Cuồng Nhiệt Yêu Em - Chương 222:
Cập nhật lúc: 27/02/2026 15:17
Nghe vậy, mắt Hứa Vãn Ninh đỏ hoe vì xúc động: “Ba em… thật sự còn hy vọng sao?”
“Chưa thể chắc ba em có trong sạch hay không, nhưng đúng là trong video có một âm thanh rất nhỏ, giống như tiếng thở dốc của một người đàn ông. Tiếng thở ấy không phải của mấy nhân chứng, cũng không phải của ba em, càng không phải của nạn nhân.”
Toàn thân Hứa Vãn Ninh nổi da gà: “Ở hiện trường… còn có một người khác sao?”
“Chắc là còn một người nữa.” Trì Tranh trầm ổn, bình tĩnh, không vội không nóng, “Chỉ dựa vào vài giây tiếng thở được trích xuất bằng kỹ thuật đó thì chưa đủ để giúp ba em thoát tội trước tòa. Vẫn phải tìm thêm chứng cứ.”
Hứa Vãn Ninh siết c.h.ặ.t nắm tay, rơi vào trầm tư.
Nếu tại hiện trường còn có một người khác, đã đ.á.n.h ngất Trần Bân, đúng lúc ba cô bước vào nhà, còn Lý Tuyết và những nhân chứng kia từ trong phòng đi ra.
Cứ thế chạm mặt nhau giữa phòng khách.
Ba cô tưởng Lý Tuyết và đám gian phu kia là hung thủ nên hoảng sợ bỏ chạy ra ngoài. Những nhân chứng lại cho rằng ba cô là hung thủ nên sợ hãi đóng cửa phòng rồi báo cảnh sát.
Vậy hung thủ thật sự là ai? Ẩn ở đâu? Vì sao lại có thể biến mất như không?
Trì Tranh nói không sai, chỉ dựa vào vài giây tiếng thở do kỹ thuật điều tra trích xuất được thì hoàn toàn không thể xem là chứng cứ, càng không thể rửa sạch oan khuất cho ba cô.
Nhưng ít nhất cũng có thêm một hướng điều tra, đó là trong phòng còn có một người bí ẩn khác.
Hứa Vãn Ninh càng nghĩ càng buồn rầu, tâm trạng phức tạp mà sa sút, lo lắng bất an.
Đúng lúc ấy, tay Trì Diệu vươn qua, phủ lên mu bàn tay cô, nắm c.h.ặ.t. Khoảnh khắc hơi ấm truyền tới, tâm trạng cô dần dịu lại, ngẩng lên nhìn anh.
Ánh mắt Trì Diệu dịu dàng, giọng nói khẽ khàng: “Đừng lo, cho anh anh thêm chút thời gian. Anh ấy chuyên điều tra vụ án, đồng nghiệp ở đội hình sự còn chuyên nghiệp hơn.”
Trong lòng Hứa Vãn Ninh dâng lên một dòng ấm áp. Trì Diệu như mặt trời bên cạnh cô. Mỗi khi cô rơi vào u sầu và những cảm xúc u ám, anh luôn sưởi ấm trái tim cô, soi sáng con đường phía trước, nắm tay cô bước ra khỏi bóng tối.
Tình yêu của anh vẫn luôn ẩn trong từng chi tiết nhỏ.
“Vâng.” Hứa Vãn Ninh không muốn anh lo lắng, cố nặn ra một nụ cười.
Nhân viên phục vụ mang món ăn lên.
Hứa Vãn Ninh đẩy đồ ăn ra giữa bàn: “Tiểu Tranh, em cũng ăn chút đi.”
“Em không ăn nữa, ăn hết bát mì này là no rồi.” Hạ Tranh dịu dàng lễ phép, đẩy món lại, “Chị Ninh ăn nhiều vào, m.a.n.g t.h.a.i dễ đói lắm.”
Lời này vừa dứt, ánh mắt sâu thẳm của Trì Tranh khẽ nheo lại, nhìn Trì Diệu: “Vãn Ninh m.a.n.g t.h.a.i rồi?”
Lần này không giấu được nữa.
Nụ cười trên môi Trì Diệu không kìm nổi, gật đầu: “Vốn định đợi qua ba tháng, t.h.a.i ổn định rồi mới nói với gia đình.”
Hạ Tranh lúc này mới nhận ra mình lỡ lời, vội bịt miệng, bất an nhìn Hứa Vãn Ninh và Trì Diệu, sợ họ trách mình.
Nhưng không hề.
Hứa Vãn Ninh vẫn mỉm cười dịu dàng, lặng lẽ ăn, còn nụ cười của Trì Diệu càng rạng rỡ, chia sẻ niềm vui sắp được làm cha với Trì Tranh.
Trì Tranh cười nói: “Nếu ba mẹ biết Vãn Ninh mang thai, chắc vui đến phát điên.”
“Có lẽ vậy.”
Trì Tranh hơi cúi đầu nhìn Hứa Vãn Ninh, giọng nhẹ nhàng: “Chúc mừng em, Vãn Ninh, sắp làm mẹ rồi.”
“Vâng.” Nụ cười trên mặt Hứa Vãn Ninh hạnh phúc rạng rỡ, đáy mắt đầy ánh sáng mong chờ, “Cảm ơn anh Tranh.”
Trì Tranh lại nhìn Trì Diệu, nụ cười thu lại, giọng nghiêm túc: “A Diệu, cũng chúc mừng em làm ba. Phải đối xử thật tốt với Vãn Ninh. Người ta không danh không phận mà sinh con cho em, tuyệt đối đừng phụ lòng cô ấy.”
Lời này khiến Hứa Vãn Ninh xúc động trong lòng. Rõ ràng là anh trai của Trì Diệu, nhưng lại đối xử với cô như em gái ruột.
Ánh mắt Trì Diệu kiên định: “Anh, em nhất định sẽ đối xử tốt với cô ấy.”
Ăn xong, Trì Diệu đưa Hứa Vãn Ninh về nhà nghỉ ngơi.
Mấy người cùng bước ra khỏi nhà hàng.
Đêm mờ sương, đèn neon ngoài cửa sáng rực.
Tạm biệt Trì Tranh, Hứa Vãn Ninh và Trì Diệu ngồi vào ghế sau xe. Hạ Tranh chuẩn bị ra mở cửa ghế lái thì Trì Tranh bỗng gọi cô lại.
“Hạ Tranh, có thể nói vài câu không?”
Hạ Tranh vừa kéo mở cửa xe, chần chừ, nhìn vào trong xe về phía Hứa Vãn Ninh.
Hứa Vãn Ninh gật đầu đồng ý.
Cô đóng cửa lại, vòng qua đầu xe, đi đến trước mặt Trì Tranh.
Lúc đứng gần mới phát hiện người đàn ông cao lớn rắn chắc, quanh người bao phủ khí thế lạnh lẽo mạnh mẽ, cảm giác áp bức đến nghẹt thở.
Hạ Tranh có chút căng thẳng, vặn c.h.ặ.t vạt áo, ngẩng đầu nhìn anh: “Anh Trì, có chuyện gì sao?”
“Tiền chữa bệnh cho ông em, nếu ông nội anh không chịu trả thì anh sẽ trả. Cho nên em không cần lo chuyện tiền bạc, cũng không cần vì yêu cầu của hai ông mà đưa ra quyết định trái lòng.”
Hạ Tranh hiểu ý trong lời anh, nhưng vẫn muốn nghe rõ ràng hơn: “Anh Trì, anh có thể nói rõ hơn được không?”
Trì Tranh hít sâu, giọng nghiêm túc, từng chữ rõ ràng: “Anh không thích em, cũng sẽ không cưới em. Dù hai ông có yêu cầu gì, em cũng không cần để ý, càng không cần lấy hôn nhân của mình làm cách báo đáp.”
Hạ Tranh mím môi cay đắng, nở một nụ cười gượng gạo. Cô đã chuẩn bị tâm lý sẽ gả cho anh, giờ nghe những lời này, trong lòng bỗng trống rỗng.
Cô hai mươi hai tuổi, đang độ thanh xuân, dung mạo cũng không tệ, thành tích học tập xuất sắc, xuất thân tuy kém nhưng tương lai rộng mở. Vậy mà lại bị một ông chú hơn mình mười tuổi chê bai?
Lòng tự trọng khẽ bị tổn thương. Hạ Tranh cố nặn nụ cười, thản nhiên nói: “Tôi cũng không thích anh, càng không muốn gả cho anh. Dù anh nhìn cũng được, cũng không già lắm, nhưng thực tế hơn tôi mười tuổi. Tôi vốn thích những thứ mới mẻ, trào lưu mới, tư tưởng mới, không hứng thú với đồ cũ.”
Đồ cũ?
Trì Tranh nhíu mày, ánh mắt trầm xuống nhìn cô.
Chỉ thấy cô mỉm cười, giơ năm ngón tay trắng nõn vẫy nhẹ với anh, mang theo chút kiêu hãnh, rồi xoay người đi về phía ghế lái, mở cửa lên xe.
Cô khởi động xe, phóng đi.
Trì Tranh nhìn chiếc xe xa dần, không nhịn được cười một tiếng, khẽ thở dài, lấy chìa khóa rồi đi về phía xe mình.
Đại lộ đêm khuya, ánh đèn lấp lánh.
Trong xe.
Hứa Vãn Ninh vừa lên xe không lâu đã nằm trên đùi Trì Diệu ngủ thiếp đi.
Trì Diệu nhẹ vuốt mái tóc mềm của cô, cúi đầu nhìn gương mặt mệt mỏi ấy, ánh mắt sâu nặng, trong lòng đầy ưu tư và lo lắng.
Hạnh phúc có được không dễ dàng, tuyệt đối không thể để ai phá hủy.
“Hạ Tranh.” Trì Diệu lên tiếng.
Hạ Tranh vội đáp: “Anh Trì, có dặn dò gì ạ?”
“Lý Tuyết là người phụ nữ rất điên. Nhất định phải ngăn cô ta lại gần Ninh Ninh, phải cẩn thận hết mức, tuyệt đối không được xảy ra sơ suất.”
“Vâng, tôi sẽ chú ý.”
Trì Diệu ngả người ra sau, nhìn cảnh đêm thành phố ngoài cửa sổ. Một cảm giác bất an mơ hồ quấn lấy trong lòng, mãi không tan.
