hứa Vãn Nịnh có chút căng thẳng, lắc đầu.

“Em nhìn thì có vẻ nhẫn tâm, nhưng thực ra lại quá lương thiện.” Trì Diệu không thích cô như vậy, giọng nghiêm hơn vài phần. “Chuyện gì em cũng nghĩ cho người khác trước, luôn đè nén nhu cầu và suy nghĩ của mình xuống. Em không thích cô ta thì cứ xử lý đi, sao phải sợ làm tôi mất mặt? Em không mệt sao?”

Vài câu của Trì Diệu như chạm đúng vào tâm ma trong lòng cô. Hốc mắt cô nóng lên, sống mũi cay xè.

Thật sự rất mệt… rất mệt…

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.