Cuồng Nhiệt Yêu Em - Chương 365:
Cập nhật lúc: 02/03/2026 06:02
Sáng sớm hôm sau.
Hạ Tranh tỉnh dậy từ giấc ngủ, đầu óc vẫn còn choáng váng, cơ thể nặng nề, nhưng tinh thần đã khá hơn một chút.
Cô dụi dụi mắt, chống thân thể mệt mỏi ngồi dậy.
Rèm cửa che khuất ánh sáng bên ngoài, căn phòng chìm trong thứ ánh sáng mờ ảo dịu nhẹ.
Nghiêng đầu, cô thấy trên tủ đầu giường có đặt một cốc nước và vài hộp t.h.u.ố.c. Cô nhớ lại tối qua Trì Tranh bế cô đến bệnh viện khám bệnh, nhưng vì sốt đến mơ mơ màng màng nên ký ức cũng trở nên mơ hồ.
Cô cúi đầu, đưa tay ôm lấy trán hơi choáng, nhắm mắt suy nghĩ.
Trong đầu bỗng hiện lên giấc mơ tối qua, gò má không khỏi nóng lên.
Chắc là cô sốt đến hồ đồ rồi, vậy mà lại mơ thấy mình hôn Trì Tranh, thật sự quá hoang đường.
Trì Tranh chỉ xem cô như em gái mà thôi.
Cô vén chăn xuống giường, vào phòng tắm vệ sinh cá nhân.
Sau đó, cô rời khỏi phòng, đi ra phòng khách.
Vốn định nấu đại chút gì đó lót dạ, nhưng bóng lưng Trì Tranh xuất hiện trong căn bếp mở khiến cô vô cùng kinh ngạc.
Trì Tranh rất hiếm khi được nghỉ. Hôm nay cũng không phải cuối tuần, sao anh lại ở nhà?
“Anh Tranh.” Hạ Tranh bước tới chào anh.
“Dậy rồi à?” Trì Tranh mặc đồ ở nhà màu xám nhạt, trên người còn thắt tạp dề. Anh đặt muỗng xuống, quay người nhìn cô. “Bữa sáng sắp xong rồi, có thể ăn ngay.”
“Cảm ơn anh Tranh.” Hạ Tranh ngồi xuống cạnh bàn đảo bếp, hai tay đan vào nhau chống lên mặt bàn, ánh mắt rơi vào chiếc nồi trước mặt anh, hình như đang nấu cháo.
Trì Tranh quay người lại gần, cách bàn đảo chừng một mét, đưa tay đặt lên trán cô.
Động tác của anh tự nhiên, thân mật mà dịu dàng.
Cái chạm bất ngờ khiến Hạ Tranh cứng đờ, cơ thể căng lên. Làn da nơi trán cảm nhận được lòng bàn tay ấm áp của anh, tim cô đập loạn nhịp, nuốt khan một cái, căng thẳng nhìn anh.
“Hết sốt rồi.” Sắc mặt Trì Tranh giãn ra, anh thu tay lại, giọng dịu dàng nói: “Ăn sáng xong rồi uống t.h.u.ố.c, chắc sẽ nhanh khỏi thôi.”
Hạ Tranh khẽ hắng giọng. “Anh Tranh, hôm nay anh nghỉ sao?”
“Ừ, đổi ca rồi.” Trì Tranh xoay người mở nắp nồi, dùng muỗng nhẹ nhàng khuấy cháo thịt.
Đổi ca?
Trong lòng Hạ Tranh dâng lên một cảm giác xúc động.
Không lâu sau, Trì Tranh bưng một bát cháo thịt băm đặt trước mặt cô, rồi từ nồi khác lấy ra bánh ngũ cốc và bánh bao hấp.
Anh cũng múc cho mình một bát cháo, ngồi xuống đối diện cô.
Hạ Tranh cúi đầu, dùng muỗng khuấy bát cháo còn nóng hổi, múc một muỗng nhỏ đưa lên môi, khẽ thổi.
Khóe mắt cô liếc thấy một ánh nhìn nóng rực đang chăm chú đặt trên người mình.
Cô thổi nguội cháo, đưa vào miệng, nhân lúc ăn ngẩng đầu nhìn anh.
Ánh mắt chạm nhau trong khoảnh khắc, cô thấy ánh nhìn anh sáng rực, gương mặt tuấn tú trầm ổn. Ngay sau đó anh dời mắt đi, yết hầu gợi cảm khẽ động, cầm bánh bao nhét vào miệng.
Chiếc bánh không nhỏ, anh c.ắ.n một cái đã mất nửa cái, ăn uống hào sảng tự nhiên, không chậm chạp cũng chẳng kiểu cách.
Ánh mắt anh có chút kỳ lạ.
Dù trong lòng Hạ Tranh hơi nghi hoặc, cô cũng không để tâm nhiều, tiếp tục ăn sáng.
Hai người im lặng ăn xong. Trì Tranh rửa bát đũa rồi vào phòng lấy t.h.u.ố.c mang ra phòng khách.
Hạ Tranh đang ngồi trên sofa đọc sách. Trì Tranh ngồi xuống bên cạnh. “Tiểu Tranh, uống t.h.u.ố.c.”
Hạ Tranh khép sách lại. Chưa kịp làm gì, anh đã đặt cốc nước ấm vào tay cô, tay kia đổ t.h.u.ố.c vào lòng bàn tay cô.
Chỉ là cái chạm rất nhẹ nơi lòng bàn tay, tim cô vẫn khẽ rung động.
Cô ngửa đầu uống nước nuốt t.h.u.ố.c. Uống xong, chiếc cốc vẫn còn trong tay thì Trì Tranh đã nhận lấy, mang vào bếp rửa sạch rồi đặt lại lên kệ trà.
Nhìn bóng lưng rộng lớn vững chãi của anh, lòng cô càng thêm ấm áp.
Không ngờ một người đàn ông thẳng tính, thô ráp như anh cũng biết chăm sóc người khác đến vậy.
Ba mẹ anh tốt như thế, dạy dỗ con cái chắc chắn cũng không tệ.
Rửa xong cốc, Trì Tranh bước về phía cô.
Cô thu lại ánh nhìn, cầm sách tiếp tục đọc.
Anh ngồi xuống bên cạnh, lấy điện thoại ra xem.
Như thường lệ, cô đọc sách học bài, anh xem điện thoại. Hai người lặng lẽ ngồi cạnh nhau, tuy không trò chuyện gì nhiều nhưng tháng ngày yên bình, khiến lòng người vô cùng thoải mái.
Một lúc sau, điện thoại cô đột nhiên reo lên.
Cô khép sách, lấy điện thoại từ túi ra. Màn hình hiển thị Ngô Quân Đào. Không suy nghĩ nhiều, cô bắt máy, áp lên tai, nhẹ giọng hỏi: “Sư huynh, có chuyện gì vậy ạ?”
Ngón tay cầm điện thoại của Trì Tranh khẽ cứng lại, cơ thể vô thức căng lên.
Hạ Tranh lắng nghe, một lúc sau mới lên tiếng: “Vâng, em biết rồi.”
Lại một khoảng im lặng. Cô nghe Ngô Quân Đào nói, thỉnh thoảng đáp một tiếng: “Ừm.”
“Được, anh gửi địa chỉ cho em nhé, em nhất định sẽ đi.”
“Sư huynh, tạm biệt.”
Nói xong, Hạ Tranh cúp máy, đặt điện thoại lên bàn trà, mở sách ra đọc tiếp.
Lúc này, giọng Trì Tranh lạnh nhạt vang lên: “Em định đi đâu với anh ta?”
Hạ Tranh ngẩng đầu nhìn anh. Chỉ thấy sắc mặt anh trầm xuống, mắt cúi nhìn điện thoại, vẻ mặt nghiêm nghị.
“Ngày kia là sinh nhật thầy hướng dẫn của em. Các sư huynh sư tỷ muốn tổ chức chúc mừng thầy, hẹn nhau góp tiền mua quà, đặt một phòng riêng ở nhà hàng để mừng sinh nhật thầy.”
Trì Tranh đặt điện thoại lên đùi, nghiêng đầu nhìn cô. “Nói chuyện với anh ta nhất định phải dịu dàng như vậy sao?”
“Hả?” Hạ Tranh ngơ ngác nhìn anh.
Cô dịu dàng khi nào chứ?
Chẳng phải chỉ là giọng điệu bình thường, nói chuyện bình thường thôi sao?
Giọng anh sao nghe như có gai, khiến người ta khó chịu.
Trì Tranh lại hỏi: “Có được mang theo người nhà không?”
“Chắc là không tiện đâu.”
“Cho anh thời gian cụ thể, anh đưa em đi.”
“Anh không phải đi làm sao?”
“Không có việc gì quá quan trọng, có thể điều chỉnh thời gian.”
Hạ Tranh lo ảnh hưởng công việc của anh. “Thật ra không cần anh đưa đâu, bây giờ đi xe công nghệ hay tàu điện ngầm đều rất tiện…”
Cô còn chưa nói xong, Trì Tranh đã đứng dậy rời đi, buông lại một câu: “Gửi thời gian và địa chỉ qua WeChat cho anh.”
Anh rời khỏi phòng khách.
Hạ Tranh cảm thấy anh ngày càng kỳ lạ.
Cô ở phòng khách đọc thêm một lúc. Gần đến trưa, cô đứng dậy định đi nấu cơm. Khi bước về phía bếp thì Trì Tranh cũng vừa từ cửa bên đi vào, hai người chạm mặt trước cửa bếp.
“Anh Tranh, em khỏe hơn rồi, để em nấu bữa trưa cho.”
“Không cần, em đi nghỉ đi.”
Hạ Tranh khựng lại. “Nhưng mà…”
Cô tiêu tiền của anh, ở nhà anh, ăn cơm anh nấu, ốm còn khiến anh đổi ca để chăm sóc. Cô ngại mình chẳng làm gì, trong lòng áy náy, không thể thản nhiên nhận sự tốt đẹp anh dành cho mình.
Trì Tranh bước đến trước mặt cô, khoảng cách gần trong gang tấc, cúi đầu nhìn gương mặt bất an của cô. “Nhưng mà gì? Chê anh nấu không ngon à?”
Hạ Tranh không hiểu vì sao anh đột nhiên lại đứng gần cô như vậy, vội lắc đầu. “Không phải, em không chê anh nấu dở.”
Hơi thở cô tràn ngập mùi hương nam tính mát lạnh dễ chịu trên người anh, trái tim vô cớ lỡ một nhịp, chân không tự chủ lùi về sau.
Ánh mắt nóng rực của Trì Tranh rơi xuống đôi môi hồng mềm của cô, yết hầu khẽ chuyển động.
Đột nhiên anh vòng tay ôm lấy eo cô, mạnh mẽ kéo cô vào lòng, cúi xuống hôn.
Nụ hôn bất ngờ không hề báo trước khiến Hạ Tranh sững sờ, ngây người, đầu óc trống rỗng. Tim đập như nai chạy loạn, bản năng đưa hai tay đẩy anh ra. Nhưng khi lòng bàn tay chạm vào l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của anh, cơ thể cô đã mềm nhũn, hoàn toàn không còn sức đẩy anh ra nữa.
