Cuồng Nhiệt Yêu Em - Chương 211:

Cập nhật lúc: 27/02/2026 10:19

Ăn xong bát cháo, Trì Diệu không muốn làm phiền dì giúp việc nên tiện tay rửa sạch bát, dọn dẹp lại bếp.

Hứa Vãn Ninh ra ngoài vườn đi dạo cho tiêu cơm.

Hai bát cháo bò đối với cô hơi nhiều, bụng căng tức khó chịu.

Khu vườn của ông nội rất đẹp, trăm hoa đua nở, bố cục hài hòa, chỗ nào cũng toát lên sự dụng tâm và nhã thú của người già.

“Cô là luật sư của Hách Vĩnh sao?”

Bỗng một giọng phụ nữ vang lên bên cạnh. Hứa Vãn Ninh quay đầu nhìn.

Là Hàn Na, cô ta mỉm cười dịu dàng bước tới.

“Phải.” Hứa Vãn Ninh lịch sự đáp.

“Hách Vĩnh cũng được, là nhân vật khá có tiếng trong giới luật sư.”

Hứa Vãn Ninh không biết cô ta muốn gì.

Cố tình bắt chuyện với cô, là vì ở chỗ các bậc trưởng bối quá gò bó nên ra đây hít thở chút không khí sao?

Đúng lúc cô im lặng, Hàn Na lại hỏi: “Cô và Trì Diệu quen nhau thế nào?”

“Bạn học đại học.”

Hàn Na khẽ cười: “Thì ra vậy. Người ở hai tầng lớp khác nhau mà có thể yêu nhau, hóa ra là quen từ thời đại học.”

Hai tầng lớp khác nhau?

Hứa Vãn Ninh nghe rõ sự khinh miệt và ngạo mạn trong giọng điệu của cô ta.

Cô không nói gì thêm. Hàn Na vẫn không buông tha: “Cô đừng hiểu lầm nhé, tôi không nói điều kiện gia đình cô không tốt. Chỉ là đàn ông trong giới chúng tôi, bình thường tìm những cô gái xinh đẹp như cô thì chỉ để vui chơi thôi, sẽ không cưới. Muốn cưới thì vẫn phải tìm trong cùng tầng lớp.”

Hứa Vãn Ninh khẽ thở ra, ánh nhìn dần tụ lại trên bông hoa mềm mại trước mặt, lòng nặng trĩu.

Sao cô có thể không hiểu những lời châm chọc ấy chứ?

Câu nào cũng nhấn mạnh hai chữ “tầng lớp”.

Nếu là người khác, có lẽ sẽ cảm thấy thân phận mình thấp kém, không thể hòa nhập vào gia đình quyền quý, cũng vì xuất thân mà không thể gả vào nhà họ Trì.

Nhưng cô và Trì Diệu không giống vậy. Cô biết anh muốn cưới cô đến phát điên, chỉ là không thể, chứ không phải không muốn.

“Nghe nói cô và Trì Diệu yêu nhau hơn mười năm, trong đó hợp rồi tan, mà vẫn chưa kết hôn?” Hàn Na lại truy hỏi.

Hứa Vãn Ninh gượng cười, nghiêng đầu nhìn cô ta: “Cô quan tâm chuyện của tôi và Trì Diệu vậy sao?”

“Chỉ hỏi vu vơ thôi.”

“Vậy cô có thể hỏi mẹ chồng cô, bà ấy biết hết.”

Hàn Na cười gượng: “Mẹ chồng tôi có thành kiến với cô, lời bà ấy nói không được khách quan lắm.”

Hứa Vãn Ninh càng thấy cô ta có gì đó không ổn. Cô ta và Trì Hựu đã đính hôn, nhẫn cưới cũng đeo rồi, hôn lễ định vào tháng sau.

Chuyện đã rõ như ban ngày, vậy sao đột nhiên lại quan tâm đến tình cảm của cô và Trì Diệu?

Giác quan thứ sáu của phụ nữ, đôi khi rất chuẩn.

“Chẳng lẽ người cô thích là Trì Diệu?” Hứa Vãn Ninh tò mò hỏi.

Nụ cười trên mặt Hàn Na lập tức biến mất, khóe môi khẽ giật, cố tỏ ra bình tĩnh: “Cô nhìn ra tôi thích Trì Diệu ở chỗ nào?”

“Cảm giác.”

“Cảm giác của cô cũng khá chuẩn đấy.” Hàn Na không giả vờ nữa, nở nụ cười nhàn nhạt. “Trì Diệu tuy không lẫn vào giới của chúng tôi, nhưng anh ấy rất nổi tiếng, là đối tượng kết hôn nóng bỏng trong mắt các tiểu thư danh giá ở kinh thành.”

Hứa Vãn Ninh khẽ cau mày, lòng bỗng căng thẳng, bất an nắm c.h.ặ.t vạt áo.

Hàn Na thở dài tiếc nuối: “Con trai thứ của nhân vật lớn trong trung ương, chỉ riêng thân phận đó đã là đỉnh cao rồi. Anh ấy lại như công t.ử ôn nhu như ngọc, có giáo dưỡng, tố chất cao, không tranh quyền đoạt lợi, không tham tiền, không trụy lạc, vô cùng tôn trọng phụ nữ. Còn là kỹ sư hàng không vũ trụ quan trọng của quốc gia, tài hoa xuất chúng, tiền đồ vô hạn. Người đàn ông như vậy, ai mà không muốn gả?”

Hứa Vãn Ninh đột nhiên cảm thấy mình là người phụ nữ may mắn nhất thế gian, vậy mà lại không biết trân trọng.

Thì ra Trì Diệu là người mà các tiểu thư quyền quý ở kinh thành đều muốn gả cho.

Tô Nguyệt Nguyệt, thiên kim hào môn; Đỗ Uyển Đình, thiên kim cán bộ; Hàn Na, tiểu thư quan gia.

Thân phận nào chẳng vượt xa cô?

Còn biết bao tiểu thư danh giá ở tầng lớp thượng lưu đang dòm ngó.

Hàn Na bất lực cảm thán: “Ba tôi muốn tôi liên hôn với nhà họ Trì, đương nhiên tôi vui rồi. Nhưng người đàn ông tôi để mắt tới lại chẳng cho tôi cơ hội. Nhờ bao nhiêu mối quan hệ cũng không gặp được anh ấy, chỉ nhận được tin anh ấy đã có người trong lòng. Anh trai anh ấy cũng là người theo chủ nghĩa không kết hôn. Tiêu chuẩn của tôi hạ hết lần này đến lần khác, cuối cùng chỉ có thể gả cho anh họ của anh ấy.”

Hứa Vãn Ninh bất an quay đầu nhìn về phía nhà bếp. Trì Diệu đang ở trong rửa bát.

Nếu để Hàn Na biết, trong cuộc sống anh còn là người đàn ông ấm áp, chu đáo với gia đình, trên giường lại đầy thú vị và mạnh mẽ, cô ta có phải sẽ càng tiếc nuối hơn không?

Chuyện này tuyệt đối không thể để cô ta biết!

Hàn Na tiếp tục thao thao: “Trước đây, cô gái may mắn Đỗ Uyển Đình kia, nhờ mối quan hệ với dì họ của cô ấy… cũng chính là mẹ chồng tôi bây giờ, suýt nữa đã gả cho Trì Diệu. Khi đó biết bao tiểu thư danh giá ghen tị với cô ta. Ai ngờ cô lại quay lại bất ngờ, chẳng tốn chút sức nào đã giành Trì Diệu đi. Cô nói xem cô ta có hận cô không?”

Tâm trạng Hứa Vãn Ninh nặng nề, quay sang nhìn Hàn Na: “Cảm ơn cô.”

Hàn Na nhướng mày: “Cảm ơn tôi cái gì?”

“Cảm ơn cô đã nói cho tôi những điều này, để tôi có nhận thức mới, cũng để tôi thấy rõ mình may mắn đến mức nào.” Hứa Vãn Ninh nói thật lòng. “Càng khiến tôi hiểu, xung quanh mình đầy nguy cơ, không thể lơ là.”

Hàn Na khẽ cười khẩy, tức đến bật cười, khoanh tay trước n.g.ự.c, khó chịu nhìn cô: “Ngoài việc xinh đẹp, giả vờ dịu dàng đáng yêu, giọng nói mềm mại dễ nghe, cô còn có sức hút gì khiến Trì Diệu không rời bỏ cô, sẵn sàng từ bỏ cả kinh thành đầy tiểu thư danh giá để chọn một cô gái tầng lớp bình thường lại còn có khuyết điểm như cô?”

“Tôi không giả vờ, cũng không cố tình uốn giọng, tôi vốn là như vậy. Tôi cũng không thấy mình có sức hút gì, chỉ là Trì Diệu thích.” Hứa Vãn Ninh mỉm cười nhạt, giọng đầy tự hào. “Tình yêu có thể nói ra lý do thì không còn là tình yêu, đó chỉ là sự kết hợp sau khi cân nhắc thiệt hơn. Có lẽ chỉ có thứ tình yêu đầy khuyết điểm và rạn nứt mà vẫn kiên định lựa chọn nhau, mới thật sự là yêu.”

Sắc mặt Hàn Na tối sầm, đáy mắt đầy tia ghen tị.

Hứa Vãn Ninh gật đầu chào cô ta, xoay người đi về phía căn nhà lớn, bước chân nhẹ nhàng mà lòng ngổn ngang cảm xúc.

Cô bỗng hiểu vì sao mỗi lần chia tay anh, cô lại rơi vào trầm cảm. Mỗi lần chia tay như cứa vào thịt cô, hút cạn m.á.u cô, moi t.i.m cô ra.

Trước đây cô cho rằng, rời đi vì muốn tốt cho anh, thực ra là biểu hiện của sự tự ti cực độ, sâu thẳm trong lòng cảm thấy mình không xứng với anh, anh nên có cuộc đời tốt hơn, tương lai tốt hơn, người phụ nữ tốt hơn.

Giờ phút này, cô bỗng tỉnh ngộ.

Ông trời đã phái một thiên thần đến cho cô, tại sao cô không nắm c.h.ặ.t lấy anh, có được anh, chiếm lấy anh?

Bản thân trước đây, thật quá ngốc!

Khi bước vào đại sảnh, Trì Diệu vừa từ trong đi ra. Từ xa, cô thấy ánh mắt anh dịu dàng, môi cong lên nụ cười nhàn nhạt, cũng đang đi về phía cô.

Bên bàn trà trong đại sảnh vẫn còn rất nhiều trưởng bối ngồi đó, nhưng cô mặc kệ tất cả, lao thẳng tới.

Khoảnh khắc đến gần, cô nhào vào người Trì Diệu, vòng tay ôm cổ anh, nhảy lên vào lòng anh, hai chân rời khỏi mặt đất.

Trì Diệu thuận thế đỡ lấy cô, hai tay siết c.h.ặ.t eo cô kéo vào lòng, sững lại vì bất ngờ xen lẫn vui sướng: “Sao thế?”

“Em muốn ôm anh.”

Ánh mắt Trì Diệu tràn đầy cưng chiều, khóe môi nở nụ cười ngọt ngào, quay đầu nhìn các trưởng bối phía sau.

Mọi người đều nhìn về phía họ, có người hâm mộ, có người vui vẻ, có người chê bai, cũng có người không vui.

Ông Trì cười nói: “Hai đứa trẻ này tình cảm thật tốt. Nếu sinh được một đứa bé nữa thì tuyệt biết bao!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cuồng Nhiệt Yêu Em - Chương 215: Chương 211: | MonkeyD